<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0">
<channel>
<title><![CDATA[Www.MuonGi.Net , Khánh® Production, tin sốc, show hàng, tin hot, teen đú]]></title> 
<link>http://muongi.net/pro/index.php</link> 
<description><![CDATA[Nothing Lasts Forever...]]></description> 
<language>vi</language> 
<copyright><![CDATA[Www.MuonGi.Net , Khánh® Production, tin sốc, show hàng, tin hot, teen đú]]></copyright>
<item>
<link>http://muongi.net/pro/Chi-can-nghe-12-phut/</link>
<title><![CDATA[Chỉ cần nghe 12 phút ]]></title> 
<author>KhánhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Blog Radio...! Lắng Nghe &#124; Suy Nghĩ...]]></category>
<pubDate>Fri, 03 Feb 2012 02:19:30 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/Chi-can-nghe-12-phut/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<a href="http://photo.vietyo.com/uploads/photo/phongvan/thumb_www.vietyo.com_94f2816962280e.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://photo.vietyo.com/uploads/photo/phongvan/thumb_www.vietyo.com_94f2816962280e.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/><iframe width="540" height="360" src="http://www.youtube.com/embed/iIx7W1YfVxs?feature=player_embedded" frameborder="0" allowfullscreen></iframe><br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/chi-can-nghe-12-phut/" rel="tag">chi-can-nghe-12-phut</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/Su-khac-biet-giua-1-con-cho-va-con-nguoi-09062011/</link>
<title><![CDATA[Sự khác biệt giữa 1 con chó và con người! ]]></title> 
<author>KhánhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Blog Radio...! Lắng Nghe &#124; Suy Nghĩ...]]></category>
<pubDate>Thu, 09 Jun 2011 08:59:12 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/Su-khac-biet-giua-1-con-cho-va-con-nguoi-09062011/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<div id='post_body'><br/><div align="center"> <center><img alt="Post bài sai" border="0" src="http://img.youtube.com/vi/3DNK6XzTzbw/1.jpg" title="Post bài sai" /></center><br /><br/><br/><br /><br/><a href="http://ca8.upanh.com/16.548.20882309.aY30/untitled.jpg" target="_blank"></a><a class="highslide" getparams="null" href="http://ca8.upanh.com/16.548.20882309.aY30/untitled.jpg"><img alt="" border="0" src="http://ca8.upanh.com/16.548.20882309.aY30/untitled.jpg" /></a><br /><br/><br /><br/><br /><br/><center> <div style="height: 480px; margin-left: 10px; margin-top: 10px; width: 480px;"> <div align="center" class="thread_info"> <div> <h4 class="threadinfohead"><span class="optiontitle">Chúc các bạn có những giây phút&nbsp;&nbsp;vui vẻ</span></h4><div class="thread_info_block" id="similar_threads_list">&nbsp;&nbsp;<object classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000" height="430" id="single1" name="single1" width="469"><param name="_cx" value="12408"><param name="_cy" value="11377"><param name="FlashVars" value=""><param name="Movie" value="http://player.longtailvideo.com/player.swf"><param name="Src" value="http://player.longtailvideo.com/player.swf"><param name="WMode" value="Transparent"><param name="Play" value="0"><param name="Loop" value="-1"><param name="Quality" value="High"><param name="SAlign" value="LT"><param name="Menu" value="-1"><param name="Base" value=""><param name="AllowScriptAccess" value="always"><param name="Scale" value="NoScale"><param name="DeviceFont" value="0"><param name="EmbedMovie" value="0"><param name="BGColor" value=""><param name="SWRemote" value=""><param name="MovieData" value=""><param name="SeamlessTabbing" value="1"><param name="Profile" value="0"><param name="ProfileAddress" value=""><param name="ProfilePort" value="0"><param name="AllowNetworking" value="all"><param name="AllowFullScreen" value="true"> <embed type="application/x-shockwave-flash" id="single2" name="single2" src="http://player.longtailvideo.com/player.swf" width="469" height="430" bgcolor="undefined" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" wmode="transparent" flashvars="file=http://www.youtube.com/watch?v=3DNK6XzTzbw&amp;autostart=false&amp;backcolor=000000&amp;frontcolor=FFFFFF"></object></div></div></div></div></center><center> <img alt="Post bài sai" border="0" src="http://img.youtube.com/vi/3DNK6XzTzbw/1.jpg" title="Post bài sai" /><img alt="Image_2" border="0" src="http://img.youtube.com/vi/3DNK6XzTzbw/2.jpg" title="Image_2" /> <img alt="Image_3" border="0" src="http://img.youtube.com/vi/3DNK6XzTzbw/3.jpg" title="Image_3" /> </center></div><br/></div><br/><br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/sự/" rel="tag">sự</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/khác/" rel="tag">khác</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/biệt/" rel="tag">biệt</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/giữa/" rel="tag">giữa</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/1/" rel="tag">1</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/con/" rel="tag">con</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/chó/" rel="tag">chó</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/và/" rel="tag">và</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/người!/" rel="tag">người!</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/su-khac-biet-giua-1-con-cho-va-con-nguoi/" rel="tag">su-khac-biet-giua-1-con-cho-va-con-nguoi</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/Nhung-dua-tre-khong-duoc-quyen-lam-nguoi-04062011/</link>
<title><![CDATA[Những đứa trẻ không được quyền làm người ]]></title> 
<author>KhánhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Blog Radio...! Lắng Nghe &#124; Suy Nghĩ...]]></category>
<pubDate>Sat, 04 Jun 2011 16:29:15 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/Nhung-dua-tre-khong-duoc-quyen-lam-nguoi-04062011/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<div id='post_body'><br/><span style="display: none;"><img src="http://cC8.upanh.com/23.257.30306967.8n10/show9vip.jpg" alt="" border="0" /></span><br /><br/>(Cuộc sống đã sinh ra các em, mà không cho các em được quyền làm người)<br /><br/><br /><br/>Xem xong lòng không muốn nhưng lệ vẫn âm thầm rơi........!<br /><br/><br /><br/><br /><br/><br/><a name='more'></a><br /><br/><span style="display: none;"> <a href="http://www.khanhpro.com/">http://www.khanhpro.com </a><br /><br/>tin sock cập nhat lien tục , Clip Sock tổng hợp girl show 18+ Phim sex Online Sex viet<br /><br/></span><br /><br/><a href="http://www.khanhpro.com/?phimsex">http://www.khanhpro.com?phimsex</a><br /><br/><object width="640" height="390"><param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/exZ2Urf78S4&hl=en_US&feature=player_embedded&version=3"></param><param name="allowFullScreen" value="true"></param><param name="allowScriptAccess" value="always"></param><embed src="http://www.youtube.com/v/exZ2Urf78S4&hl=en_US&feature=player_embedded&version=3" type="application/x-shockwave-flash" allowfullscreen="true" allowScriptAccess="always" width="640" height="390"></embed></object><br /><br/><br /><br/><object width="640" height="390"><param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/RNK5pcoeA3o&hl=en_US&feature=player_embedded&version=3"></param><param name="allowFullScreen" value="true"></param><param name="allowScriptAccess" value="always"></param><embed src="http://www.youtube.com/v/RNK5pcoeA3o&hl=en_US&feature=player_embedded&version=3" type="application/x-shockwave-flash" allowfullscreen="true" allowScriptAccess="always" width="640" height="390"></embed></object><br /><br/><span style="display: none;">Copy Từ: http://www.khanhpro.com/</span>.<br/></div><br/><br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/những/" rel="tag">những</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/đứa/" rel="tag">đứa</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/trẻ/" rel="tag">trẻ</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/không/" rel="tag">không</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/được/" rel="tag">được</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/&quot;quyền/" rel="tag">&quot;quyền</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/làm/" rel="tag">làm</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/người&quot;/" rel="tag">người&quot;</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/nhung-dua-tre-khong-duoc-quyen-lam-nguoi/" rel="tag">nhung-dua-tre-khong-duoc-quyen-lam-nguoi</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/neu-bong-ta-chan-09042010-khanhpro-com/</link>
<title><![CDATA[Nếu bỗng ta chán nhau]]></title> 
<author>KhánhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Blog Radio...! Lắng Nghe &#124; Suy Nghĩ...]]></category>
<pubDate>Fri, 09 Apr 2010 01:55:18 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/neu-bong-ta-chan-09042010-khanhpro-com/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<br/>Chỗ này có tệp tin media, hãy xem bằng giao thức mạng.<br/><br/><br/>“Thuê bao quý khách tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau…” Hai, ba hôm nay cứ 22g là Quang tắt máy cho đến sáng. Không phải là một chuyện bình thường với một người luôn mở điện thoại 24 / 24. Công việc đòi hỏi Quang phải thường xuyên nghe điện thoại để nhận các hợp đồng từ khách hàng. Quang cũng không có thói quen tắt máy kể cả khi ngủ. Và số của Khương luôn được Quang gài bằng tiếng chuông ầm ĩ nhất. Cô hay trêu đó là tiếng còi báo động tầm xa 10km ( khỏang cách từ nhà Quang đến nhà Khương) - đủ để đánh thức anh dậy ngay cả lúc 2, 3g giờ sáng. 6 tháng yêu nhau, điện thoại Quang chưa một lần nằm trong tình trạng ngoài vùng phủ sóng. Khương quen với việc cứ hở chút hở chút là nhấc điện thoại lên gọi Quang, quen với việc có thể dễ dàng tìm anh bất cứ khi nào cần. <br/><br/>Khương chưa bao giờ nghĩ đến chuyện có một ngày anh tắt máy. Ban đầu cô ngỡ là mình gọi nhầm số. Không! Chắc tại kẹt mạng. Làm gì có! Mọi người vẫn cứ gọi cho nhau ầm ầm đấy thôi, hôm nay có phải Noel hay giao thừa đâu? Điện thoại hư? Cũng chẳng phải. Cô đã thử dùng nhiều máy khác để gọi mà. Rõ ràng là có một chuyện gì đó bất bình thường. Hay đứa ác ôn trời gầm nào đó đã lấy mất điện thoại của anh. Hay anh đang đi chung với một ai khác không – phải – em? Hay…anh bị tai nạn? ôi, không? Cô bắt đầu lo lắng phát sốt lên. Cũng may là cô vẫn còn giữ số của cậu bạn ở trọ chung nhà với anh. Khương gọi hú hoạ, không ngờ lại phát huy tác dụng. Cậu ta chuyển máy, cô nghe giọng Quang ngập ngừng bên kia đầu dây: “Máy anh hết pin!” Okie. Cô chấp nhận lí do đó như cô vẫn hằng tin tưởng anh. <br/><br/>Nhưng đến khi chuyện này lặp lại liên tục trong một tuần liền thì đó không còn là việc “máy anh hết pin” nữa rồi. Tự nhiên cô oà khóc như một đứa trẻ đi lạc tìm hoài không thấy mẹ. Tự nhiên cô nhận ra rằng bấy lâu nay mình ngủ quên trong sự quan tâm mà anh đem lại. Tự nhiên cô giật mình vì một nỗi sợ hãi mơ hồ. Chính xác đó là cảm giác bất chợt hiểu ra: một cái gì đó dẫu đang là của mình vẫn có thể vụt tan biến trong chốc lát. <br/><br/>Cô tự trấn an mình: “Mày đa cảm quá đấy! Đơn giản là người ta thích yên tĩnh nên tắt máy thế thôi. Anh đã làm gì sai với mày đâu nào?”. Không xinh đảo nước nghiêng thành, nhưng nốt ruồi duyên bên khoé môi và đôi mắt buồn xa xăm vẫn khiến khối chàng trai trong trường cô muốn thay thế vị trí của anh. Trước giờ chỉ có anh phải nghĩ nên làm gì để giữ cô chứ chưa bao giờ cô cảm thấy sợ mất anh như thế này. <br/><br/> <br/>*** <br/>Thi thoảng có đôi lần cô cảm thấy chán anh. Một con người luôn thích khám phá, chinh phục những cái mới như Khương luôn không vừa lòng với những gì mình đang có. Cô không thích bị ràng buộc, cô bực bội với những câu hỏi quan tâm của Quang mà cô đánh đồng với sự kiểm soát. Khương dị ứng với những câu đại loại như “Em đang làm gì thế?”, “Em đang đi chung với cậu bạn nào àh!”. Nhưng ngược lại, cô tự cho mình cái quyền đuợc nhấc điện thoại lên bất kì lúc nào chỉ để xem Quang đang làm gì, với ai! Duy nhất một lần Quang đang đi ngoài đường không nghe điện thoại Khương là y như rằng sau đó anh nhận được một chuỗi những giận hờn trách móc. Nhưng túm lại, dù thế nào thì cái điện thoại của Quang vẫn hoạt động tốt trong 6 tháng nay. <br/><br/>Ngày xưa khi Thượng đế tạo ra con người sao lại lỡ tay bỏ hạt giống mâu thuẫn vào trong mỗi tâm hồn làm chi để bây giờ nhiều lúc Khương không biết mình muốn gì ở anh. Quan tâm đến Khương quá thì Khương đâm cáu kỉnh. Thờ ơ thì Khương lại trách anh bỏ bê. Mỗi tối đi chơi về, anh đều hôn nhẹ lên má và không quên nói một câu quen thuộc “Em ngủ ngon nhé!”. Thích à? Vài lần đầu thì có, nhưng chưa được mấy hôm Khương lại cảm thấy nhàm. Không còn gì lãng mạn hơn sao! Lại chán. Nhưng anh cứ thử quên xem. Có chuyện ngay. Thế đấy! Với Khương, tình yêu phải luôn luôn tràn ngập sự mới mẻ và bất ngờ. Kiểu như anh chàng trong 50 first dates ấy. Mỗi ngày phải làm quen lại từ đầu cùng một cô gái với cả ti tỉ cách chinh phục thú vị khác nhau. Cứ kiểu như mi thì chẳng bao giờ yêu ai thật sự được đâu Khương ạ, người ta giấu tay ra sau lưng là mi đã biết hắn chuẩn bị tặng hoa hồng thì còn quái gì là cảm xúc! <br/><br/>Chẳng phải đã có lần Khương chơi trò ấy ư! 1 tin nhắn cho anh vỏn vẹn: “Một sáng ngủ dậy bỗng dưng người ta thấy chán nhau, anh nhỉ! Đừng liên lạc với em nữa.” Khương tự hỏi mình làm thế để làm gì? Đùa thôi mà. Để thử xem anh yêu Khương tới mức nào. Và để tìm một cảm giác mới mẻ cho tình yêu đã mòn mèn cũ kĩ với thời gian. Nói anh đừng liên lạc nhưng cô cứ thấp thỏm, lâu lâu lại mở máy kiểm tra xem có tin nhắn của anh không. Có vẻ anh hiểu cái tính khí mưa nắng thất thường của Khương. Một tin nhắn hồi đáp không nằm ngoài dự tính của Khương. “Chắc dạo này công việc làm cho em mệt mỏi lắm phải không? Anh không thể làm gì được cho em, chỉ có thể giúp mỗi chuyện…qua nhà em ăn trái cây thôi. Mặc dù em tắt máy nhưng anh vẫn thích nhắn tin”. <br/><br/><br/>*** <br/><br/>Đùng một cái, sau hơn nửa năm quen nhau: “Thuê bao quý khách tạm thời không liên lạc được…”. Lần này người tắt máy là anh. Không phải Khương. Hàng tá câu hỏi lùng bùng trong đầu cô. Anh đổi số ( chính anh đã vô tình buột miệng như vậy mà ) nhưng không muốn nói cho cô biết. Để nhắn tin với một ai khác ( chắc là cái Hải Thy chứ còn ai, anh và nó cứ nhìn nhau hoài là gì!). Anh đang gặp trục trặc trong công việc ( dạo này nghe đâu sếp anh đang sát hạch nhân viên ). Anh chán cô rồi ( làm ơn, nếu thực sự là như thế thì anh nói thẳng một câu có hơn không, như cô đã làm ấy ). Một cô gái logic như Khương không chấp nhận một chuyện gì đó xảy đến bất bình thường mà không có nguyên nhân. ít nhất thì “chán” cũng là một nguyên nhân. <br/><br/>22g30. Khương đứng ngoài ban công nhìn con phố vắng lặng phía dưới. Tự hỏi tại sao tối nay Quang không tới. Chợt thấy nhớ đến quay quắt cái hôn nhẹ vào má, thấy cần đến thiết tha câu nói quen thuộc: “Ngủ ngon nhé em!” Khương bấm số điện thoại Quang liên tục tưởng như trở thành vô thức, mặc dù biết không nghe được gì ngoài “Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được…” <br/><br/>Tít tít. Một số máy lạ hoắc. “Em ra khỏi nhà, mở cửa đi.” <br/><br/>Khương tò mò. Vẫn với thói quen suy đoán trước những gì người khác định làm, Khương tự nhủ ắt hẳn không ai khác ngoài Quang. <br/><br/>Cửa mở. Làm gì có ma nào. Không lẽ mình bị lừa. Chưa kịp tìm đáp án cho thắc mắc thì… <br/><br/>Tít tít. “ Này, anh không đến đâu. Em đừng hí hửng thế chứ?” <br/><br/>Tức thật. Lần đầu tiên Khương bị một người giấu mặt bắt tẩy. <br/><br/>Tít tít. Vẫn số lạ đó. “Giờ thì quẹo trái, đếm 20 bước nhé.” <br/><br/>Tít tít. “Aứh quên. Em có lạnh thì khoác thêm áo vào. Trông em ăn mặc phong phanh thế kia…” <br/><br/>Là sao? Còn biết mình mặc gì nữa cơ à. Được rồi! Em sẽ đợi xem anh định làm gì. <br/><br/>Tít tít. “Tới rồi. Em có thấy chiếc xích lô ngay trước mặt không. Giờ thì mở tấm ván lên nhé. Điều bất ngờ đang nằm phía dưới đấy!” <br/><br/>Khương dáo dác ngó xung quanh. Không thấy bóng dáng một ai. Cô nhè nhẹ giở tấm ván lên bằng hai ngón tay. Gì thế này: một phần gà KFC kèm theo một mảnh giấy được xếp cẩn thận. <br/><br/>“Em ơi, <br/><br/>Chắc em đang đợi anh mở điện thoại để căn vặn anh: “ tại sao anh tắt máy? Có phải anh đổi số để nhắn tin cho Hải Thy trong công ty phải không? Anh đang giấu em chuyện gì thế?”...Vân vân và vân vân. Em ngốc quá! Trước giờ anh chưa làm điều gì để em bị tổn thương, đúng không! Đừng suy nghĩ lung tung nhé. <br/><br/>Sáng hôm qua đón em, nhìn gương mặt xanh xao và hốc mắt thâm quầng của em, anh chợt giật mình. Cô bé với đôi má hồng và đôi mắt tinh anh ( lúc nào cũng liếc qua liếc lại ) của anh đâu rồi?! Em bảo tại đêm trước nói chuyện điện thoại với anh tới 2g sáng nên mới thế. Anh còn tình cờ phát hiện em đang phải hoàn thành một dự án lớn trong tuần này. Em có biết mấy hôm nay em ốm đi nhiều lắm không? <br/><br/>Đến đêm thứ hai, thứ ba em vẫn tiếp tục “tám” hết chuyện này đến chuyện kia với anh tới khuya thì anh bắt đầu lo rồi đấy. Sao dạo này em lại chuyển thói quen nói chuyện khuya thế nhỉ! Anh sợ em sẽ bệnh mất thôi. Mà bệnh vì cái lí do “nhiều chuyện với anh mỗi tối” thì vô duyên quá em nhỉ! Nhưng anh bảo thế nào em cũng có nghe đâu. Anh lo cho em quá thì em lại chán. Anh mặc kệ em thì em lại nói anh không yêu. Anh chẳng biết phải làm thế nào cả. Cuối cùng mới nghĩ ra cách tắt điện thoại. Đó là cách duy nhất khiến cho em có thể đi ngủ sớm để giữ sức khỏe mà hoàn thành dự án tốt nhất. Lại không làm em chán! Trọn cả đôi đường. Anh thông minh chứ em nhỉ! <br/><br/>Có thể anh không là người đem lại cho em một tình yêu đầy bất ngờ và nhiều thú vị như em mong muốn, nhưng anh sẽ luôn là người xuất hiện những khi em cần anh nhất!” <br/><br/>Tình yêu đích thực chỉ có thể xây dựng trên niềm tin và sự chân thành. Lần đầu tiên thực tế và những suy đoán bắt bài người khác của Khương không trùng khớp với nhau. <br/><br/>Tít tít. “Đừng gọi lại cho số này làm gì. Đây chỉ là số điện thoại của một người đi đường tốt bụng cho anh mượn để chữa trị virus chán của cô gái mà anh đang yêu thôi. Ngủ ngon em nhé!” <br/><br/>Có một điều mà đến bây giờ Khương mới hiểu : hóa ra “chán” cũng là gia vị của tình yêu. Một sáng ngủ dậy tự nhiên thấy yêu anh nhiều hơn, đủ để Khương với tay lấy điện thọai hí hoáy: “Mặc dù anh tắt máy nhưng em vẫn thích nhắn tin. Để khi nào mở điện thoại lên anh sẽ thấy em chúc anh một ngày mới tốt lành…Cám ơn anh đã luôn ở bên cạnh em, ngay cả khi bỗng dưng ta chán nhau nhất…Để em hiểu rằng: Cái gì là của mình rồi sẽ vẫn là của mình, nếu em biết nâng niu gìn giữ không phải bằng tay mà bằng cả trái tim.”<br/><br/><p align="center"><a href="http://khanhpro.com/khanh/KhanhPro_Com.png" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://khanhpro.com/khanh/KhanhPro_Com.png" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></p><br/><br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/nếu/" rel="tag">nếu</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/bỗng/" rel="tag">bỗng</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/ta/" rel="tag">ta</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/chán/" rel="tag">chán</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/nhau/" rel="tag">nhau</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/blog-radio-45-tinh-yeu-trong-mua-09042010-khanhpro-com/</link>
<title><![CDATA[Blog Radio 45: Tình yêu trong mưa]]></title> 
<author>KhánhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Blog Radio...! Lắng Nghe &#124; Suy Nghĩ...]]></category>
<pubDate>Fri, 09 Apr 2010 01:47:54 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/blog-radio-45-tinh-yeu-trong-mua-09042010-khanhpro-com/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<br/>Chỗ này có tệp tin media, hãy xem bằng giao thức mạng.<br/><br/><br/>Len lỏi vào con phố nhỏ giữa trời mưa, tôi cố chạy thật nhanh để trú mưa. Mưa&nbsp;&nbsp;<br/><br/>SÀI GÒN không như mưa HÀ NỘI. Mưa ở nơi đây dai dẳng nhưng to hạt, có khi làm bạn lầm tưởng đã tạnh hẳn nhưng chỉ cần bạn bước chân đi mưa lại ào ào kéo đến. Những ai đã từng yêu mưa HÀ NỘI chắc chẳng yêu nổi mưa SÀI GÒN "đáng ghét" này nhưng tôi lại rất yêu, yêu chúng vì mưa SÀI GÒN như nước mắt con gái. Mưa dai dẳng, chợt tắt khi thấy một ánh nhìn làm xao xuyến nhưng lại ứa lệ khi thấy lẻ loi một mình.<br/><br/>Cố chạy thật nhanh vào một mái hiên nhà chủ đã đi vắng, tôi trú tạm.Tôi yêu mưa nhưng rất ít khi tôi đi dưới mưa. Cuộc sống tất bật của thành phố này làm tôi chẳng có thời gian để thong thả bước đi nhẹ nhàng dưới mưa,ở thành phố này hạnh phúc nhất là khi bạn đang làm việc, chỉ thế thôi.Tôi chỉ thích ngắm nhìn mưa qua khung cửa sổ. Nơi ấy, tôi có thể nhìn thấy từng hạt mưa rơi mạnh mẽ, ngắm chúng khẽ rơi từ mái hiên nhà, rơi xuống chiếc lá bàng màu xanh mạ,rồi nhẹ nhàng chúng chuyển mình rơi xuống đất hóa nguyện vào nhau làm thành một dòng suối nhỏ... , không ngại chướng ngại cứ thế mà tuôn trào như suối cũng giống như cuộc sống đầy khó khăn, con người phải cố gắng, phải vượt lên để không là một kẻ vô dụng... Tí tách, tí tách!Tiếng mưa như tiếng kim đồng hồ khẽ chạy,khẽ nhắc tôi phải chạy, phải hòa nhịp để được sống và tồn tại. <br/><br/>Hôm nay, tôi ngắm mưa nhưng không như cách mà tôi thường ngắm, tôi ngắm mưa một cách "rộng" hơn. Tôi giơ tay mình ra đón những hạt mưa, mưa to nặng hạt, một giọt nước rơi vào tay tôi thấy đau buốt. Có tiếng cười nói rơm rả của những cô cậu học trò mặc trời chuyển mưa to dần. Tôi thấy nhớ cái thời áo trắng đã xa. Đâu đó một chú chim nép mình vào cành cay trú mưa, lông chúng đã ướt hết,se lạnh rú mình vào một góc .... cô quạnh. Thành phố này tất bật thật! Nhưng... nó cô đơn và tẻ nhạt quá! <br/><br/>Chợt tôi giật mình, dòng suy tư bị cắt ngang bở một bà cụ. Nhìn bà, tôi đóan bà tầm tuổi của bà ngọai tôi. Bà gầy còm, những nếp nhăn trên mặt bà chắc cũng bằng số tuổi của bà. Bà cằm một chiếc túi da nhỏ màu đen đã sờn cùng với một sấp vé số đã được bộc một cách cẩn thận trong một túi nilông. Tôi nhìn bà với ánh mắt tò mò.Bà khẽ ngước nhìn tôi, mỉm cười. Nụ cười của bà hiền hòa. Nhìn bà, tôi thấy nhớ đến Ngoại. Chạnh lòng! <br/><br/>- Trời mưa suốt cô nhỉ! - Bà nói chuyện với một giọng khàn khàn yếu hơi. <br/><br/>- Vâng bà! Mưa hoài thế này chẳng làm ăn gì được bà nhỉ!? <br/><br/>- Uhm. Mưa này bán ế quá! Mấy giờ rồi cô? <br/><br/>Tôi dòm đồng hồ. <br/><br/>- Gần 1h trưa rồi bà. <br/><br/>- Mèn ơi!Chắc hôm nay bà cháu tôi lại ăn cháo nữa rồi. <br/><br/>Bà khẽ cúi đầu nhìn sấp vé số. Một sấp dày, tôi đoán chừng 50 tờ. Bà cởi bỏ chiếc nón lá đã rách vài chỗ, tóc bà bạc trắng điểm lấm tấm vài sợ tóc đen. Mưa nặng hạt dần. Tôi nép mình vào sâu hơn bên hiên nhà. Bà cũng rùng mình lùi chân. <br/><br/>- Bà sống với ai hả bà? Con cháu của bà đâu mà để bà đi bán thế này? <br/><br/>- Bà sống với thằng cháu. Nó đi làm cả ngày, bà chỉ đi bán để kiếm thêm chút cháo. <br/><br/>- Mưa gió thế này sao mà bà buôn bán được. Ngày bà kiếm được nhiêu? <br/><br/>- Trung bình thì kiếm được 20 ngàn là cao.Tôi sức già nên đâu có bán nhiều như tụi trẻ được.Gọi là kiếm chút tiền mua gạo cho thằng cháu đở cực vậy mà. <br/><br/>- Thế cháu bà không cản bà sao? <br/><br/>- Có chứ! Nhưng nó đi làm cả ngày, tối mịt mới về. Tôi đi bán canh giờ về, nó đâu có hay. Với lại tôi cũng đi bán vòng vòng gần nhà thôi. Nhà tôi mé trên con hẽm này đó cô. <br/><br/>- Thế con của bà đâu? <br/><br/>- Tụi nó mất hết rồi cô. Tôi có đứa con trai một đi bộ đội về thì bị thương cái cẳng, trái gió trở trời lại nhức xương. Con vợ nó kham không nổi cũng bỏ đi khi thằng cháu còn đỏ hỏm. Tôi làm đủ nghề nuôi con nuôi cháu. Thằng con tôi mới mất năm rồi chứ đâu xa.<br/><br/><br/> <br/><br/><br/> Mưa to hơn át cả tiếng bà nói. Tôi xích lại gần bà để có thể nghe rõ hơn. Bà chùng lòng lại khi kể về đứa con trai đi bộ đội của mình và kể cả đứa cháu trai năm nay 27 tuổi. Vì nhà nghèo quá, cháu bà chỉ biết đi kiếm tiền về nuôi bản thân và bà chứ chuyện lập gia đình, cháu bà chẳng mảy may nghĩ tới - bà nói vậy.<br/>- Sao bà không khuyên anh ấy để có người phụ giúp bà thêm? <br/><br/>- Nó nói :"Nhà nghèo quá ai mà ưa con hả bà?" <br/><br/>Một câu hỏi không có câu trả lời. Nhưng câu trả lời cũng đã có sẵn khi cả tôi và bà im lặng. Vì nghèo, vì miếng cơm manh áo mà rất đông những phận người chẳng nghĩ đến hạnh phúc riêng của mình. Cuộc sống bây giờ phức tạp hơn, hiện đại hóa hơn nhưng cũng không thể thay đổi được cuộc sống của những mảnh đời thế này. <br/><br/>-Cô đi làm hay đi học? - Bà hỏi tôi. <br/><br/>-Dạ con đi làm. <br/><br/>-Cô nhà ở đây hả? <br/><br/>-Dạ, con sống ba mẹ con bên Quận Tân Phú. Con đi làm bên này. <br/><br/>-Ráng nha cô, còn trẻ thì cứ làm đừng để già như tôi rồi bất lực không làm gì được. <br/><br/>Một câu nói làm tôi phải suy nghĩ, suy nghĩ cho một thời cuộc xa hơn. Bây giờ lắm người trẻ tuổi ăn chơi sa đọa, nghiện ngập, bất tài trong vỏ bọc của con đại gia, lắm người bán thân mình để kiếm sống trong khi đó tay chân vẫn khỏe mạnh nhưng vẫn chưa thấy ai nhận ra được một điều như bà lão nói: "Cuộc sống vốn dĩ đã phức tạp nhưng ta phải sống sao cho có ý nghĩa".<br/><br/><br/> <br/> <br/>Một không khí im lặng. Tôi nghe tiếng mưa rơi trên mái nhà, rơi trên từng chiếc lá, rơi cả vào những cánh hoa mềm mại mỏng manh. Nhưng tất cả là nhịp điệu của cuộc sống, của mưa SÀI GÒN.Bà lão mở bọc nilông, bà lau tay thật khô rồi bắt đầu đếm những tờ vé số. Bà đi bán cái may mắn của mình cho người khác chỉ để kiếm bữa cơm hằng ngày. Những kẻ giàu thì giàu thêm nhưng những người như bà thì vẫn thế, vẫn ôm sấp vé số đi bán cái may cho người khác. Xã hội tiến bột thật đấy nhưng bên dưới ấy là một lớp người vẫn chui rúc sống trong những căn hộ nhỏ xíu, vách tạm bợ, có khi mưa to ngập đến đầu gối. <br/><br/>- Bà bán cho con một tờ được không? <br/><br/>Bà xòe xòe những tờ vé số mời tôi chọn. <br/><br/>- Bà chọn giùm con một tờ đi. <br/><br/>- Chiều nay cô trúng độc đắc nha! <br/><br/>- Con cảm ơn bà nha! <br/><br/>Tôi xếp tờ vé số bảo vào túi xách. Mưa cũng dần tạnh. Bà lão thu dọn đồ đạc rồi nhìn tôi mỉm cười. <br/><br/>- Thôi tôi đi bán nha cô, còn nhiều vé số quá <br/><br/>- Dạ bà đi. <br/><br/>- Chúc cô gặp may nha! <br/><br/>Bà đội vội chiếc nón lá lên đầu, rú mình vào đó đi vội trong cơn mưa chưa tạnh hẳn. Dáng bà nhỏ nhắn xa dần.Tôi dõi theo bà cho tới khi dáng bà khuất hẳn trong con hẻm phía trước. Lủi thủi một mình trước hiên nhà, tôi thấy tôi thật sự yêu mưa SÀI GÒN nhưng bây giờ tôi yêu mưa vì một lí do khác.Tôi yêu mưa như yêu cái mặt trái của cuộc sống nhộn nhịp này, yêu những người như bà lão, yêu cả tiếng nó chân chất của người dân miền Tây, yêu cả cái cách vượt khó của họ. Tôi thấy mình còn quá bé nhỏ, còn quá non kém. Tôi sống trong yêu thương của cha mẹ, được ăn học rồi đi làm, chưa bao giờ tôi mua một bông hoa hồng về tặng mẹ hay mua cho ba một chai thuốc trị nhức mỏi. <br/><br/>Cuộc đời bây giờ sống ít khi có phút nhìn lại mình. <br/><br/>Mưa tạnh. Tôi phải tiếp tục cuộc sống hằng ngày của mình. Nhưng hôm nay, tôi sẽ về nhà ăn cơm với cha mẹ.<br/><br/><p align="center"><a href="http://khanhpro.com/khanh/KhanhPro_Com.png" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://khanhpro.com/khanh/KhanhPro_Com.png" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></p><br/><br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/blog/" rel="tag">blog</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/radio/" rel="tag">radio</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/45:/" rel="tag">45:</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/tình/" rel="tag">tình</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/yêu/" rel="tag">yêu</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/trong/" rel="tag">trong</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/mưa/" rel="tag">mưa</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/blog-radio-50-neu-ta-cuoi-nhau-05022010-khanhpro-com/</link>
<title><![CDATA[Blog Radio 50: Nếu ta cưới nhau]]></title> 
<author>KhánhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Blog Radio...! Lắng Nghe &#124; Suy Nghĩ...]]></category>
<pubDate>Fri, 05 Feb 2010 08:55:31 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/blog-radio-50-neu-ta-cuoi-nhau-05022010-khanhpro-com/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Chúng ta đang sống trong không gian của một mùa cưới, không khí của cưới hỏi không chỉ rộn rã trong cuộc sống thực mà dạo một vòng trên cộng đồng blog cũng có thể bắt gặp hình ảnh avatar cô dâu chú rể tràn ngập. Mùa cưới mang lại biết bao hạnh phúc cho các đôi uyên ương và những người thân yêu của họ tuy nhiên mùa cưới dường như cũng để lại chút chạnh lòng với những người vẫn còn đang cô đơn, những người vẫn đang đi tìm một nửa của mình. <br/><br/>Hôm nay Blog Radio sẽ gửi tới các bạn hai lá thư đặc biệt, hãy cùng chúng tôi lắng nghe và chia sẻ những tâm sự này nhé! Mở đầu là một bức thư đã nhận được rất nhiều chia sẻ trong tháng qua của độc giả Blog Việt, Thư gửi chồng tương lai của Blogger Jany Hằng…<br/><br/><br/><br/>Chỗ này có tệp tin media, hãy xem bằng giao thức mạng.<br/><br/><br/><a href="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1645754_IMG_9633by-Ga.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1645754_IMG_9633by-Ga.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/>Thư gửi chồng tương lai!<br/><br/>Chồng tương lai thân yêu!<br/><br/>Hôm nay em đọc được ở đâu đó câu nói:<br/><br/>“ Có đôi lúc trên đường đời tấp nập<br/><br/>Ta vô tình đã đi lướt qua nhau”<br/><br/>Em chợt hỏi, không biết em có từng gặp và đi lướt qua anh không, chồng tương lai của em? Khi em còn đang bé tí ngồi mài đũng trên ghế giảng đường, em đã từng vắt chân lên trán và tự hỏi: “ ờ, không biết chồng mình sau này thế nào nhỉ? mà giờ này đang làm gì nhỉ? Có lẽ là đang bia bọhuct, nhậu nhẹt với đám bạn đồng nghiệp…”<br/><br/>Không biết trong số những người em đã gặp, đang gặp, hay em chưa từng gặp, anh là ai trong số đó nhỉ?? Nếu không phải vào ngày cưới, không phải vào ngày em nhìn thấy anh tận mắt, sờ thấy tận tay thì em vẫn còn tự hỏi anh là ai, hỡi người chồng tương lai của em?<br/><br/>Chồng thân yêu! Dù anh là ai đi chăng nữa, chắc chắn em sẽ phải yêu anh, tin anh, và sẵn sàng chung bước cùng anh đi nốt con đường còn lại. Dù cả em và anh đều biết, con đường đó thật khó khăn.<br/><br/>Hẳn là anh cũng sẽ gò bó mỗi khi đi đâu cùng bạn bè phải xin phép em. Hẳn là anh sẽ phiền lòng nếu hàng ngày em phân công cho anh nấu cơm hoặc rửa bát, mắc màn hoặc bỏ màn, lau nhà hay phơi quần áo? Hẳn là anh sẽ thấy shock lắm vì giờ đây anh chẳng còn được tự dưng tự đại nữa, mà hàng ngày bên cạnh sẽ có em “lải nhải và luyên thuyên” đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, từ chuyện cơ quan chợ búa tới chuyện bà nọ ông kia….<br/><br/>Chồng tương lai thân yêu!<br/><br/>Hôm nay em đọc được ở đâu đó câu nói:<br/><br/>“ Có đôi lúc trên đường đời tấp nập<br/><br/>Ta vô tình đã đi lướt qua nhau”<br/><br/>Em chợt hỏi, không biết em có từng gặp và đi lướt qua anh không, chồng tương lai của em? Khi em còn đang bé tí ngồi mài đũng trên ghế giảng đường, em đã từng vắt chân lên trán và tự hỏi: “ ờ, không biết chồng mình sau này thế nào nhỉ? mà giờ này đang làm gì nhỉ? Có lẽ là đang bia bọt, nhậu nhẹt với đám bạn đồng nghiệp…”<br/><br/>Không biết trong số những người em đã gặp, đang gặp, hay em chưa từng gặp, anh là ai trong số đó nhỉ?? Nếu không phải vào ngày cưới, không phải vào ngày em nhìn thấy anh tận mắt, sờ thấy tận tay thì em vẫn còn tự hỏi anh là ai, hỡi người chồng tương lai của em?<br/><br/>Chồng thân yêu! Dù anh là ai đi chăng nữa, chắc chắn em sẽ phải yêu anh, tin anh, và sẵn sàng chung bước cùng anh đi nốt con đường còn lại. Dù cả em và anh đều biết, con đường đó thật khó khăn.<br/><br/>Hẳn là anh cũng sẽ gò bó mỗi khi đi đâu cùng bạn bè phải xin phép em. Hẳn là anh sẽ phiền lòng nếu hàng ngày em phân công cho anh nấu cơm hoặc rửa bát, mắc màn hoặc bỏ màn, lau nhà hay phơi quần áo? Hẳn là anh sẽ thấy shock lắm vì giờ đây anh chẳng còn được tự dưng tự đại nữa, mà hàng ngày bên cạnh sẽ có em “lải nhải và luyên thuyên” đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, từ chuyện cơ quan chợ búa tới chuyện bà nọ ông kia….<br/><br/>Cả em cũng thế thôi anh yêu ạ. Lấy anh, thay vì được đi lang thang với mấy cô bạn thân ngắm nghía quần áo hay lê la ăn uống với đồng nghiệp mà em phải về nhà đúng giờ, nấu cơm đi chợ, giặt giũ quần áo và cung phụng anh đủ thứ. Lấy anh, nghĩa là từ đây em không còn được “đầu mày cuối mắt” cười lỏn lẻn với bất kì chàng trai nào nữa. Lấy anh, nghĩa là em đã là gái có chồng, nghĩa là em không được cho ai số điện thoại, nghĩa là em không đựơc đi chơi, không đựơc đi café, không đựơc nhắn tin, không đựơc…. Tóm lại, lấy anh, nghĩa là em là của riêng mình anh, điều mà trước đây em cho là quá phi lí, vì vốn dĩ em là em, chẳng là của ai cả. Lấy anh, nghĩa là em phải thay đổi quan hệ sống, phải chấp nhận các tật xấu hay thói lười biếng của anh, phải học để đối nhân xử thế với họ hàng nhà anh, phải làm quen và yêu quý những người anh yêu quý, phải duyên dáng, tế nhị, phải học để trở thành vợ, thành “osin không công” cho anh nữa chứ….<br/><br/>Anh thấy đấy, để trở thành vợ anh, em phải khổ đủ trăm bề, phải học trăm thứ….Mà thôi, em cũng chẳng so đo với anh, mặc dù em vẫn phải khẳng định là em khổ hơn anh, vất vả hơn anh. Nhưng em tin là nếu anh là chồng em thì hẳn phải xứng đáng để em hi sinh nhiều đến thế. <br/><br/>Vậy nên, nếu anh trở thành chồng em, sứ mạng anh cũng cao cả không kém đấy. Em hay khóc nhè, nên mỗi lần em khóc anh phải dỗ dành em, phải đưa em đi ăn. Em thích ăn nem rán, trứng cút lộn, ngao, ốc, hải sản…Anh phải nhớ các món đó của em để mỗi lần em buồn, em mệt thì cho em đi ăn nhé. Ngoài ra, hàng ngày anh giúp em việc nhà, nếu em đã đi chợ thì anh rửa bát và lau nhà. Em sẽ là người cho quần áo vào máy giặt, và anh sẽ là người đi phơi chúng. Hơn nữa, em đã vất vả làm lụng nấu nướng cho anh cả tuần rồi, thì cuối tuần anh hãy đi chợ cải thiện tình hình bữa ăn. Lại nữa, vào các ngày lễ tết, anh phải luôn giữ được phong độ ổn định trong việc tặng hoa và quà cho em. Em cũng chẳng cần gì cao sang tốn kém mà chỉ cần 1 bó hoa và bữa ăn thịnh soạn ( kèm theo quà thì càng tốt) là em đã cảm kích lém lém rồi. Rồi nữa, anh không được quên khen, không được chê em béo, không được chê em già…<br/><br/>Buổi đầu về nhà anh, chắc là khó khăn lắm, em thì lơ ngơ rõ rồi, do vậy, anh đừng bỏ rơi em mà kề cà rượu chè. Anh cũng đừng bỏ bê em mà đi bia bọt với đám bạn của anh nhé. Anh biết là một đi mười ngóng mà, người đi không bằng người trông ở nhà, do vậy mà đừng bắt em làm hòn vọng phu bên mâm cơm anh nhé!&nbsp;&nbsp;Anh hãy vừa là người yêu, vừa là người chồng, người bạn lớn của em…. Và cuối cùng, anh thân yêu, nếu một ngày nào đó, anh có người phụ nữ khác, ngoài em và hơn em…Nếu một ngày nào đó anh hết yêu em…xin hãy nói cho em….Em có thể chịu được nỗi đau mất mát và sự chia ly, nhưng không thể chịu được sự xảo trá và lừa dối…<br/><br/>Hẳn phải khó khăn nếu em chọn trong số những chàng trai nhất định ra người mà em muốn lấy làm chồng. Nhưng hẳn là lúc đó anh sẽ xuất hiện, đúng không anh? Vì số phận của chúng ta là thế mà, chỉ là sớm hay muộn em và anh sẽ gặp nhau thôi, đúng không chồng tương lai?<br/><br/><a href="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1645756_IMG_0673by-AV.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1645756_IMG_0673by-AV.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/><br/><br/>Vậy, Chồng tương lai thân yêu, nếu chúng ta lấy nhau:<br/><br/>Chúng ta sẽ quan tâm và chăm sóc nhau mỗi ngày và mọi ngày.............. <br/><br/>Chúng ta sẽ chân thành, cởi mở và thẳng thắn trong mọi vấn đề, đừng để một hạt bụi nhỏ len giữa tình cảm của chúng ta, đừng để những dấu hỏi chồng chất trong đầu chúng ta. Điều đó sẽ khiến cuộc sống vốn dĩ đã khó khăn càng thêm nặng nề và mệt mỏi.<br/><br/>Chúng ta phải luôn học cách chia sẻ và lắng nghe, động viên, an ủi, nương tựa nhau lúc một trong hai hoặc cả 2 chúng ta gặp trăn trở khó khăn trong cuộc sống. Anh dỗ dành em những lúc em hờn dỗi hay khóc vì những chuyện vẩn vơ, và em sẽ là bờ vai cho anh nếu anh mệt mỏi yếu đuối vì sức ép công việc hay xã hội.<br/><br/>Chúng ta sẽ cùng học cách điềm tĩnh và nhẹ nhàng trong những lúc nóng giận. Vì nóng giận chỉ gieo vào lòng những vết sẹo không bao giờ mờ. Trong muôn ngàn khó khăn, hạnh phúc thật đơn giản, nhưng cũng thật hiếm hoi. Đừng để vì nóng giận mà mất đi những giây phút đó anh nhé.<br/><br/>Chúng ta sẽ cùng chia sẻ gánh vác vấn đề về tài chính mà không phải nói tới chuyện xin hay cho. Hãy để em chia sẻ và gánh vác những lo toan tài chính cùng anh. Em có thể vừa giỏi việc nước đảm việc nhà đúng không anh?!&nbsp;&nbsp;<br/>&nbsp;&nbsp;<br/><br/>Anh thấy đấy, một mái ấm gia đình để chúng ta nương tựa thật đáng quý biết bao. Ở đó có anh, có em, có tình yêu, và sau này có những đứa trẻ gọi chúng ta là cha mẹ…<br/><br/>Ở đâu có chúng ta, ở đó có tình yêu, anh nhỉ? <br/><br/>Vậy còn chờ gì nữa mà không xuất hiện hả mình? <br/><br/><a href="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1645764_IMG_0255by-Ky-phong.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1645764_IMG_0255by-Ky-phong.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/><br/>Ngay sau khi đăng Thư gửi chồng tương lai của Jany Hằng, chúng tôi đã nhận được ngay một bức thư có tựa đề Thư gửi vợ tương lai của bạn Mạnh Thắng – Blogger Iemvutbay. Mời các bạn tiếp tục lắng nghe nghe bức thư của bạn Mạnh Thắng….<br/><br/>Thư gửi vợ tương lai<br/><br/>... Một ngày biển động! Anh và biển... nắng miên man, gió dữ dội cuốn tung bụi bặm của thành phố phía sau lưng… bãi cát dài trải rộng...bước thật nhanh bằng đôi chân trần ra giữa những con sóng vỗ ào ào... hít một hơi dài và thở ra thật khẽ như sợ sẽ làm rơi mất cái cảm giác nhẹ nhàng của một nơi nào đó ẩn khuất trong tim! Hướng mắt nhìn xa xa theo những con thuyền hướng về phía mặt trời…thấy lòng nhẹ bẫng! <br/><br/>Ngày ... tháng ... năm...<br/><br/>... Em ah! Lúc này anh đang cô đơn. Mấy hôm trước anh đã rời xa Hà Nội tìm đến biển - nơi dừng chân để mọi nỗi buồn được cuốn trôi đi theo cánh sóng, theo những làn gió mằn mặn. Một mình trước biển, anh chợt nhận ra rằng mình cô đơn giữa nơi xa lạ đó... Và bất chợt anh nghĩ đến em người con gái tương lai sẽ là vợ của anh.<br/><br/>...Vợ của anh, anh đang tưởng tượng ra em trong một buổi sớm mai khi ngoài kia ngập tràn nắng ấm ấp, chúng ta bất chợt gặp nhau. Có thể thời gian chỉ để đủ cho anh và em trao cho nhau một nụ cười, một ánh mắt... nhưng có thể lúc đó chúng ta cùng tin rằng chúng ta sinh ra là thuộc về nhau! <br/><br/>Ngày ... tháng ... năm…<br/><br/>... Vợ yêu ah! Bây giờ anh đang tưởng tượng đến thời điểm chúng ta biết nhau được 3 tháng - một khoảng thời gian có lẽ là không dài phải không em, nhưng anh nghĩ đó là quãng thời gian vừa đủ để một niềm tin và một tình cảm lớn dần! Thời điểm đó là lúc để anh được đón em về sau những buổi tan sở... em ngoan ngoãn ngồi sau lưng anh, ôm anh và ngả đầu vào vai anh, em thì thầm bên tai anh những câu nói quen thuộc... cho mọi nỗi mệt mỏi được tan biến đi - để cho anh biết trái tim mình ấm áp, là chỗ dựa cho em... Rồi chúng ta cùng nhau bước trên những con phố dài, cùng ngắm những cơn mưa, môi hôn nồng ấm.... <br/><br/>Ngày ... tháng ... năm…<br/><br/>Lúc này là 1 năm trôi qua tính từ thời điểm chúng ta quen nhau nhé! Một năm đủ cho những khúc mắc, những suy nghĩ trái chiều, những nỗi niềm riêng, những ẩn khuất của mỗi trái tim được san sẻ và đồng cảm! Anh và em đều hiểu và biết rằng chúng ta thuộc về nhau trong cuộc sống này! Đám cưới diễn ra giữa sự chứng kiến của 2 bên gia đình và bạn bè... Em trong sáng và hiền dịu trong bộ váy cưới trắng tinh giản dị. Anh bước bên em, nắm tay em thật chặt với nụ cười ấm áp hướng về phía em! <br/><br/>Hạnh phúc chỉ đơn giản là thế phải không em?! <br/><br/><a href="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1645760_DSC_2316by-JJ.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1645760_DSC_2316by-JJ.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/>Ngày ... tháng ... năm… (...một ngày như thường lệ của thời điểm 1 năm sau đó!).... <br/><br/>... Vợ của anh ơi!<br/><br/>Anh muốn gọi em như thế sau mỗi buổi đi làm về. Em chuẩn bị bữa tối cho chúng ta, anh chỉ đơn giản là đến bên để được ôm em thật nhẹ từ phía sau, và khẽ hít hà mái tóc của em. Sau mỗi bữa ăn, em gối đầu mình lên tay anh và kể cho anh nghe những gì trải qua trong một ngày rồi em ngủ quên lúc nào không hay. Những lúc đó anh sẽ được ngắm em, được hôn nhẹ lên trán, lên môi... và bế em vào phòng ngủ! Hạnh phúc và ấm áp, đối với anh thế là đủ rồi em! <br/><br/>Ngày ... tháng ... năm…<br/><br/>... Thời điểm này là 10 năm trôi qua rồi vợ của anh! <br/><br/>Em cũng đang bận bịu trong bếp, nhưng ánh mắt và nụ cười luôn sáng ngời trên khuôn mặt của em, em hướng về phía phòng khách- nơi có 3 người nữa đang đợi em. Nơi có anh- lúc này đã là bố của 2 đứa con ngoan... đang chơi và cười đùa sảng khoái! 3 bố con thủ thà thủ thỉ nói chuyện với nhau, bé lớn thì kể cho anh những chuyện ở trường, còn bé út thì bi bô ngọng líu ngọng lô bắt chiếc một bài hát nào đó vừa coi được trên tivi!.... và những lúc đó anh biết anh thật hạnh phúc vì có em và thầm cảm ơn em vì em đã cho anh những thiên thần bé nhỏ này!<br/><br/>...Anh biết rằng lúc đó anh không mong ước gì hơn là một cuộc sống vừa đủ, cơm ăm ba bữa, quần áo mặc cả ngày, có anh có em, có các con... cả tuần cống hiến say sưa với công việc, cuối tuần nghỉ ngơi đi chơi... Liệu mong ước đó có quá xa vời không em?! <br/><br/>Ngày ... tháng ... năm…<br/><br/>...và rồi 25 năm trôi qua rồi vợ của anh ah!<br/><br/>Em vẫn vậy,vẫn đẹp với vẻ đẹp nguyên vẹn trong trái tim anh! Anh và em vẫn bên nhau, thảnh thơi và bình yên.... cùng nhau đi du lịch nhiều nơi, thư thái và hưởng thụ sau những năm tháng làm việc vất vả! Anh và em vẫn luôn là chỗ dựa cho nhau và cho các con, là nơi bình yên để có thể tìm về sau những ngày "giông bão". Lúc này bé lớn và bé út cũng đã lớn, chúng ta đều đã định hướng và để các con tự mình tìm ra con đường riêng để đi và bước vào cuộc sống. Anh biết rằng các con sẽ có những lần vấp ngã, những tổn thương, những hạnh phúc, những niềm vui.... những lúc đó anh mong rằng các con sẽ tìm được nơi bình yên cho những trái tim yêu ớt, đầy yêu thương của chúng!... <br/><br/>Ngày ... tháng ... năm…<br/><br/>… Bấy giờ, 50 năm đã trôi qua!<br/><br/>Có lẽ anh hơi tham lam phải không em?!&nbsp;&nbsp;Cả cuộc đời anh mong mình không tham lam điều gì ngoài tuổi tác để được sống bên em! Tiền bạc, công danh, sự nghiệp, vật chất... tất cả những thứ đó chỉ là phù phiếm phải không em?!... Anh chỉ mong những thứ đó vừa đủ để chúng ta không phải lo toan quá nhiều để có thời gian chăm sóc cho nhau và cho con. Em lúc đó là một bà cụ đẹp lão, đang mỉm cười hiền từ bên con cháu...còn anh tất nhiên cũng là một ông cụ, ngồi bên bà cụ... và ngắm nhìn vợ mình vui đùa hạnh phúc bên con cháu của mình. Sáng sáng, cùng nhau dậy sớm tập thể dục và hít hà, nắm tay nhau trong sân vườn nhà, đôi lúc cùng nhau ôn lại những kỷ niệm thời mới yêu nhau!<br/><br/>...<br/><br/><br/>Vợ yêu ah!&nbsp;&nbsp;Đây là lá thư anh tưởng tượng để viết cho em. Trong thư mọi thứ thất hoàn hảo và đẹp đẽ phải không em?! Anh biết lắm chứ, rằng cuộc sống không thể được trọn vẹn như ta mong muốn...nhưng anh biết rằng một lúc nào đó anh tìm ra em trên dòng đời xuôi ngược, anh muốn mình sẽ thực hiện được 3/4 những gì đã nói… Được như vậy là đủ&nbsp;&nbsp;<br/>&nbsp;&nbsp;<br/>rồi em ah?! Anh chỉ muốn mình sẽ mãi yêu nhau, mãi bên nhau, cùng nhau bước trên những con phố dài, cùng ngắm những cơn mưa, cùng vượt qua khó khăn vất vả, sẽ mãi yêu trọn đời, mãi không xa rời,....<br/><br/><br/>Gửi từ Blog Iemvutbay: Sống đơn giản cho cuộc sống thanh thản -&nbsp;&nbsp;"Cuộc sống như một cuốn sách... Kẻ điên rồ giở qua nhanh chóng... Người khôn ngoan vừa đọc vừa suy nghĩ vì biết rằng mình chỉ được đọc có một lần...”<br/><br/><a href="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1645762_IMG_0083by-GA.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200810/original/images1645762_IMG_0083by-GA.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/>Các bạn vừa theo dõi Blog Radio 50: Nếu ta cưới nhau chuyển thể từ Thư gửi chồng tương lai của blogger Jany Hằng và Thư gửi vợ tương lai của blogger Iemvutbay. Biết đâu hai tác giả của hai lá thư sẽ làm quen với nhau và Blog Radio sẽ có thêm một câu chuyện có hậu để gửi tặng các bạn. Nếu có những điều muốn chia sẻ, những tâm sự trong cuộc sống hãy gửi ngay bài viết, đường link Blog của mình tới Blog Radio. <br/><br/>Blog Radio chúc tất cả những ai đang cô đơn, những ai đang trên hành trình tìm kiếm “một nửa” sẽ tìm thấy một nửa thật sự của mình trong thời gian ngắn nhất!<br/><br/><br/><p align="center"><a href="http://khanhpro.com/khanh/KhanhPro_Com.png" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://khanhpro.com/khanh/KhanhPro_Com.png" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></p><br/><br/><br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/blog/" rel="tag">blog</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/radio/" rel="tag">radio</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/50:/" rel="tag">50:</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/nếu/" rel="tag">nếu</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/ta/" rel="tag">ta</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/cưới/" rel="tag">cưới</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/nhau/" rel="tag">nhau</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/cu-nga-dau-doi-cua-co-gai-ban-hoa-20122009-khanhpro-com/</link>
<title><![CDATA[Cú ngã đầu đời của cô gái bán hoa]]></title> 
<author>KhánhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Blog Radio...! Lắng Nghe &#124; Suy Nghĩ...]]></category>
<pubDate>Sun, 20 Dec 2009 06:35:42 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/cu-nga-dau-doi-cua-co-gai-ban-hoa-20122009-khanhpro-com/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Vấp ngã đầu đời đã biến cô sơn nữ trong trắng thành gái bán dâm cho nhà nghỉ. Cô bị bắt khi vừa tiếp xong người khách thứ 13 trong đời bán hoa của mình.<br/><br/>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Qua đêm tối rồi sẽ đến bình minh!<br/>“Hôm đó là một ngày đầu tháng 5/2009, trên ti vi đang phát chương trình Trò chơi âm nhạc rất hay thì mấy chú Công an đến đưa em đi” – Dung vừa khóc nấc lên vừa kể lại câu chuyện buồn của chính em. Hôm ấy là ngày thứ 5 Dung chính thức làm công việc nhơ nhớp ấy: bán dâm! Lúc bị bắt cũng là thời gian em nghỉ ngơi khi vừa tiếp xong người khách thứ 13 trong đời “bán hoa” của mình. Nhà nghỉ “Quán Tròn” cách đây mấy hôm còn là nơi em làm giúp việc dọn phòng, bố trí phòng ở cho khách nên khi em bị bắt, nhiều hàng xóm xung quanh đã rất bất ngờ. Họ không biết rằng, em đã trở thành gái “bán hoa” của nhà nghỉ được 5 hôm nay theo sự chỉ đạo của ông bà chủ.<br/>Hà Thị Dung sinh tháng 5 năm 1987, tức là khi em bị bắt, em đang chuẩn bị bước sang tuổi 23. Tuổi ấy ở vùng quê miền núi Tây Sơn – Phú Thọ của em, bạn bè em đã có con bế con bồng, thậm chí nhiều bạn học phổ thông cùng em đã có tới 2-3 đứa. Em bảo: “Chúng nó già đi trông thấy, chúng nó phải làm lụng nhiều trêm nương rẫy để lo cái ăn cho gia đình nên không được xinh xắn, trắng trẻo như em!”. Vâng! Dung có một khuôn mặt khả ái và nụ cười rất hiền lành, mái tóc dài mượt mà. Nước da em trắng trẻo nhưng không hồng hào, ngược lại, nó trắng bủng hơi xanh mái, đôi mắt thì buồn rười rượi và thiếu ngủ. Gương mặt em nhìn thoáng qua, ai cũng đoán là kiểu người ưa sống trong bóng tối và thức đêm nhiều. Cuộc sống của Dung chỉ quanh quẩn trong 4 tầng nhà nghỉ lúc nào cũng bật điều hòa đóng kín cửa.<br/>Dung bắt đầu biết yêu khi em vừa tròn 20 tuổi. Chính hôm sinh nhật tròn 20, anh ấy đã đến với Dung, nói lời yêu thương với em và đặt nụ hôn đầu đời lên môi em! Tâm hồn của Dung đã bị xáo động và em đã yêu người thanh niên ấy bằng tất cả sự non nớt, ngây thơ trong sáng của tuổi trẻ. Dung kể lại: “Những lúc đi chơi với nhau, anh ấy thường nói là sẽ giữ gìn cho em đến ngày cưới, anh không muốn em mang tiếng không tốt với xóm giềng nhưng hôm đó, anh ấy lại đề nghị em làm “chuyện ấy”. Anh ấy bảo rằng bạn bè của anh ấy, ai cũng làm chuyện đó, nếu em không chiều anh ấy tức là em không thực sự yêu anh?! Những lời ấy làm Dung suy nghĩ rất nhiều, cô bảo không hiểu sao lúc ấy em chỉ nghĩ được một điều duy nhất là phải giữ anh ấy bằng được, thực sự em rất yêu anh ấy, em không thể để mất anh! Và, chuyện gì đến cũng phải đến, hôm đó, Dung đã trao thân cho người yêu.<br/>&nbsp;&nbsp;<br/><br/>Em đã không ngần ngại trao thân cho người yêu và mơ về một đám cưới vào cuối năm<br/>Đến tận bây giờ, khi chuyện đó đã xảy ra cách đây 2 năm và người thanh niên ấy đã có con gái đầu lòng, Dung vẫn nhớ như in những lời người đàn ông phụ bạc ấy nói với em: “Giờ em đã thuộc về anh, em là của riêng mình anh! Từ giờ đến cuối năm anh sẽ thu xếp để tổ chức làm lễ cưới em về làm vợ…”.<br/>Tù hôm ấy đến cuối năm là khoảng thời gian ước lệ, nó rất dài và với Dung, những lời ấy mãi mãi chỉ là lời hứa suông. Bởi, chỉ 20 ngày sau khi quan hệ với Dung, anh ta đã rậm rịch chuẩn bị đám cưới với một cô gái khác ở làng bên. Anh ngang nhiên chở cô gái kia đi qua nhà Dung, thậm chí họ còn âu yếm nhau khi nhìn thấy Dung trên đường. Lúc ấy Dung mới biết mình bị lừa, mình đã bị phản bội! Em như ngã quỵ, em không tin nổi điều gì đang xảy ra trước mắt mình, đó có phải là H – người mà cách đây 20 ngày em đã trao cho anh ta thứ quý giá nhất đời người con gái và theo lời anh ta, chỉ mấy tháng nữa thôi, cuối năm nay em sẽ chính thức trở thành vợ của anh. Thế mà bấy giờ, anh đang chuẩn bị làm đám cưới với một cô gái khác. Dung đã bị suy sụp hoàn toàn. Em sống khép mình, không nói chuyện với ai và không ra ngoài đường. Cả mấy tháng sau em chỉ quanh quẩn trong nhà.<br/>&nbsp;&nbsp;<br/><br/>Nhưng con người bội bạc đó đã lên xe hoa với cô gái khác chỉ sau 20 ngày em trao cho anh ta cái quý giá nhất đời mình. Em chỉ còn biết khóc cho sự dại dột của mình.<br/>Mãi đến khi người chị họ của Dung ở Thanh Hóa lên nhà rủ em về Thanh Hóa chơi, Dung mới nguôi ngoai phần nào và chịu ra ngoài. Cũng từ lần ấy, Dung quen T – con trai ông bà chủ nhà nghỉ nơi em bị bắt. Dung bảo: “Anh T lịch sự, đứng đắn, không bao giờ bông đùa với con gái nên em rất tin tưởng”. Lúc ấy, hình ảnh T với em như một mẫu người đàn ông lý tưởng. Chính T đã động viên Dung không nên suy nghĩ quá nhiều về những chuyện buồn đau trong quá khứ. T bảo T sẽ đưa chị em Dung đi biển chơi vài ngày, T sẽ giúp Dung quên đi con người phụ bạc, không xứng đáng với tình cảm và những gì Dung dành cho hắn. Tâm hồn mỏng manh yếu đuối của Dung lúc bấy giờ như vớ được chiếc phao, như tìm được một điểm tựa tinh thần vững chắc để có thể bấu víu, để tâm sự và san sẻ. Đi biển chơi được vài ngày thì anh T mời hai chị em Dung về nhà chơi. Anh T đã đưa hai chị em Dung về nhà bố mẹ đẻ, họ có một nhà nghỉ 4 tầng khá sang trọng tại Ứng Hòa – Hà Nội. Anh T bảo chị em Dung cứ lấy phòng rồi ở chơi bao lâu tùy thích bởi anh ấy rất quý và đã coi chị em Dung như những người em gái đã từ lâu rồi. Ngày nào anh T cũng đưa chị em Dung đi ăn sáng rồi dẫn họ đi chơi, tối đến lại đưa chị em Dung đi hát, đi café. Lúc ấy Dung đã nghĩ cuộc đời này chỉ có anh T là tốt với Dung nhất… Nhiều lúc Dung đã muốn nói với anh T rằng Dung rất yêu anh nhưng khi biết anh ấy đã có vợ và anh T thì luôn mồm gọi Dung là em gái, em mới cố kìm nén để không nói ra điều ấy, em chỉ âm thầm dành tình cảm và sự quan tâm cho anh. Dung đã bị tình cảm chi phối quá nhiều, em đâu biết rằng em đang trở thành nạn nhân đau đớn của một “cạm bẫy ngọt ngào” mà anh và chị họ của em là những kẻ chủ mưu.<br/>Chơi ở nhà anh T được gần một tuần thì chị em Dung xin về. Đúng thời điểm ấy thì bà chủ kêu bệnh, mệt mỏi do phải đi lại cầu thang dọn phòng nhiều, bà kêu anh T kiếm cho bà một người giúp bà làm những việc ấy, ông bà đều đã có tuổi, chỉ làm quản lý chung thôi, không trực tiếp dọn phòng được. Bà chủ đã ngỏ ý muốn Dung ở lại giúp đỡ ông bà công việc đó trước mặt chị họ của em và anh T. Anh T sau đó cũng có lời nhờ Dung giúp bố mẹ mình, anh bảo với em rằng anh rất muốn Dung ở gần anh để anh có nhiều thời gian chăm sóc cho Dung, anh không muốn Dung về quê gặp lại người đàn ông phụ bạc ấy và như thế thì anh sẽ có ít cơ hội được gặp Dung! Và Dung đã tự mình chui vào cái bẫy ấy rất ngoan ngoãn. Dung kể: “Ông bà chủ nhà nghỉ đối xử rất tốt với em. Khi được anh ấy mời về nhà chơi, thấy ông bà đã có tuổi, việc đi cầu thang dọn dẹp phòng ốc vất vả nên khi được ông bà ngỏ ý muốn em ở lại làm giúp việc, em đã đồng ý ngay. Lúc đó em cũng đang thất nghiệp!” Thế là từ hôm ấy, Dung chính thức thuộc “biên chế” của nhà nghỉ. Em cũng từng được tiếp xúc với mấy chị làm nghề bán dâm cho những khách nghỉ lại có nhu cầu. Thấy các chị rất “sành điệu”, ăn ngon mặc đẹp ngồi chơi cả ngày, chỉ có tối là bận chạy sô hết nhà nghỉ này đến nhà nghỉ khác. Nhưng bản thân em chưa bao giờ có ý nghĩ em sẽ làm cái nghề này để được “sành điệu” như các chị ấy. Em dấn thân vào con đường tội lỗi ấy chỉ vì một câu nói của ông và chủ mà bây giờ, khi ngồi trong Trung tâm giáo dục lao động xã hội, em vẫn chưa hiểu sao ông bà chủ lại biết chuyện buồn của em và tại sao lúc ấy em lại dễ xiêu lòng đến thế: “Cháu là có còn là con gái nữa đâu, việc gì cháu phải chung thủy với người đã phá hỏng đời con gái của cháu rồi lại phụ bác cháu. Chi bằng cháu đi khách kiếm thêm tiền gửi về phụ giúp bố mẹ. Chứ cháu làm dọn phòng thế này, biết khi nào mới mua được xe máy, tích cóp được vốn về quê mở hàng bán quần áo!”. Câu nói của ông bà chủ thật đắt, thật giá trị! Nó đã chạm đến nơi sâu nhất trong tâm hồn Dung, gợi lại chuyện tình yêu đau buồn trong quá khứ mà vì nó, Dung đã đau đớn vật vã trong một thời gian rất dài. Câu nói ấy cũng chạm đến đúng cái ao ước của cô bé mới lớn, là có một chút tài sản của riêng mình và được đóng góp một phần công sức của mình vào kinh tế gia đình.<br/>&nbsp;&nbsp;<br/><br/>Và trở thành gái bán hoa tự lúc nào<br/>Công việc hằng ngày của Dung là dọn dẹp phòng cho sạch, nấu cơm cho ông bà chủ, dịp cuối tuần thì gom ga gối chăn màn đi giặt, khi nào có khách thì xếp phòng cho khách. Mỗi tháng em gửi về cho gia đình được một triệu. Công việc như thế đối với một cô sơn nữ như em là rất ổn. Ổn định được vài tháng, một buổi tối, ông bà chủ tâm sự với em và ngỏ ý muốn em làm “gái” cho nhà nghỉ. Ông bà chủ đưa ra những giá trị vật chất mà em hằng ao ước để em đánh đổi. Cũng bởi em đã không còn trinh trắng, không còn là con gái nên chuyện làm “gái” với em cũng rất bình thường mà thôi! Suy nghĩ bồng bột ấy đã chính thức đưa em vào một cái bẫy đã được “giăng” sẵn và chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước! Chỉ cần phục vụ khách, em sẽ có tiền để trở về quê kinh doanh, em sẽ khẳng định được mình với con người phụ bạc kia. Nhưng giấc mơ của em không thành! Những con người sống nhơ nhớp trên thân xác người khác đã rắp tâm đẩy em vào tình cảnh trớ trêu như bây giờ.<br/>Cuộc đời con người ta có nhiều phút giây yếu lòng, có những phút giây làm đổi thay hoàn toàn cuộc đời mà Dung là một ví dụ đau lòng. Điều quan trọng là giờ em đã ý thức được đó là chuyện sai lầm trong quá khứ. Những ngày sống ở trung tâm, Dung đã nói với tôi về một tiệm tạp hóa nho nhở ở nhà, ở đó có hình ảnh của em và bố mẹ quây quần bên nhau. Một giấc mơ giản dị mà ấm áp đến lạ, giấc mơ phải mất nhiều thời gian của tuổi trẻ, Dung mới nhận ra và đưa nó đến gần với hiện thực. <br/><br/><p align="center"><a href="http://khanhpro.com/khanh/KhanhPro_Com.png" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://khanhpro.com/khanh/KhanhPro_Com.png" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></p><br/><br/><br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/cú/" rel="tag">cú</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/ngã/" rel="tag">ngã</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/đầu/" rel="tag">đầu</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/đời/" rel="tag">đời</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/của/" rel="tag">của</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/cô/" rel="tag">cô</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/gái/" rel="tag">gái</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/bán/" rel="tag">bán</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/hoa/" rel="tag">hoa</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/post/1459/</link>
<title><![CDATA[Hai trái tim không cùng nhịp đập]]></title> 
<author>KhánhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Blog Radio...! Lắng Nghe &#124; Suy Nghĩ...]]></category>
<pubDate>Sun, 20 Dec 2009 06:33:42 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/post/1459/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<div class="textbox-content" id="zoomtext">&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;<div align="center" style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><a id="m12172" href="http://blog.360.yahoo.com/blog/slideshow.html?p=12172&amp;id=QioO_DQwda43rYfhk3mrGf81wrxd3z4-"><span style="color: #000000"><img src="http://f3.yahoofs.com/blog/44fc4c93z967a3eba/13/__sr_/f2cf.jpg?mgI7N1HBPlf4rXdl" border="0" alt="Hai tr&aacute;i tim kh&ocirc;ng c&ugrave;ng nhịp đập" width="333" height="297" /></span></a><br /><span style="color: #000000">Đ&acirc;y l&agrave; những c&acirc;u chuyện c&oacute; thật, t&ocirc;i kh&ocirc;ng phải l&agrave; nh&acirc;n vật ch&iacute;nh, t&ocirc;i chỉ l&agrave; người kể lại c&acirc;u chuyện n&agrave;y cho c&aacute;c bạn nghe. <br />Những lời n&agrave;y l&agrave; d&agrave;nh cho những người đ&atilde; v&agrave; đang kh&ocirc;ng gặp may mắn trong chuyện t&igrave;nh cảm, kh&ocirc;ng t&igrave;m được một tr&aacute;i tim c&ugrave;ng nhịp đập với tim m&igrave;nh... <br />....<br />Nhưng những lời n&agrave;y cũng d&agrave;nh cho cả những người đang c&oacute; t&igrave;nh y&ecirc;u đẹp... đơn giản chỉ l&agrave; để l&agrave; bạn tr&acirc;n trọng hơn t&igrave;nh y&ecirc;u m&agrave; m&igrave;nh đang c&oacute; m&agrave; th&ocirc;i... <br /><br />N&agrave;o ch&uacute;ng ta h&atilde;y c&ugrave;ng bật loa to l&ecirc;n (rồi nhắm mắt) để nghe nh&eacute;... Nếu ai muốn nghe độc lập từng đoạn th&igrave; tắt nhạc tổng hợp v&agrave; play từng đoạn nh&eacute;.<br /><br /></span></span><br /><div style="text-align: center"><span style="color: #000000"><span style="font-size: small">Hai tr&aacute;i tim kh&ocirc;ng c&ugrave;ng nhịp đập</span><br /></span><a href="http://files.myopera.com/Onlyublog/files/Hai%20trai%20tim%20khong%20cung%20nhip%20dap%20-%20OnlyU.mp3"><span style="color: #000000">download link 1</span></a><br /><a href="http://files.myopera.com/Onlyublog/files/Hai%20trai%20tim%20khong%20cung%20nhip%20dap%20-%20OnlyU.mp3"></a><a href="http://dl2.musicwebtown.com/data/o/n/l/y/onlyu/playlists/175937/1388140.mp3"><span style="color: #000000">download link 2</span></a><br /><a href="http://files.myopera.com/Onlyublog/files/Hai%20trai%20tim%20khong%20cung%20nhip%20dap%20-%20OnlyU.mp3"></a><a href="http://files.myopera.com/Onlyublog/files/Hai%20trai%20tim%20khong%20cung%20nhip%20dap%20-%20OnlyU.mp3"></a></div><br /><span style="color: #000000"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: large"><strong>1. <br />T&igrave;nh y&ecirc;u đ&acirc;u chỉ c&oacute; những lời n&oacute;i ngọt ng&agrave;o (</strong></span></span><span style="font-size: medium"><span style="font-size: large"><strong><span style="font-weight: normal; font-size: small"><a href="http://files.myopera.com/Onlyublog/files/Tinh%20yeu%20dau%20chi%20nhung%20loi%20noi%20ngot%20ngao%20-%20OnlyU.mp3">download</a></span></strong></span></span><span style="font-size: medium"><span style="font-size: large"><strong>)</strong></span></span><span style="font-size: medium"><span style="font-size: large"><strong><span style="font-weight: normal; font-size: small"><a href="http://files.myopera.com/Onlyublog/files/Tinh%20yeu%20dau%20chi%20nhung%20loi%20noi%20ngot%20ngao%20-%20OnlyU.mp3"></a></span></strong></span></span> <br /></span><span style="font-size: medium"><br /><table border="0" style="background-repeat: repeat; font-family: Times New Roman,Times,serif" background="http://media.bigoo.ws/content/saint_valentine/background/sv_background_70.gif"><tbody><tr><td valign="middle" style="height: 100px; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><br /><br /><br /><span style="color: #000000">Họ mặc đồ giống nhau, quần jeans v&agrave; &aacute;o đen. Họ im lặng nắm tay nhau, hai đ&ocirc;i ch&acirc;n bước c&ugrave;ng một nhịp, hai đ&ocirc;i mắt nh&igrave;n về hai hướng v&agrave; thỉnh thoảng quay sang th&igrave; thầm n&oacute;i cười.</span></span><br /><p style="color: #ff409f; font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium; color: #000000">Rồi họ đi v&agrave; ngồi trong g&oacute;c, đối diện với t&ocirc;i. Người đ&agrave;n &ocirc;ng r&uacute;t tờ b&aacute;o Tin tức, c&ograve;n người phụ nữ chọn cuốn Tạp ch&iacute; Thời trang. Họ vẫn im lặng, đ&ocirc;i l&uacute;c quay sang chỉ cho người kia c&aacute;i g&igrave; đ&oacute; m&igrave;nh đang đọc, b&agrave;n luận v&agrave;i lời rồi lại quay về tờ b&aacute;o của m&igrave;nh. Trong khi những cặp đ&ocirc;i xung quanh th&igrave; cười n&oacute;i ồn &agrave;o, tay nắm tay, mặt đối mặt. </span></p><p style="color: #ffc0c0; font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium; color: #000000">T&ocirc;i kh&ocirc;ng biết c&aacute;c bạn nghĩ thế n&agrave;o về đ&ocirc;i t&igrave;nh nh&acirc;n m&agrave; t&ocirc;i vừa kể, c&ograve;n t&ocirc;i rất th&iacute;ch c&aacute;ch họ ở b&ecirc;n nhau. Đối với t&ocirc;i,<strong> t&igrave;nh y&ecirc;u kh&ocirc;ng chỉ c&oacute; những c&aacute;i &ocirc;m h&ocirc;n, những lời ngọt ng&agrave;o</strong> m&agrave; rất cần một <span style="font-weight: bold">kh&ocirc;ng gian ri&ecirc;ng</span> cho mỗi người. T&ocirc;i tin họ n&oacute;i chuyện bắng &aacute;nh mắt, bằng nụ cười đầy t&igrave;nh cảm v&agrave; bằng c&aacute;i nắm tay nhẹ nh&agrave;ng. T&ocirc;i tin khi ấy hai tr&aacute;i tim đang thực sự h&ograve;a đồng v&agrave; y&ecirc;u nhau qua từng nhịp đập.<br /><br /></span></p></td></tr></tbody></table><br /><br /></span><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: large; color: #000000"><strong>2.<br />Khi y&ecirc;u đơn phương (</strong></span></span></span><a href="http://files.myopera.com/Onlyublog/files/Khi%20yeu%20don%20phuong%20-%20OnlyU.mp3"></a><a href="http://files.myopera.com/Onlyublog/files/Khi%20yeu%20don%20phuong%20-%20OnlyU.mp3"><span style="color: #000000">download</span></a><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="color: #000000"><span style="font-size: large"><strong>)</strong></span><br /></span></span></span><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><br /><table border="0" style="background-repeat: repeat; font-family: Times New Roman,Times,serif" background="http://media.bigoo.ws/content/background/love/love_1.gif"><tbody><tr><td valign="middle" style="height: 100px; text-align: justify"><span style="color: #000000"><span style="font-size: medium">Khi t&ocirc;i xem bộ phim &quot;Love actually&quot;, c&oacute; một ph&acirc;n đoạn khiến t&ocirc;i rất x&uacute;c động...</span> </span><p style="color: #ff4040; font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium; color: #000000">Đ&ecirc;m Gi&aacute;ng sinh, ch&agrave;ng trai <span style="font-weight: bold">y&ecirc;u thầm vợ mới cưới của bạn th&acirc;n m&igrave;nh</span> đ&atilde; quyết định b&agrave;y tỏ t&igrave;nh cảm đơn phương với c&ocirc; g&aacute;i, mặc d&ugrave; c&ocirc; ấy đ&atilde; biết. </span></span></p><p style="color: #ff4040; font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium; color: #000000">Kh&ocirc;ng một lời n&oacute;i, chỉ c&oacute; những d&ograve;ng chữ tr&ecirc;n tấm b&igrave;a đ&atilde; được chuẩn bị trước. Anh đến đ&acirc;y kh&ocirc;ng v&igrave; bất cứ hy vọng hay c&ocirc;ng việc g&igrave;. <span style="font-weight: bold">Chỉ v&igrave; đ&ecirc;m nay l&agrave; đ&ecirc;m Gi&aacute;ng sinh, m&agrave; Gi&aacute;ng sinh th&igrave; người ta kh&ocirc;ng được n&oacute;i dối</span>: &quot;Trong mắt anh, em l&agrave; người tuyệt vời nhất, tr&aacute;i tim anh sẽ y&ecirc;u em m&atilde;i m&atilde;i&quot;. Rồi ch&agrave;ng trai lặng lẽ bước đi v&agrave; tự n&oacute;i với l&ograve;ng m&igrave;nh: &quot;Vậy l&agrave; đủ rồi!&quot;<br /><br />Khi y&ecirc;u đơn phương v&agrave; biết kh&ocirc;ng c&ograve;n hy vọng, đa số ai cũng biết phải qu&ecirc;n đi h&igrave;nh b&oacute;ng m&igrave;nh đang giữ trong l&ograve;ng. <span style="font-weight: bold">C&oacute; người quyết định phải n&oacute;i một lần</span> để giải tho&aacute;t hết những t&igrave;nh cảm dồn n&eacute;n, <span style="font-weight: bold">c&oacute; người chỉ lặng lẽ tiếp tục giữ im lặng</span>... C&oacute; người lại v&igrave; l&iacute; do n&agrave;y m&agrave; <span style="font-weight: bold">t&igrave;m đến người kh&aacute;c</span> với suy nghĩ t&igrave;nh y&ecirc;u chỉ l&agrave; tr&ograve; đ&ugrave;a vui v&agrave; l&agrave; c&aacute;ch để qu&ecirc;n đi người ấy.</span></span></p><p style="color: #ff4040; font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: right"></p><table border="0" style="background-repeat: repeat; font-family: Times New Roman,Times,serif" background="http://media.bigoo.ws/content/background/animated/animated_54.gif&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td style="><tbody></tbody></table></td></tr></tbody></table><p></p><p><span style="color: #000000"><br /><br /></span></p><p style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="color: #000000">3. <br />Em y&ecirc;u anh kh&ocirc;ng bao giờ hối hận (</span><a href="http://files.myopera.com/Onlyublog/files/Yeu%20anh%20em%20khong%20he%20hoi%20han%20-%20OnlyU.mp3"></a><a href="http://files.myopera.com/Onlyublog/files/Yeu%20anh%20em%20khong%20he%20hoi%20han%20-%20OnlyU.mp3"><span style="color: #000000">download</span></a><span style="color: #000000">)<br /><br /></span></p><p></p><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><table border="0" style="background-repeat: repeat; font-family: Times New Roman,Times,serif" background="http://media.bigoo.ws/content/background/animated/animated_54.gif"><tbody><tr><td valign="middle" style="height: 100px; text-align: justify"><br /><span style="color: #000000"><span style="font-size: medium">Đ&atilde; gần 8 năm kể từ ng&agrave;y đầu ti&ecirc;n em gặp anh. Đ&atilde; gần 8 năm đối với anh, em vẫn chỉ l&agrave; một người xa lạ chưa từng n&oacute;i chuyện. Mấy đ&ecirc;m trước nằm ngủ, tự dưng em mơ thấy anh chết, giật m&igrave;nh tỉnh dậy thấy nước mắt lăn d&agrave;i tr&ecirc;n m&aacute;. Kh&ocirc;ng bi&ecirc;t giờ n&agrave;y anh ra sao?</span> </span><p style="color: #ffdfbf; font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium; color: #000000">Anh đ&atilde; kh&ocirc;ng biết v&agrave; kh&ocirc;ng bao giờ biết đến t&igrave;nh cảm em d&agrave;nh cho anh. Em muốn mang hạnh ph&uacute;c đến cho anh nhưng em kh&ocirc;ng c&oacute; cơ hội để l&agrave;m việc đ&oacute;, m&agrave; l&agrave; một người đ&agrave;n b&agrave; kh&aacute;c.<span style="font-weight: bold"> Em ngoan ngo&atilde;n chập nhận kh&ocirc;ng ch&uacute;t ghen tị. </span><br /><br /><br /></span></span></span></span></p><p style="color: #ffdfbf; font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="color: #000000"><span style="font-weight: bold">Em đ&atilde; l&atilde;ng ph&iacute; mất những năm th&aacute;ng đẹp nhất của tuổi trẻ để y&ecirc;u đơn phương anh.</span> Nhưng nếu c&oacute; thể l&agrave;m lại em vẫn muốn được gặp anh, y&ecirc;u anh v&agrave; rồi đau khổ suốt mấy năm trời m&agrave; <span style="font-weight: bold">kh&ocirc;ng hề hối hận</span>. Em sẽ lu&ocirc;n <span style="font-weight: bold">cầu nguyện cho anh được b&igrave;nh an v&agrave; hạnh ph&uacute;c</span>.<br /></span></span></span></span></span></p><p style="color: #ffdfbf; font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"></span></span></span></p><span style="font-size: medium"></span></td></tr></tbody></table><br /></span></span></span></span><p style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-weight: bold; font-size: large; color: #000000">4. <br />T&igrave;nh y&ecirc;u như tr&ograve; chơi xếp h&igrave;nh (</span></span></span></span></span><a href="http://files.myopera.com/Onlyublog/files/Tinh%20yeu%20nhu%20tro%20choi%20xep%20hinh%20-%20OnlyU.mp3"><span style="color: #000000">download</span></a><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-weight: bold; font-size: large; color: #000000">)</span></span></span></span></span><a href="http://files.myopera.com/Onlyublog/files/Tinh%20yeu%20nhu%20tro%20choi%20xep%20hinh%20-%20OnlyU.mp3"></a><a href="http://files.myopera.com/Onlyublog/files/Khi%20yeu%20don%20phuong%20-%20OnlyU.mp3"></a><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"></span></span><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"></span></span></span><br /><br /></p><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><table border="0" style="background-repeat: repeat; font-family: Times New Roman,Times,serif" background="http://media.bigoo.ws/content/background/animated/animated_54.gif"><tbody><tr><td valign="middle" style="height: 100px; text-align: justify"><p style="color: #ffdfbf; font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="color: #000000"><span style="font-weight: bold">T&igrave;nh y&ecirc;u giống như chơi tr&ograve; chơi xếp h&igrave;nh</span>, mỗi mảnh gh&eacute;p c&oacute; 1 vị tr&iacute; duy nhất tr&ecirc;n bức tranh. Đ&ocirc;i khi ta thấy mảnh gh&eacute;p n&agrave;y c&oacute; m&agrave;u sắc, h&igrave;nh d&aacute;ng thật ph&ugrave; hợp, nhưng khi đặt n&oacute; v&agrave;o mới thấy n&oacute; kh&ocirc;ng thể ở đ&oacute;. <span style="font-weight: bold">Ai cũng chỉ c&oacute; 1 mảnh gh&eacute;p duy nhất cho m&igrave;nh</span>, để ho&agrave;n thiện phần c&ograve;n thiếu của m&igrave;nh.<br /><br /><span style="font-weight: bold">C&oacute; mấy ai y&ecirc;u lần đầu cũng l&agrave; y&ecirc;u lần cuối.</span> T&igrave;nh y&ecirc;u c&oacute; thời gian ri&ecirc;ng, khoảnh khắc ri&ecirc;ng v&agrave; cũng c&oacute; l&yacute; do ri&ecirc;ng để đến v&agrave; đi. Khi n&oacute; quyết định rời khỏi tr&aacute;i tim bạn, hay tr&aacute;i tim của người bạn y&ecirc;u, th&igrave; bạn kh&ocirc;ng thể l&agrave;m g&igrave; v&agrave; cũng kh&ocirc;ng n&ecirc;n l&agrave;m g&igrave;. <span style="font-weight: bold">Bạn kh&ocirc;ng thể n&iacute;u giữ n&oacute;, bắt &eacute;p n&oacute;, bạn chỉ c&oacute; thể đ&oacute;n nhận n&oacute;.</span></span></span></span></span></span></p><span style="font-size: medium"></span></td></tr></tbody></table><br /></span></span></span></span><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><br /><span style="font-size: medium; font-family: Times New Roman,Times,serif"><span style="font-weight: bold; font-size: large; color: #000000">5. <br />C&aacute;i em cần th&igrave; anh kh&ocirc;ng c&oacute; (</span></span></span></span></span></span><a href="http://files.myopera.com/Onlyublog/files/Khi%20yeu%20don%20phuong%20-%20OnlyU.mp3"></a><a href="http://files.myopera.com/Onlyublog/files/Cai%20em%20can%20thi%20anh%20khong%20co%20-%20OnlyU.mp3"><span style="font-size: x-small; color: #000000">download</span></a><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium; font-family: Times New Roman,Times,serif"><span style="color: #000000"><span style="font-weight: bold; font-size: large">)</span><br /><br /><br /></span><table border="0" style="color: #ff8080; background-repeat: repeat; font-family: Times New Roman,Times,serif" background="http://media.bigoo.ws/content/background/love/love_25.gif"><tbody><tr><td valign="middle" style="height: 100px; text-align: justify"><br /><div style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: right"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"></span></span></div><div style="text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="color: #000000"><span style="font-size: medium; font-family: Times New Roman,Times,serif">C&oacute; lẽ khi nghe b&agrave;i h&aacute;t n&agrave;y, anh sẽ nghĩ rằng t&ocirc;i chọn b&agrave;i h&aacute;t n&agrave;y cho anh như muốn n&oacute;i với anh một điều g&igrave; đ&oacute;. <strong>Anh l&uacute;c n&agrave;o cũng vậy, l&uacute;c n&agrave;o cũng cao ngạo v&agrave; tự tin như thế.</strong> T&ocirc;i đ&atilde; từng y&ecirc;u t&iacute;nh c&aacute;ch ấy của anh v&agrave; cũng v&igrave; n&oacute; m&agrave; t&ocirc;i với anh chia tay.</span><br /><br /><br /></span></span></span></span></div><p style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium; color: #000000">Biết nhau 1 năm, nhớ nhau suốt 12 th&aacute;ng, rốt cục chỉ để đổi lại 6 th&aacute;ng ngắn ngủi b&ecirc;n nhau vui vẻ v&agrave; 6 th&aacute;ng c&ograve;n lại để m&agrave; giận dỗi. <br /></span></span></span></span></p><p style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium; color: #000000">Biết tr&aacute;ch ai đ&acirc;y? Tr&aacute;ch cho sĩ diện của anh qu&aacute; lớn hay tự &aacute;i của t&ocirc;i qu&aacute; cao? Kh&ocirc;ng thể tr&aacute;ch anh, cũng kh&ocirc;ng thể tr&aacute;ch t&ocirc;i. <span style="font-weight: bold">T&igrave;nh y&ecirc;u của ch&uacute;ng ta kh&ocirc;ng đủ lớn để c&oacute; thể gạt bỏ đi những c&aacute;i t&ocirc;i của mỗi người. </span><br /><br /><br /></span></span></span></span></p><p style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="color: #000000">N&oacute;i nghe thật buồn cười, t&ocirc;i rất sợ sẽ c&oacute; một ng&agrave;y n&agrave;o đ&oacute; anh hỏi t&ocirc;i rằng: &quot;Em c&oacute; y&ecirc;u anh kh&ocirc;ng?&quot;. T&ocirc;i sợ khi phải n&oacute;i ra điều đ&oacute;, đơn giản v&igrave; đ&oacute; l&agrave; c&acirc;u trả lời anh kh&ocirc;ng hề muốn nghe: &quot;T&ocirc;i kh&ocirc;ng y&ecirc;u anh&quot;.<strong> C&aacute;i t&ocirc;i d&agrave;nh cho anh kh&ocirc;ng phải l&agrave; t&igrave;nh y&ecirc;u, t&ocirc;i biết chắc chắn như vậy.</strong></span></span></span></span></span></p><p style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium; color: #000000">T&igrave;nh y&ecirc;u đối với t&ocirc;i l&agrave; cả một sự hi sinh, một tr&aacute;i tim ho&agrave;n to&agrave;n d&agrave;nh cho người m&igrave;nh y&ecirc;u, <strong>biết sai m&agrave; vẫn y&ecirc;u v&agrave; y&ecirc;u m&agrave; kh&ocirc;ng cần nhận lại</strong>. T&ocirc;i chưa từng l&agrave;m những điều đ&oacute; v&igrave; anh, t&ocirc;i cũng biết được rằng người đ&agrave;n &ocirc;ng của t&ocirc;i kh&ocirc;ng phải l&agrave; anh!<br /><br />Anh đ&atilde; từng hỏi t&ocirc;i trong ng&agrave;y ch&uacute;ng t&ocirc;i chia tay: &quot;Thực sự em cần g&igrave;?&quot;. Anh n&oacute;i rằng t&ocirc;i đ&atilde; trả lời anh một c&acirc;u m&agrave; anh suốt đời n&agrave;y kh&ocirc;ng bao giờ c&oacute; thể qu&ecirc;n được:<strong> &quot;Em cần g&igrave; ư? C&aacute;i em cần th&igrave; anh kh&ocirc;ng c&oacute;, m&agrave; những thứ anh c&oacute; th&igrave; em lại kh&ocirc;ng cần&quot;</strong>.<br /><br />Anh mỉm cười, c&oacute; cả sự chua ch&aacute;t trong đ&oacute;... V&agrave; rồi ch&uacute;ng t&ocirc;i chia tay, nhẹ nh&agrave;ng v&agrave; đơn giản như ch&uacute;ng t&ocirc;i đ&atilde; từng đến với nhau.</span></span></span></span></p><p style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium; color: #000000">B&agrave;i h&aacute;t n&agrave;y l&agrave; để d&agrave;nh tặng ri&ecirc;ng cho t&ocirc;i. <strong>T&ocirc;i đang mong một ng&agrave;y n&agrave;o đ&oacute; t&ocirc;i sẽ gặp được người đ&agrave;n &ocirc;ng thật sự của m&igrave;nh.</strong> Người đ&agrave;n &ocirc;ng d&ugrave; đến gi&aacute;n tiếp hay trực tiếp, c&oacute; xứng đ&aacute;ng hay kh&ocirc;ng xứng đ&aacute;ng để t&ocirc;i d&agrave;nh trọn t&igrave;nh y&ecirc;u cho anh v&agrave; cho <strong>d&ugrave; chỉ để 1 lần trong đời được biết đến 2 chữ T&Igrave;NH Y&Ecirc;U</strong>.</span></span></span></span></p></td></tr></tbody></table><br /><br /></span></span></span></span></span><p></p><p style="font-weight: bold; color: #ff80ff; font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: large; color: #000000">6. <br />V&igrave; y&ecirc;u n&ecirc;n phải n&oacute;i lời chia tay (</span></span></span></span></span><a href="http://files.myopera.com/Onlyublog/files/Vi%20yeu%20nen%20phai%20noi%20loi%20chia%20tay%20-%20OnlyU.mp3"><span style="color: #000000">download</span></a><a href="http://files.myopera.com/Onlyublog/files/Khi%20yeu%20don%20phuong%20-%20OnlyU.mp3"></a><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"></span></span><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"></span></span></span><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: large; color: #000000">)<br /></span></span></span></span></span></p><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><br /><br /><table border="0" style="background-repeat: repeat; font-family: Times New Roman,Times,serif" background="http://media.bigoo.ws/content/saint_valentine/background/sv_background_39.gif"><tbody><tr><td valign="middle" style="height: 100px; text-align: justify"><p style="color: #ff4040; font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="color: #000000"><strong>Họ y&ecirc;u nhau ngay từ c&aacute;i nh&igrave;n đầu ti&ecirc;n</strong>, tay trong tay kh&ocirc;ng rời cho đến một ng&agrave;y gia đ&igrave;nh của Ryan quyết định chuyển sang sinh sống tại một th&agrave;nh phố kh&aacute;c, l&uacute;c đ&oacute; hai người c&ograve;n qu&aacute; trẻ n&ecirc;n chưa nghĩ đến chuyện kết h&ocirc;n. Kely kh&ocirc;ng được ph&eacute;p rời khỏi gia đ&igrave;nh, họ vẫn li&ecirc;n lạc với nhau nhưng xa mặt c&aacute;ch l&ograve;ng, họ chia tay 2 năm sau đ&oacute;. Rồi Kely lấy chồng, c&ocirc; chuyển đi nơi kh&aacute;c... <br /></span></span></span></span></span></p><p style="color: #ff4040; font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="color: #000000"><span style="font-weight: bold">11 năm tr&ocirc;i qua</span>, h&igrave;nh ảnh Ryan vẫn lu&ocirc;n ở trong tr&aacute;i tim c&ocirc;, c&ocirc; t&igrave;m kiếm khắp nơi những mong gặp lại Ryan, biết bao cuộc điện thoại, bao lần hi vọng đều trở th&agrave;nh v&ocirc; vọng, Ryan gần như biến mất. Tuy vậy c&ocirc; vẫn nu&ocirc;i niềm tin, mỗi lần nh&igrave;n thấy 1 địa chỉ mới l&agrave; tr&aacute;i tim c&ocirc; lại đập vồn v&atilde;... <br /></span></span></span></span></span></p><p style="color: #ff4040; font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium; color: #000000">Rồi một ng&agrave;y Kely nh&igrave;n thấy c&aacute;i t&ecirc;n Ryan mới hiện đang ở ngay cạnh th&agrave;nh phố m&agrave; c&ocirc; đang sinh sống, c&ocirc; lập tức nhấc m&aacute;y điện thoại &ldquo;Xin ch&agrave;o, t&ocirc;i l&agrave; Ryan&rdquo;. Tim Kely gần như ngừng đập, l&agrave; Ryan của c&ocirc;. <span style="font-weight: bold">L&agrave;m sao c&ocirc; qu&ecirc;n được giọng n&oacute;i của anh.</span> Kely n&oacute;i trong hơi thở dồn dập, nước mắt c&ocirc; rơi ướt đẫm &ldquo;Ryan, l&agrave; em đ&acirc;y, Kely, anh c&ograve;n nhớ em kh&ocirc;ng?&rdquo;. Đến lượt Ryan im lặng. Ryan n&oacute;i trong ngẹn ng&agrave;o: &quot;11 năm nay anh lu&ocirc;n đi t&igrave;m Kely&quot;. Anh chưa lập gia đ&igrave;nh, anh tin một ng&agrave;y sẽ gặp lại c&ocirc;. <span style="font-weight: bold">Rồi họ hẹn gặp nhau ngay trong ng&agrave;y h&ocirc;m ấy... </span><br /><br />Kely chạy xe như người đi&ecirc;n, tới b&atilde;i đậu xe, c&ocirc; đ&atilde; thấy b&oacute;ng d&aacute;ng th&acirc;n quen đứng đ&oacute;. Họ đứng nh&igrave;n nhau hồi l&acirc;u, rồi chạy tới b&ecirc;n nhau, <span style="font-weight: bold">&ocirc;m nhau thật chặt như sợ nếu bu&ocirc;ng tay ra họ sẽ mất nhau lần nữa</span>, mất m&atilde;i m&atilde;i, những nụ h&ocirc;n nồng nhiệt h&ograve;a lẫn trong nước mắt mừng vui. Đ&ocirc;i t&igrave;nh nh&acirc;n kh&ocirc;ng hề biết c&oacute; một đ&ocirc;i mắt d&otilde;i theo từ đầu đến cuối, đ&oacute; l&agrave; chồng của Kely. <br /></span></span></span></span></p><p style="color: #ff4040; font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium; color: #000000">Anh biết trước sau g&igrave; chuyện n&agrave;y cũng xảy ra, anh biết Kely lu&ocirc;n nhớ tới một người đ&agrave;n &ocirc;ng n&agrave;o đ&oacute;, c&ocirc; hay ngồi thơ thẩn một m&igrave;nh trước m&aacute;y vi t&iacute;nh, anh vồn v&atilde; đi về nh&agrave;. Khi Kely đi về, kh&ocirc;ng c&ograve;n ai ở nh&agrave;, chỉ c&oacute; tiếng nhạc ph&aacute;t ra từ ph&ograve;ng ngủ, c&ocirc; t&igrave;m thấy tr&ecirc;n b&agrave;n đơn xin ly h&ocirc;n đ&atilde; k&yacute; t&ecirc;n người chồng v&agrave; một mẩu giấy nhỏ: &ldquo;Em y&ecirc;u, em kh&ocirc;ng cần giải th&iacute;ch, anh hiểu hết. <span style="font-weight: bold">H&atilde;y tin anh, đ&acirc;y l&agrave; con đường duy nhất cho cả ba ch&uacute;ng ta</span>&rdquo;. Kely ngồi kh&oacute;c nức nở, tiếng nhạc vẫn r&eacute;o rắt...<br /></span></span></span></span></p><p style="color: #ff4040; font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"></span></span></p><div style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium; color: #000000">Khi hỏi: <strong>&quot;Tại sao lại y&ecirc;u người ấy?</strong>&quot; C&oacute; lẽ bạn sẽ trả lời: &quot;Kh&ocirc;ng biết tại sao lại y&ecirc;u, v&igrave; y&ecirc;u bằng cảm gi&aacute;c. C&ograve;n khi hỏi: <span style="font-weight: bold">&quot;Tại sao lại chia tay?&quot;</span>, chắc sẽ c&oacute; thật nhiều l&iacute; do được đưa ra.<br /><br />C&acirc;u chuyện c&aacute;c bạn vừa đọc đ&atilde; giải th&iacute;ch trọn vẹn một l&iacute; do:<span style="font-size: large"> <span style="font-weight: bold">V&Igrave; Y&Ecirc;U N&Ecirc;N PHẢI N&Oacute;I LỜI CHIA TAY</span>.</span> <span style="font-weight: bold">Y&ecirc;u một người l&agrave; sẽ l&agrave;m tất cả để người ấy được hạnh ph&uacute;c</span>, cho d&ugrave; kh&ocirc;ng được ở b&ecirc;n cạnh người ấy nữa, v&igrave; đơn giản <span style="font-weight: bold">kh&ocirc;ng ai đủ sức để c&oacute; thể n&iacute;u chặt tr&aacute;i tim kh&ocirc;ng c&ograve;n thuộc về m&igrave;nh</span>.<br /><br /></span></span></span></span></div></td></tr></tbody></table><br /><br /></span></span></span></span><span style="font-size: medium"></span><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-weight: bold; font-size: large; color: #000000">7. <br />T&igrave;nh y&ecirc;u kh&ocirc;ng được t&iacute;nh bằng thời gian (</span></span></span></span></span><a href="http://files.myopera.com/Onlyublog/files/Khi%20yeu%20don%20phuong%20-%20OnlyU.mp3"></a><a href="http://files.myopera.com/Onlyublog/files/Tinh%20yeu%20khong%20duoc%20tinh%20bang%20thoi%20gian%20-%20OnlyU.mp3"><span style="color: #000000">download</span></a><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"></span></span><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"></span></span></span><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="color: #000000"><span style="font-weight: bold; font-size: large">)</span><br /><br /></span></span></span></span></span><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><br /><table border="0" style="color: #ffffff; background-repeat: repeat; font-family: Times New Roman,Times,serif" background="http://media.bigoo.ws/content/saint_valentine/background/sv_background_35.gif"><tbody><tr><td valign="middle" style="height: 100px; text-align: justify"><p style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium; color: #000000">T&igrave;nh y&ecirc;u được <span style="font-weight: bold">bắt đầu bằng những nụ cười</span>,<strong> nu&ocirc;i dưỡng bằng nụ h&ocirc;n</strong> v&agrave;<strong> kết th&uacute;c bằng nước mắt</strong>. Đối với 2 ch&uacute;ng t&ocirc;i, n&oacute; kết th&uacute;c c&ograve;n nhiều hơn l&agrave; những giọt nước mắt. Mẹ n&oacute;i bằng ấy thời gian kh&ocirc;ng đ&aacute;ng để t&ocirc;i đau khổ, nhưng 1 điều m&agrave; mẹ kh&ocirc;ng biết: <span style="font-weight: bold">T&igrave;nh y&ecirc;u kh&ocirc;ng được t&iacute;nh bằng thời gian...</span><br /><br />Bắt đầu như thế n&agrave;o nhỉ? Kh&ocirc;ng nhớ được, t&ocirc;i chỉ nhớ m&igrave;nh đ&atilde; rất đau khổ, nước mắt rơi cũng nhiều như hạnh ph&uacute;c. Trớ tr&ecirc;u v&igrave; 2 t&acirc;m hồn qu&aacute; giống nhau, giống như 2 nam ch&acirc;m c&ugrave;ng cực đẩy ra kh&ocirc;ng thương tiếc. <br /></span></span></span></span></p><p style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium; color: #000000">Cho d&ugrave; y&ecirc;u nhau th&igrave; sao? Những va chạm của cuộc sống, những cư xử đối với những người xung quanh 2 đứa v&agrave; b&acirc;y giờ l&agrave; sự ngăn trở của gia đ&igrave;nh. Cũng kh&ocirc;ng vượt qua nổi, &oacute;t xa v&agrave; cay đắng khi ng&agrave;y n&agrave;o cũng phải đối mặt với cảm gi&aacute;c dằn vặt v&igrave; kh&ocirc;ng thể qu&ecirc;n đc cảm gi&aacute;c tủi hờn khi gần nhau đ&oacute; m&agrave; kh&ocirc;ng t&agrave;i n&agrave;o chạm tới được d&ugrave; chỉ l&agrave; ng&oacute;n tay, cuối c&ugrave;ng bu&ocirc;ng xu&ocirc;i, nuối tiếc.<br /><br />Anh &agrave;! Chưa bao giờ anh biết rằng em y&ecirc;u anh c&ograve;n nhiều hơn những g&igrave; em l&agrave;m cho anh. <span style="font-weight: bold">Hờn ghen v&agrave; t&iacute;nh tự &aacute;i đ&atilde; l&agrave;m em như con r&ugrave;a mất đầu</span>, kh&ocirc;ng biết đấu tranh cho hạn ph&uacute;c của bản th&acirc;n m&igrave;nh. Em tr&aacute;ch anh độc &aacute;c với em, nhưng những lời em n&oacute;i với anh c&ograve;n cay độc hơn bất cứ c&aacute;i g&igrave; tr&ecirc;n thế gian n&agrave;y. Nhưng nỗi đau của em kh&ocirc;ng ai hiểu, ngay cả anh cũng kh&ocirc;ng hiểu.</span></span></span></span></p><p style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="color: #000000"><span style="font-weight: bold">Anh như một d&ograve;ng s&ocirc;ng hững hờ tr&ocirc;i qua cuộc đời em</span> một c&aacute;ch thầm lặng. Chưa bao giờ anh hỏi em: &quot;Điều g&igrave; đ&atilde; l&agrave;m em trở n&ecirc;n như vậy&quot;. Ch&iacute;nh v&igrave; anh v&ocirc; t&acirc;m qu&aacute;, l&agrave;m sao anh hiểu được.</span></span></span></span></span></p><p style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium; color: #000000">Th&ocirc;i nh&eacute;! Từ đ&acirc;y tắt những ước mơ, tắt những mong chờ, tắt những thương y&ecirc;u.<br /><br /></span></span></span></span></p></td></tr></tbody></table><br /></span></span></span></span><p></p><p style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"></span></span></p><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-weight: bold; font-size: large; color: #000000">8. <br />Đ&oacute; l&agrave; tất cả những g&igrave; anh mong ước (</span></span></span></span></span><a href="http://files.myopera.com/Onlyublog/files/Do%20la%20tat%20ca%20nhung%20gi%20anh%20mong%20uoc%20-%20OnlyU.mp3"><span style="color: #000000">download</span></a><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="color: #000000"><span style="font-weight: bold; font-size: large">)</span><br /><br /></span></span></span></span></span><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><br /><table border="0" style="color: #ff80bf; background-repeat: repeat; font-family: Times New Roman,Times,serif" background="http://media.bigoo.ws/content/background/love/1130573399_color_pink_146.gif"><tbody><tr><td valign="middle" style="height: 100px; text-align: justify"><p style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="color: #000000"><span style="font-weight: bold">Xin lỗi! Anh đ&atilde; cố kh&ocirc;ng gọi điện cho em, nhưng anh kh&ocirc;ng cưỡng lại được</span>. Chắc l&agrave; anh yếu đuối, thậm ch&iacute; kh&ocirc;ng che dấu nổi điều đ&oacute;.<strong> Anh đ&atilde; đầu h&agrave;ng chỉ để được nghe giọng n&oacute;i cuả em</strong>. Kh&ocirc;ng biết đ&atilde; bao lần anh tự nhủ rằng m&igrave;nh c&oacute; thể sống thiếu em v&agrave; c&oacute; thể c&oacute; một ai đ&oacute; đ&atilde; ở b&ecirc;n cạnh em. Nhưng c&oacute; điều n&agrave;y anh muốn em biết rằng,s&acirc;u thẳm trong tr&aacute;i tim, anh cảm thấy anh đang chết dần chết m&ograve;n,<strong> anh chỉ muốn nh&igrave;n thấy em v&agrave; đ&oacute; l&agrave; tất cả những g&igrave; anh mong ước...</strong></span></span></span></span></span></p><p style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium; color: #000000">Ngo&agrave;i mặt th&igrave; tỏ ra b&igrave;nh thường, nhưng s&acirc;u trong l&ograve;ng th&igrave; lại chứa một nỗi đau, tất cả những nỗi buồn đ&oacute; chẳng ai biết, kể cả người đ&oacute;. <span style="font-weight: bold">V&igrave; khả năng che đậy rất giỏi, chỉ một m&igrave;nh biết, một m&igrave;nh buồn.</span><br /><br /><span style="font-weight: bold">Nhưng c&oacute; g&igrave; xấu đ&acirc;u m&agrave; phải che đậy nhỉ?</span> Dẹp qu&aacute;ch c&aacute;i thể diện ấy đi, ai cũng c&oacute; những l&uacute;c yếu mềm m&agrave;,tại sao fải che dấu chứ? Tại sao fải cố tỏ ra kh&ocirc;ng c&oacute; g&igrave;? N&oacute;i thẳng ra l&agrave; rất thich người ấy v&agrave; rất buồn khi kh&ocirc;ng được chấp nhận t&igrave;nh cảm đ&oacute; th&igrave; sao? Yếu mềm đ&oacute; th&igrave; sao?<br /><br />M&agrave; th&ocirc;i! Phải đứng l&ecirc;n th&ocirc;i, mặc d&ugrave; th&iacute;ch người đ&oacute; thật nhiều, nhưng <span style="font-weight: bold">nếu người đ&oacute; kh&ocirc;ng th&iacute;ch lại th&igrave; cũng phải sống b&igrave;nh thường</span> chứ. Người đ&oacute; cũng kh&ocirc;ng muốn nh&igrave;n thấy m&igrave;nh như thế n&agrave;y đ&acirc;u.</span></span></span></span></p></td></tr></tbody></table><br /></span></span></span></span><p></p><p style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium; color: #000000">Bạn ạ! Nếu như bạn đặt một mảnh gh&eacute;p kh&ocirc;ng đ&uacute;ng vị tr&iacute;, điều đ&oacute; kh&ocirc;ng c&oacute; nghĩa tr&ograve; chơi đ&atilde; kết th&uacute;c, đừng &eacute;p buộc m&igrave;nh phải qu&ecirc;n hết tất cả ngay lập tức. <span style="font-weight: bold">Mọi thứ sẽ dần ngu&ocirc;i ngoai v&agrave; sẽ trở th&agrave;nh một phần qu&aacute; khứ của bạn.</span> T&igrave;nh y&ecirc;u sẽ kh&ocirc;ng bao giờ quay lưng với bạn. <span style="font-weight: bold">C&aacute;nh cửa n&agrave;y đ&oacute;ng lại, sẽ c&oacute; một c&aacute;nh cửa kh&aacute;c mở ra. </span>Chỉ cần bạn <span style="font-weight: bold">đừng nh&igrave;n m&atilde;i v&agrave;o c&aacute;nh cửa vừa đ&oacute;ng m&agrave; bỏ đi những cơ hội kh&aacute;c đang chờ.</span> </span></span></span></span></p><p style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium; color: #000000">Ch&uacute;c những ai đang c&ocirc; đơn </span><span style="color: #000000"><span style="font-size: medium">sớm t&igrave;m được những mảnh gh&eacute;p đang thất lạc của m&igrave;nh...<br /></span>Ch&uacute;c nhưng mối t&igrave;nh đầu sẽ l&agrave; t&igrave;nh cuối...<br /></span><span style="font-size: medium; color: #000000">Ch&uacute;c nhưng ai đang hạnh ph&uacute;c sẽ hạnh ph&uacute;c m&atilde;i m&atilde;i...<br /></span></span></span></span></p></span></span></div><span style="font-size: medium"></span><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-weight: bold; font-size: large; color: #000000">7. <br />T&igrave;nh y&ecirc;u kh&ocirc;ng được t&iacute;nh bằng thời gian (</span></span></span></span></span><a href="http://files.myopera.com/Onlyublog/files/Khi%20yeu%20don%20phuong%20-%20OnlyU.mp3"></a><a href="http://files.myopera.com/Onlyublog/files/Tinh%20yeu%20khong%20duoc%20tinh%20bang%20thoi%20gian%20-%20OnlyU.mp3"><span style="color: #000000">download</span></a><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"></span></span><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"></span></span></span><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="color: #000000"><span style="font-weight: bold; font-size: large">)</span><br /><br /></span></span></span></span></span><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><br /><table border="0" style="color: #ffffff; background-repeat: repeat; font-family: Times New Roman,Times,serif" background="http://media.bigoo.ws/content/saint_valentine/background/sv_background_35.gif"><tbody><tr><td valign="middle" style="height: 100px; text-align: justify"><p style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium; color: #000000">T&igrave;nh y&ecirc;u được <span style="font-weight: bold">bắt đầu bằng những nụ cười</span>,<strong> nu&ocirc;i dưỡng bằng nụ h&ocirc;n</strong> v&agrave;<strong> kết th&uacute;c bằng nước mắt</strong>. Đối với 2 ch&uacute;ng t&ocirc;i, n&oacute; kết th&uacute;c c&ograve;n nhiều hơn l&agrave; những giọt nước mắt. Mẹ n&oacute;i bằng ấy thời gian kh&ocirc;ng đ&aacute;ng để t&ocirc;i đau khổ, nhưng 1 điều m&agrave; mẹ kh&ocirc;ng biết: <span style="font-weight: bold">T&igrave;nh y&ecirc;u kh&ocirc;ng được t&iacute;nh bằng thời gian...</span><br /><br />Bắt đầu như thế n&agrave;o nhỉ? Kh&ocirc;ng nhớ được, t&ocirc;i chỉ nhớ m&igrave;nh đ&atilde; rất đau khổ, nước mắt rơi cũng nhiều như hạnh ph&uacute;c. Trớ tr&ecirc;u v&igrave; 2 t&acirc;m hồn qu&aacute; giống nhau, giống như 2 nam ch&acirc;m c&ugrave;ng cực đẩy ra kh&ocirc;ng thương tiếc. <br /></span></span></span></span></p><p style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium; color: #000000">Cho d&ugrave; y&ecirc;u nhau th&igrave; sao? Những va chạm của cuộc sống, những cư xử đối với những người xung quanh 2 đứa v&agrave; b&acirc;y giờ l&agrave; sự ngăn trở của gia đ&igrave;nh. Cũng kh&ocirc;ng vượt qua nổi, &oacute;t xa v&agrave; cay đắng khi ng&agrave;y n&agrave;o cũng phải đối mặt với cảm gi&aacute;c dằn vặt v&igrave; kh&ocirc;ng thể qu&ecirc;n đc cảm gi&aacute;c tủi hờn khi gần nhau đ&oacute; m&agrave; kh&ocirc;ng t&agrave;i n&agrave;o chạm tới được d&ugrave; chỉ l&agrave; ng&oacute;n tay, cuối c&ugrave;ng bu&ocirc;ng xu&ocirc;i, nuối tiếc.<br /><br />Anh &agrave;! Chưa bao giờ anh biết rằng em y&ecirc;u anh c&ograve;n nhiều hơn những g&igrave; em l&agrave;m cho anh. <span style="font-weight: bold">Hờn ghen v&agrave; t&iacute;nh tự &aacute;i đ&atilde; l&agrave;m em như con r&ugrave;a mất đầu</span>, kh&ocirc;ng biết đấu tranh cho hạn ph&uacute;c của bản th&acirc;n m&igrave;nh. Em tr&aacute;ch anh độc &aacute;c với em, nhưng những lời em n&oacute;i với anh c&ograve;n cay độc hơn bất cứ c&aacute;i g&igrave; tr&ecirc;n thế gian n&agrave;y. Nhưng nỗi đau của em kh&ocirc;ng ai hiểu, ngay cả anh cũng kh&ocirc;ng hiểu.</span></span></span></span></p><p style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="color: #000000"><span style="font-weight: bold">Anh như một d&ograve;ng s&ocirc;ng hững hờ tr&ocirc;i qua cuộc đời em</span> một c&aacute;ch thầm lặng. Chưa bao giờ anh hỏi em: &quot;Điều g&igrave; đ&atilde; l&agrave;m em trở n&ecirc;n như vậy&quot;. Ch&iacute;nh v&igrave; anh v&ocirc; t&acirc;m qu&aacute;, l&agrave;m sao anh hiểu được.</span></span></span></span></span></p><p style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium; color: #000000">Th&ocirc;i nh&eacute;! Từ đ&acirc;y tắt những ước mơ, tắt những mong chờ, tắt những thương y&ecirc;u.<br /><br /></span></span></span></span></p></td></tr></tbody></table><br /></span></span></span></span><p></p><p style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"></span></span></p><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-weight: bold; font-size: large; color: #000000">8. <br />Đ&oacute; l&agrave; tất cả những g&igrave; anh mong ước (</span></span></span></span></span><a href="http://files.myopera.com/Onlyublog/files/Do%20la%20tat%20ca%20nhung%20gi%20anh%20mong%20uoc%20-%20OnlyU.mp3"><span style="color: #000000">download</span></a><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="color: #000000"><span style="font-weight: bold; font-size: large">)</span><br /><br /></span></span></span></span></span><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><br /><table border="0" style="color: #ff80bf; background-repeat: repeat; font-family: Times New Roman,Times,serif" background="http://media.bigoo.ws/content/background/love/1130573399_color_pink_146.gif"><tbody><tr><td valign="middle" style="height: 100px; text-align: justify"><p style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="color: #000000"><span style="font-weight: bold">Xin lỗi! Anh đ&atilde; cố kh&ocirc;ng gọi điện cho em, nhưng anh kh&ocirc;ng cưỡng lại được</span>. Chắc l&agrave; anh yếu đuối, thậm ch&iacute; kh&ocirc;ng che dấu nổi điều đ&oacute;.<strong> Anh đ&atilde; đầu h&agrave;ng chỉ để được nghe giọng n&oacute;i cuả em</strong>. Kh&ocirc;ng biết đ&atilde; bao lần anh tự nhủ rằng m&igrave;nh c&oacute; thể sống thiếu em v&agrave; c&oacute; thể c&oacute; một ai đ&oacute; đ&atilde; ở b&ecirc;n cạnh em. Nhưng c&oacute; điều n&agrave;y anh muốn em biết rằng,s&acirc;u thẳm trong tr&aacute;i tim, anh cảm thấy anh đang chết dần chết m&ograve;n,<strong> anh chỉ muốn nh&igrave;n thấy em v&agrave; đ&oacute; l&agrave; tất cả những g&igrave; anh mong ước...</strong></span></span></span></span></span></p><p style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium; color: #000000">Ngo&agrave;i mặt th&igrave; tỏ ra b&igrave;nh thường, nhưng s&acirc;u trong l&ograve;ng th&igrave; lại chứa một nỗi đau, tất cả những nỗi buồn đ&oacute; chẳng ai biết, kể cả người đ&oacute;. <span style="font-weight: bold">V&igrave; khả năng che đậy rất giỏi, chỉ một m&igrave;nh biết, một m&igrave;nh buồn.</span><br /><br /><span style="font-weight: bold">Nhưng c&oacute; g&igrave; xấu đ&acirc;u m&agrave; phải che đậy nhỉ?</span> Dẹp qu&aacute;ch c&aacute;i thể diện ấy đi, ai cũng c&oacute; những l&uacute;c yếu mềm m&agrave;,tại sao fải che dấu chứ? Tại sao fải cố tỏ ra kh&ocirc;ng c&oacute; g&igrave;? N&oacute;i thẳng ra l&agrave; rất thich người ấy v&agrave; rất buồn khi kh&ocirc;ng được chấp nhận t&igrave;nh cảm đ&oacute; th&igrave; sao? Yếu mềm đ&oacute; th&igrave; sao?<br /><br />M&agrave; th&ocirc;i! Phải đứng l&ecirc;n th&ocirc;i, mặc d&ugrave; th&iacute;ch người đ&oacute; thật nhiều, nhưng <span style="font-weight: bold">nếu người đ&oacute; kh&ocirc;ng th&iacute;ch lại th&igrave; cũng phải sống b&igrave;nh thường</span> chứ. Người đ&oacute; cũng kh&ocirc;ng muốn nh&igrave;n thấy m&igrave;nh như thế n&agrave;y đ&acirc;u.</span></span></span></span></p></td></tr></tbody></table><br /></span></span></span></span><p></p><p style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium; color: #000000">Bạn ạ! Nếu như bạn đặt một mảnh gh&eacute;p kh&ocirc;ng đ&uacute;ng vị tr&iacute;, điều đ&oacute; kh&ocirc;ng c&oacute; nghĩa tr&ograve; chơi đ&atilde; kết th&uacute;c, đừng &eacute;p buộc m&igrave;nh phải qu&ecirc;n hết tất cả ngay lập tức. <span style="font-weight: bold">Mọi thứ sẽ dần ngu&ocirc;i ngoai v&agrave; sẽ trở th&agrave;nh một phần qu&aacute; khứ của bạn.</span> T&igrave;nh y&ecirc;u sẽ kh&ocirc;ng bao giờ quay lưng với bạn. <span style="font-weight: bold">C&aacute;nh cửa n&agrave;y đ&oacute;ng lại, sẽ c&oacute; một c&aacute;nh cửa kh&aacute;c mở ra. </span>Chỉ cần bạn <span style="font-weight: bold">đừng nh&igrave;n m&atilde;i v&agrave;o c&aacute;nh cửa vừa đ&oacute;ng m&agrave; bỏ đi những cơ hội kh&aacute;c đang chờ.</span> </span></span></span></span></p><p style="font-family: Times New Roman,Times,serif; text-align: justify"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium"><span style="font-size: medium; color: #000000">Ch&uacute;c những ai đang c&ocirc; đơn </span><span style="color: #000000"><span style="font-size: medium">sớm t&igrave;m được những mảnh gh&eacute;p đang thất lạc của m&igrave;nh...<br /></span>Ch&uacute;c nhưng mối t&igrave;nh đầu sẽ l&agrave; t&igrave;nh cuối...<br /></span><span style="font-size: medium; color: #000000">Ch&uacute;c nhưng ai đang hạnh ph&uacute;c sẽ hạnh ph&uacute;c m&atilde;i m&atilde;i...<br /></span></span></span></span></p> &nbsp;&nbsp;</div>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/blog-radio-71-dong-song-co-don-20122009-khanhpro-com/</link>
<title><![CDATA[Blog Radio 71: Dòng sông cô đơn]]></title> 
<author>KhánhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Blog Radio...! Lắng Nghe &#124; Suy Nghĩ...]]></category>
<pubDate>Sun, 20 Dec 2009 06:32:48 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/blog-radio-71-dong-song-co-don-20122009-khanhpro-com/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<br/>Chỗ này có tệp tin media, hãy xem bằng giao thức mạng.<br/><br/><br/>Sài Gòn Ngày..Tháng..Năm..! <br/><br/>Hắn là một người bình thường, bình thường như những người bình thường nhất. Hắn cố để làm mình nổi bật, hắn tìm cho mình một style riêng, hút thuốc lá nhẹ như con gái, nói những câu nói made by hắn…Hắn cố chứng tỏ mình không giản đơn, những nỗ lực không biết mệt mỏi ấy đã tạo cho hắn một phong cách riêng, thứ mà hắn vẫn ao ước được có…! Nhưng hắn nào ngờ, hôm nay phải tự chọn cho mình phong cách của người cô đơn. Đi đâu cũng chỉ có một mình, tối đến, vẫn những quán café không biết từ khi nào đã trở nên quen thuộc với hắn. Hắn luôn nhận được những lời bàn tán về mình từ những nhân viên phục vụ… có thể họ bàn về về bề ngoài điển trai của hắn, cũng có thể là những điếu thuốc lá mà chỉ dành cho con gái… và hắn luôn để những lời ấy ngoài tai, hắn chỉ biết lao vào một gốc tối trong quán và nhắm nháp nỗi buồn đen đúa với một tách café…. <br/><br/>Hắn bất cần… bất cần tất cả, tiền bạc, danh vọng, hay những cuộc hẹn hò với những em chân dài. Hắn cảm thấy chán cái cuộc sống xồ bồ của thành phố, hắn như một người lạc hậu giữa cái xã hội luôn thay đổi từng ngày. Cuối tuần là những ngày đẹp nhất của biết bao người nhưng hắn cảm thấy trống vắng, hắn thường dành hết thời gian để&nbsp;&nbsp;lắng đọng trong những quán café quen thuộc. <br/><br/>“Chết tiệt, hôm nay lại cuối tuần” <br/><br/>Hắn chạy xe thật nhanh khỏi trường, đến một quán café sách ở một gốc nhỏ của thành phố. <br/><br/>“Café ít đường, ít đá đúng không anh?” <br/><br/>Cô nhân viên dường như rất hiểu sở thích của hắn, hiểu là phải vì lần nào mà chẳng thế! <br/><br/>Hắn tìm cho mình cuốn tiểu thuyết lần trước còn đọc dở, hắn giấu trong một góc riêng để không ai chạm vào nó… <br/><br/>“Cuốn tiểu thuyết này thật đúng tâm trạng” - hắn tự nhủ như vậy và hắn tự hỏi mình: <br/><br/>“Không biết có ai đó cùng tâm trạng không nhỉ?” <br/><br/>Hắn quyết định để vào đấy một lời nhắn, hắn chỉ viết hai chữ cô đơn, rồi để vào một góc khuất trong kệ sách...<br/><br/> <br/> <br/><br/><br/>“Chết tiệt, hôm nay lại cuối tuần” - lại một tuần bận rộn nữa trôi qua với hắn. <br/><br/>“Café ít đá, ít đường của anh đây!” - cô nhân viên nở nụ cười nhẹ với hắn, hắn không lấy lầm ngạc nhiên, vì lần nào mà chẳng vậy! Hắn vội lấy quyển tiểu thuyết ra, nhẹ nhàng lật từng trang, hắn ngạc nhiên khi thấy có câu trả lời bên dưới lời nhắn của mình. <br/><br/>“Cô đơn!” <br/><br/>“>.< Tại sao cô đơn?” <br/><br/>Hắn cảm thấy rất vui, vui vì đã có người đồng cảm, vui vì thấy mình được chia sẻ, được quan tâm...Hắn vội lấy bút viết tiếp sau lời nhắn ấy. <br/><br/>“Cô đơn vì không ai hiểu mình, vì quá nhiều niềm vui được sắp đặt” <br/><br/>Tuần thứ hai,&nbsp;&nbsp;<br/>“Còn tôi, cô đơn vì yêu một dòng sông, nó cứ trôi mãi không ngừng”. <br/><br/>Tuần thứ ba,&nbsp;&nbsp;<br/>“>.< Tôi sẽ giúp mấy người xây một con đập nhé!” <br/><br/>Tuần thứ tư,&nbsp;&nbsp;<br/>“Không được! nếu làm như thế sông mất tự do. Sông sẽ buồn, tôi sẽ buồn hơn gấp bội.” <br/><br/>Lời nhắn của hắn với&nbsp;&nbsp;người mà hắn chưa hề biết mặt cứ thế kéo dài. Hắn chưa bao giờ mong tới cuối tuần như thế này, hắn mong từng ngày, từng ngày để trò chuyện cùng người bí mật kia. <br/><br/>”Sao cuộc đời lại có những điều thú vị thế này?” Hắn luôn tự hỏi. Hắn đã thay đổi, từ một người bất cần, hôm nay hắn đã biết mỉm cười. Biết chạy xe thật chậm để ngắm nhìn đường phố, những con đường rất quen thuộc mà hắn chưa bao giờ muốn để ý đến... Hắn đang thay đổi từng ngày… <br/><br/>“Không biết cái người ngốc nghếch kia là ai nhỉ?” Hắn luôn muốn biết. <br/><br/>“Hôm nay là cuối tuần rồi!” hắn nói thầm, rồi mỉm cười một mình. Hắn dẫn xe ra khỏi bãi xe, nhẹ cười với bác bảo vệ. <br/><br/>“Cái thằng này hôm nay bị gì ấy nhỉ!” - Bác bảo vệ ngạc nhiên và nói thầm. <br/><br/>Hắn chạy xe một cách thanh thản nhất đến quán, chứ không vội vàng như những lần trước. <br/><br/>“Hôm nào chúng ta gặp nhau nhé? >.<” <br/><br/>“Thôi đi! Tôi nghĩ ta không nên gặp nhau, cứ vậy là được rồi!” <br/><br/> <br/> <br/><br/><br/>Tuần thứ sáu,&nbsp;&nbsp;<br/> “Tôi phải đi xa rồi, tôi phải đi xa, thật xa để quên đi dòng sông ấy! >.< tôi không muốn xen vào cuộc sống riêng của sông, tôi muốn sông cứ chảy mãi, hạnh phúc không đồng nghĩa với sum vầy mà! ” <br/><br/>“ Ngốc ạ! Không cần phải đi đâu, cứ thử nói lời yêu với sông xem sao!” <br/><br/>Tuần thứ bảy,&nbsp;&nbsp;<br/>“Xấu quá đi! Sao không trả lời?”. <br/><br/>Tuần thứ tám,&nbsp;&nbsp;<br/>“Ngốc à! T..T đi thật rồi à?” <br/><br/>Tuần thứ chín,&nbsp;&nbsp;<br/>Hắn lặng lẽ bước vào quán, nhẹ nhàng lấy cuốn tiểu thuyết xuống. Hắn suy nghĩ một hồi rồi lật mạnh ra. Có nỗi buồn nào chợt thoáng qua hắn, vẫn không có lời nhắn…Ly café chợt đắng và ngẹn ở cổ họng, hắn suy nghĩ rất nhiều... Hắn cảm thấy trống vắng thật sự, không biết chuyện gì đang diễn ra trong hắn. <br/><br/>“Sao lại thế này! Chán thật, cuộc đời mình mãi cô đơn.” <br/><br/> <br/> <br/><br/>Hắn tìm cô nhân viên để hỏi về cuốn tiểu thuyết. Hắn không gặp cô, nhưng gặp một cô nhân viên khác. <br/><br/>- Chào em! Cô nhân viên tên Thùy hay Thúy gì đó đâu rồi em?<br/><br/>- Chị Thúy nghĩ việc cách đây 3 tuần rồi. Có chi không anh? <br/><br/>- À. Không! mà em có thấy ai thường đọc quyển tiểu thuyết này ngoài anh không?” <br/><br/>- Xin lỗi anh! Quán rất nhiều người nên em không nhớ ạ!<br/><br/>- Cảm ơn em! <br/><br/>Sau lời Cảm ơn nặng nề ấy, hắn ngồi nhanh xuống như mất hết sức trên đôi chân của mình. Hắn tự nhủ là không thể nào biết được người bí mật kia là ai. Hắn đã quá châm chú vào cuốn sách. Đến nổi cô nhân viên tên Thúy, cô nhân viên rất hiểu anh, đã nghĩ việc từ lâu mà anh không hay biết. <br/><br/>“Tiểu thuyết! Tao sẽ không đọc mày nữa đâu, mày và cả người kia vô tâm quá!” <br/><br/> <br/> <br/><br/>- Anh gì đó ơi! -&nbsp;&nbsp;cô nhân viên lại gần anh hơn. <br/><br/>- Chắc là anh rồi! Có người nhờ em gửi cho anh lá thư này!<br/><br/>- Thư của ai vậy em? <br/><br/>- Anh đọc đi rồi biết à! Thôi chào anh<br/><br/>Hắn suy nghĩ rất lâu, rồi quyết định mở ra xem ngay. <br/><br/>“Dòng sông của em! <br/><br/>Lần đầu tiên gặp anh, em cảm thấy anh có gì đó rất đặc biệt. anh điển trai, nhã nhặn, và lịch thiệp. Em cố gắng kiềm chế mình, vì em nghĩ mình chỉ bị cảm bởi anh. Nhưng anh à! Mỗi lần gặp anh, em lại càng yêu anh. Em yêu tâm hồn nhạy cảm của anh, yêu ánh mắt và yêu cả quyển sách anh hay đọc. <br/><br/>Mỗi khi anh về, em đều cất quyển sách vào ba lô đem về nhà. Rồi cứ mỗi cuối tuần em lại đặt vào chổ cũ, em muốn giữ nó như thế, để không ai có thể&nbsp;&nbsp;chạm vào nó, ngoài anh. <br/><br/>Anh rất muốn biết em là ai đúng không, mỗi cuối tuần anh vẫn thường gặp em đấy thôi. Mỗi cuối tuần em chuẩn bị cho anh một tách café ngon nhất, và chính tay em mang nó cho anh. Em khao khát được chăm sóc cho anh, cho người em yêu! Nhưng em đã chọn cho mình một con đường riêng, nơi đó sẽ không có hình bóng anh, sẽ không có một tâm hồn nhạy cảm như anh, và sẽ không có những nỗi đau mang tên anh… Em không muốn chạm vào, để rồi thay đổi cuộc sống của anh, vì em yêu cuộc sống ấy của anh. Anh có tất cả, anh nên mở lòng mình ra để cảm nhận những tình cảm xung quanh mình, như thế sẽ tốt hơn cho anh. <br/><br/> Anh đừng bao giờ tìm em! Cho dù anh có tìm, em vẫn sẽ trốn anh, em chỉ muốn nhìn anh từ xa mà không quá gần để nổi nhớ anh giầy xéo. Tạm biệt anh, chúc anh hạnh phúc…!” <br/><br/> <br/> <br/><br/>Hắn sững sờ, cảm giác muốn bật khóc như một đứa trẻ…Có lẽ vì hắn đã đóng cửa trái tim mình để tìm kiếm sự hoàn hảo quá lâu, hắn đã không biết hạnh phúc ở ngay bên hắn. <br/><br/>Muộn rồi ư? Muộn để đôi bàn tay nhỏ bé của hắn níu kéo một thứ mà mọi người vẫn hay gọi “hạnh phúc”. <br/><br/>Hắn ra khỏi quán, lao xe thật nhanh trên xa lộ rồi ngừng lại một bãi đất trống ven đường gần sông Sài Gòn. Sông vẫn trôi. <br/><br/>“Cảm ơn em!” <br/><br/><p align="center"><a href="http://khanhpro.com/khanh/KhanhPro_Com.png" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://khanhpro.com/khanh/KhanhPro_Com.png" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></p><br/><br/><br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/blog/" rel="tag">blog</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/radio/" rel="tag">radio</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/71:/" rel="tag">71:</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/dòng/" rel="tag">dòng</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/sông/" rel="tag">sông</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/cô/" rel="tag">cô</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/đơn/" rel="tag">đơn</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/blog-radio-70-doi-thay-20122009-khanhpro-com/</link>
<title><![CDATA[Blog Radio 70: Đổi thay!]]></title> 
<author>KhánhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Blog Radio...! Lắng Nghe &#124; Suy Nghĩ...]]></category>
<pubDate>Sun, 20 Dec 2009 06:31:18 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/blog-radio-70-doi-thay-20122009-khanhpro-com/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Bạn thân mến!&nbsp;&nbsp;Khi tình yêu và đặc biệt là cuộc sống gia đình bỗng xuất hiện&nbsp;&nbsp;thêm "người thứ ba" phá vỡ hạnh phúc bình yên vốn có, người thứ ba - họ nhận được gì từ cuộc sống và chính người mình đã "đánh cắp trái tim"? Mời các bạn lắng nghe và chia sẻ những&nbsp;&nbsp;tâm sự day dứt, trăn trở của một "người thứ ba"...<br/><br/><br/><br/>Chỗ này có tệp tin media, hãy xem bằng giao thức mạng.<br/><br/><br/><br/>Tôi đến tìm anh vào cuối chiều, khi bầu trời đang vần vũ mây đen báo hiệu một trận giông lớn và sau hơn một chục cuộc điện thoại mà không được trả lời. Ngôi nhà làm việc năm tầng của cơ quan anh rất vắng vẻ. Sự vắng vẻ ấy càng rõ rệt khi nó nằm sau một khoảng sân lớn có những cây xà cừ đứng lù lù đang đổ đầy lá mà chẳng có bóng người nào. <br/><br/>Nói là đến tìm anh, thực ra tôi không dám đến gần chứ đừng nói là bước qua cái cổng sắt màu xanh cũ kỹ, có ông bảo vệ già đầu hói kính trễ đến gần chóp mũi. Qua hàng rào, nhìn vào nhà xe ở phía bên kia góc sân, thấy chỉ còn vài chiếc xe. Không có xe anh. Có rất nhiều câu hỏi đan xe trong đầu tôi, chúng làm nóng lên từng mao mạch nhỏ nhất. Rút điện thoại ra gọi, cuối cùng đầu kia anh đã alô. Kết thúc cuộc điện thoại, những câu hỏi của tôi đã được trả lời. Đơn giản chỉ là chiều nay anh phải về sớm đón con thay vợ. "Em về đi. Nhớ cơm nước cẩn thận nhé! Tối anh đưa Thảo My đi học nhạc, trong lúc chờ con bé, anh sẽ qua nhà em!" đó là câu nói vội vã cuối cùng tôi nghe trước khi lỗ tai đầy những tiếng tút tút. Thở dài, thấy sao chán thế! " Mình sẽ lang thang rồi ăn gì đó, không về nhà nữa, muộn mới về!" Cảm giác mình thừa thãi khiến tôi quyết định như thế. Tôi quay xe. Gió bốc từng đám bụi lớn trên mặt đường tung lên không gian, quất vào mặt bỏng rát. Bắt đầu có những hạt mưa lớn rơi. "Kệ, mình vẫn sẽ đi!", tôi tự nhủ lòng như thế.<br/><br/>Chạy thật nhanh đến một quán quen gần nhất khi mưa đủ làm ướt vạt trước áo và ướt những sợi tóc loà xoà hai bên má, tôi tự chọn cho mình một bữa tối nhẹ nhàng với món mỳ Ý và một ly vang đỏ.Chuông điện thoai reo, phía đầu kia là tiếng Kiên: " Thuỳ về nhà chưa, hay đang ở đâu đấy? Giông to quá, Kiên sợ Thuỳ chưa về đến nhà!" Tôi vẫn trả lời cậu bạn quý bằng cái giọng nhăn nhở như mười năm về trước, lúc hai đứa ngồi học cùng một bàn:" Trời chừa chỗ đầu Thuỳ ra rồi, Kiên đừng lo!". Tôi biết, sau câu chào là một tiếng thở dài và vẻ mặt buồn bã của Kiên. Rất nhiều năm rồi, vẫn thế.<br/><br/>Rồi buổi tối cũng qua đi, tôi chỉ có một dòng tin nhắn ngắn ngủi của anh rằng mưa lớn nên anh không đưa con đi học, không ghé qua chỗ tôi được. Không phải lần đầu tiên như thế, điều đó tôi rõ hơn ai hết. Tôi trở về căn phòng nhỏ của mình, trong lòng đầy ắp cảm giác buồn, trống trải và chút hơi men lâng lâng. Ngoài trời, giông đã ngưng từ lâu và mưa cũng đã tạnh. Úp mặt xuống gối, tôi cố ru mình vào giấc ngủ. Ngủ để rồi lại chờ ngày mai thức giấc.<br/><br/> <br/> <br/><br/>Tôi gặp anh lần đầu tiên trong một cuộc hội thảo ở Đà Nẵng. Lúc đó, tôi mới hai mươi nhăm tuổi và là phiên dịch cho một công ty của Đức - là đơn vị tổ chức ra buổi hội thảo nhằm quảng bá cho một dây chuyền sản xuất giấy theo công nghệ mới. Anh khi đó là cán bộ đại diện cho viện nghiên cứu giấy tham dự hội thảo.Vì có một số điểm anh quan tâm và muốn trao đổi với công ty tôi nên trong suốt hai ngày hội thảo và nhiều ngày sau đó, khi đã trở về Hà Nội, tôi có cơ hội làm việc cùng anh với vai trò là phiên dịch. Trái tim hai mươi nhăm tuổi chưa một lần yêu của tôi đã thực sự ngã gục trứơc anh, người đàn ông ba mươi tư tuổi, chỉ sau bốn tháng cùng làm việc. Và bằng sự thông minh của mình, tôi cũng bắt đầu nhận ra sự vui tươi, sôi nổi nơi tôi đã thổi vào cuộc sống bình lặng của anh một làn gió mới.<br/><br/>Tôi với anh bắt đầu có những cuộc gặp hoàn toàn không phải là vì công việc.Tôi biết anh đã có gia đình. Cuộc sống gia đình của anh êm đềm đến nỗi như anh nói "Gặp em, anh mới biết không phải êm đềm đã là hoàn hảo!". Khi đó, tôi đã im lặng, không đưa ra bất cứ một lời nhận xét nào về những gì anh nói về vợ anh, về gia đình anh. Sau này, khi đã thực sự ngã vào vòng tay nhau, anh mới nói với tôi rằng chính sự im lặng đó của tôi đã kéo trái tim anh về phía tôi sau bao nhiêu dằn vặt, trăn trở.<br/><br/>Những cuộc đi chơi xa ngắn ngày, những bữa cơm trong căn phòng nhỏ của tôi, những trưa gặp nhau vội vã ngày càng nhiều lên đồng nghĩa với việc tuổi hai nhăm của tôi trôi qua ngày càng xa. Điều đó cũng có nghĩa là sự sôi nổi, trẻ trung trong tôi bớt dần đi. Và tôi bị giằng xé. Lòng tôi hờn dỗi lắm, mỗi khi anh quay về để chăm sóc gia đình. Nhưng tôi lại không dám hờn dỗi. Đơn giản chỉ vì tôi sợ như thế sẽ đẩy anh ra xa tôi. Vậy mà vẫn càng ngày càng có nhiều hơn những chiều như buổi chiều hôm nay. <br/><br/>Không phải tôi đang hối hận, dẫu vì anh, người đàn ông mà không thể nào tôi có được cho riêng mình, những người từng yêu, từng say đắm tôi cũng đã ra đi không quay lại; và tuổi thanh xuân cũng đang dần dần từng năm bỏ tôi đi. Tôi nhận ra mình giống như một đôi giầy vải, rất êm ái, nhẹ chân khi người ta đã mỏi với giầy da nhưng lại vô cùng nhanh cũ. Khi cô đơn, tôi đủ tỉnh táo để nghĩ thế nhưng khi bên anh, tình yêu của tôi, sự ân cần của anh khiến tôi không thể phân biệt hay chính xác là không mảy may nghĩ đến chuyện giày da hay giày vải nữa.Chỉ còn lại anh, tôi và cảm giác đang được chăm sóc, che chở…<br/><br/>Thực ra đôi khi tôi rất giận anh, tôi không hiểu vì sao anh có thể dành tình cảm giống nhau cho hai người phụ nữ. Đấy là qua những gì anh nói về vợ và qua những gì anh thể hiện với tôi, tôi thấy thế. Cũng có khi tôi đặt ra câu hỏi: "Hay đàn ông là như vậy?" và nghĩ rằng mình đang bị lừa dối. “Người ta phải yêu bến đỗ êm đềm của mình hơn chứ, dù thế nào đó vẫn là nơi để họ quay về mỗi ngày mà!". Tôi vẫn bảo rằng: "Một trăm người đàn ông có bồ thì có đến chín mươi tám ông nói xấu vợ hoặc than phiền về sự không hạnh phúc trong gia đình. Anh là một trong số hai người còn lại!". Đôi khi, ý nghĩ ấy làm tôi đau đớn lắm nhưng lập tức nó được xoa dịu ngay bởi ánh mắt đầy tình cảm, những câu nói thủ thỉ mà theo tôi cảm nhận là đầy ắp sự chân thành của anh, người đàn ông lấy vợ từ năm hai mươi sáu tuổi, khi mà tôi còn là cô học trò cấp ba suốt ngày mơ phượng hồng và áo trắng.<br/> <br/> <br/>Anh đã từng là một người đàn ông hoàn toàn của gia đình cho đến trước khi gặp tôi. Và sự thay đổi duy nhất của anh có lẽ là có thêm tôi trong mỗi ngày của anh, đồng nghĩa với việc mỗi ngày anh phải bớt một chút thời gian cho tôi, còn trong gia đình, anh vẫn thế: luôn chăm chút cho vợ con. Trái tim luôn nồng nàn và đầy ắp tình yêu của tôi cũng đã nhiều lần sôi lên cảm giác hờn ghen với người phụ nữ tôi chưa hề biết mặt và luôn tò mò muốn biết. Sự kiêu hãnh về sắc vóc thanh xuân giúp tôi vượt qua cảm giác ấy. Nhưng đôi khi, tôi lại thấy tôi không đúng, bởi cho đến bây giờ, tôi vừa bước qua sinh nhật lần thứ hai mươi bảy còn người ta đã qua tuổi ba mươi tư. Vậy nên vui làm gì với sự so sánh ấy. Hơn nữa, tôi cần biết tôi là ai chứ. <br/><br/>Những giấc mơ hãi hùng rằng tôi là kẻ bị nguyền rủa, bị trừng phạt vì đã phá vỡ đi sự êm đềm trong cuộc sống của một người đàn ông, lấy đi một góc nhỏ trong chiếc bánh hạnh phúc ngọt ngào của một nguời phụ nữ và hai đứa trẻ đã từng đeo bám tôi nhiều đêm. Tỉnh cơn mơ, tôi trấn an mình bằng ý nghĩ tôi chưa hề cố gắng để chiếm hữu anh cho riêng tôi, dù rằng tôi rất muốn. Anh vẫn trở về nhà sau mỗi ngày làm việc; vẫn giúp vợ đưa đón con đi học một số ngày trong tuần; vẫn có những ngày thức dậy sớm để chuẩn bị cho vợ một bữa sáng gọn ghẽ....Tôi cũng không biết đâu là cái đích mình cần đi đến. Sự giằng xé khiến tôi không còn đi thẳng trên đường nữa.<br/><br/>Và đã có nhiều đêm tôi khóc như đêm nay. <br/><br/>"Đừng tự huyễn hoặc tình yêu bằng những điều không thể, Thuỳ ạ!" Cậu bạn thân nhất đã nói với tôi như thế khi hai đứa ngồi bên hồ Tây buổi chiều. Tôi cảm nhận rõ nỗi buồn của bạn, giống như những đợt sóng đang dợn lên trên mặt hồ - không lớn nhưng liên tiếp và tưởng như không bao giờ ngừng lại. Buổi chiều nay là buổi chiều hiếm hoi tôi ngồi với bạn kể từ ngày anh đến với tôi. Tôi đã từng là kẻ lần đầu tiên đi ăn trộm và hân hoan trong niềm vui vì vừa đánh cắp được một miếng bánh hạnh phúc ngọt ngào của người khác và say mê thưởng thức. Nhưng giờ đây, tôi hiểu ra rằng miếng bánh dù lớn đến đâu nhưng là đồ đánh cắp, tôi dùng mãi nó cũng sẽ nhỏ dần đi, và tôi thì chưa thể, hay không thể làm ra một chiếc khác. Sẽ chẳng còn lại gì cho tôi nữa cả.<br/><br/>"Đàn bà khi yêu là đang mơ về một cuộc sống mới. Đàn ông cặp bồ là mong muốn người tình làm cho cuộc sống của mình thêm thi vị" Tôi hay nghĩ về cái triết lí mà Kiên đưa ra cho tôi như thế. Có đúng không nhỉ? Tôi khâu nên chiếc túi tình yêu bằng những sợi chỉ thông minh, bằng vòng tay tuổi thanh xuân đầy mãnh liệt để nhốt anh. Nhưng có lẽ những chất liệu đó không đủ bền chặt. Tình yêu cho một người đàn ông có vợ khiến tôi không còn thấy sự thông minh của mình ở đâu nữa, tuổi thanh xuân thì đang đi qua từng ngày. Và chiếc túi tình yêu ấy không còn đủ sức để giữ anh ở lại nữa. Sau nhiều đêm gặm nhấm nỗi cô đơn, tôi mới mơ màng hiểu ra điều đó.<br/><br/>"Anh về đi, em không sao mà!" đó là câu đầu tiên và cũng là câu cuối cùng tôi nói với anh ở trước cổng nhà tôi, sau hơn ba ngày không gặp, kể từ hôm trời mưa đó. Quay lưng lại rồi, tôi vẫn nhận ra gương mặt anh sọp đi hẳn, râu không cạo. Tôi biết anh vẫn đang nhìn theo tôi, từ bên ngoài cánh cổng sắt. Đóng cửa lại, tôi ngồi vào một góc giường, ôm chặt chiếc gối trong lòng và nước mắt bắt đầu lăn qua má. Có gì đó nghẹn cứng nơi ngực. Tôi khóc thành tiếng, khóc nức nở.... Tôi biết rằng anh sẽ không quay lại.<br/><br/> <br/> <br/><br/><br/>Tôi lấp đầy khoảng trống những chiều không có anh bằng những tối đi shopping, đi ăn; có thể là chỉ một mình hoặc cùng Kiên và một hai đứa bạn thân. Tôi nhận ra là anh không chỉ lấy đi tình yêu nơi tôi mà còn lấy đi cả sự trẻ trung sôi nổi của tôi nữa. Những cuộc gặp với bạn bè giúp tôi nhận ra điều đó. Hay tại tôi chưa vượt qua được trạng thái buồn khi không còn anh ở bên? Tôi cũng không biết . Mỗi khi rời khỏi bàn làm việc, tôi lại nhận thấy khoảng trống trước mặt mình mênh mông quá. Mỗi khi trở về nhà, dù đang tỉnh táo hay chếnh choáng hơi men, tôi vẫn nhận ra anh trong những hình ảnh quen thuộc ở căn phòng tôi ở. Và tôi khóc.<br/><br/>- Ngày mai Thuỳ có muốn đi chơi vườn hoa cải không? -Kiên hỏi khi đang trên đường đưa tôi về nhà.<br/>- Mai á? - Tôi hỏi, không dấu nổi sự thờ ơ.<br/>- Ừ, ngày mai. Bây giờ hoa cải đang nở nhiều lắm, Thuỳ vẫn ao ước thế mà!<br/>Kiên vẫn rất hiểu tôi, vẫn nhớ những gì tôi thích. Nhưng có một điều Kiên không nhớ, đó là khi tôi muốn được chạy nhảy trên một cánh đồng hoa cải vàng rực là lúc còn 20 tuổi. Hai mươi tuổi, tôi chưa biết rằng trên đời có anh. Hai mươi tuổi tôi chưa biết thế nào là tình yêu. Hai mươi tuổi, tôi chưa bao giờ phải khóc vì một người đàn ông.<br/>- Không Kiên ạ, Thuỳ mệt lắm! Ngày mai thứ Bảy, Thuỳ sẽ ngủ đến chiều luôn!<br/>Kiên im lặng. Tôi đề nghị Kiên để tôi xuống ở đầu ngõ, dù tôi biết Kiên không thích thế.<br/><br/>Tôi ngỡ ngàng nhận ra anh đang đứng trước cổng nhà tôi. Sự ngỡ ngàng làm tôi đứng chết trân còn tim thì đập loạn xạ trong lồng ngực. Anh bước tới và ôm chặt lấy tôi. Cảm nhận hơi ấm quen thuộc của anh làm con tim tôi tan chảy. Cố ngăn cho dòng nước mắt không rơi, tôi đứng thẳng trước mặt anh, đặt hai tay lên cánh tay anh mỉm cười: "Anh này, em không sao đâu mà, thật đấy! Em vừa đi chơi với các bạn về, vui lắm!". Bản thân tôi cũng không hiểu được tại sao tôi có thể nói với anh bằng một giọng trôi chảy như thế. Anh nhìn tôi từ trên xuống dưới, qua bên phải, bên trái, như thể sau hai tuần không gặp, tôi có thiếu đi phần nào trên cơ thể không vậy."Em ổn thật chứ?" - Câu hỏi này thì lại làm tôi ghét rồi. Nếu như là trước kia, chắc tôi lại hét lên với anh, nhưng bây giờ, tôi rất kiềm chế. <br/><br/>Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, trong ánh sáng không rõ ràng của ngọn đèn đường từ xa hắt lại, tôi thấy mắt anh như có nước. "Thật mà, anh không thấy là em rất bình thường đấy sao? Ngày đi làm, tối đi học và đi chơi với bạn? Như thế là rất ổn còn gì?". "Anh rất mong là như vậy!" . Câu nói của anh vẫn thế, giọng điệu của anh vẫn thế. Cái gịong điệu mà đôi khi có thể làm người khác phát điên lên vì tính điềm tĩnh, đủng đỉnh của nó. "Anh chỉ qua xem em thế nào thôi!". "Vậy thì từ giờ anh không phải qua nữa đâu!" - tôi cười. Nếu là ngày xưa, câu nói của tôi tưởng như sẽ vỡ ra bởi nó mọng đầy những hờn dỗi, nhưng bây giờ, nó rất nhẹ. Tôi biết anh nói dối. Anh không thể chịu được sự thiếu vắng tôi trong mỗi ngày của anh, dù chỉ là một tin nhắn, một tiếng cười. Cũng giống như tôi thôi, hai tuần vắng anh, tôi không còn là tôi nữa.Nhưng anh hơn tôi, anh còn có một gia đình bên cạnh. Gia đình ấy cũng được xây nên bằng một tình yêu, cho dù nó chưa được trọn vẹn, thì vẫn là một bến đỗ bình yên cho anh lúc trở về...<br/><br/>Chia tay anh, còn lại một mình, tôi thấy đêm dài quá!<br/><br/> <br/> <br/>Một chút lưỡng lự, tôi tháo chiếc sim điện thoại đang dùng ra, thay bằng một chiếc sim mới. Chỉ vài giây trước, sau lệnh coppy tất cả các contact, sau một chút đắn đo, tôi delete tên anh. Có một cảm giác thoáng chạy qua làm tim tôi hơi nhói lên.Tôi nhìn quanh, căn phòng đã được thu dọn gọn ghẽ. Các đồ dùng cá nhân đã được đóng gói, chỉ còn những đồ lớn thì chờ người tháo ra. Ngày mai tôi sẽ chuyển nhà. Ý tưởng này đến trong đầu tôi rất nhanh nhưng rồi tôi lại phải trăn trở rất lâu mới quyết định đuợc.Tôi sợ sự dịch chuyển sẽ làm tan vỡ đi mất những dấu ấn về anh. Nhưng thực sự tôi cần phải quên. Tôi không thể tiếp tục ở đây để mỗi ngày phải tiếp tục đối mặt với những ảo ảnh về anh - quen thuộc đến mức đã hằn sâu trong từng trang ký ức. Việc tìm thuê nhà đã rất khó khăn nhưng cuối cùng tôi cũng tìm được một căn hộ phù hợp ở phía đầu bên kia thành phố. Tôi định dùng sự thay đổi này để xoá bỏ hoàn toàn anh trong tôi. Nếu ở lại, tôi không thể chịu đựng đuợc những phút cô đơn khi nghĩ rằng anh vẫn còn đồ cá nhân mà không đến lấy, anh biết tôi đang ở đây mà không ghé qua. Tôi hi vọng sự thay đổi này là liều thuốc để vết đau trong tôi lành dần, không nhức nữa.<br/><br/>Nhưng mọi chuyện cũng không dễ như thế. Tôi chỉ quên qua một đêm ngủ say vì mệt, qua một sáng thức giấc mở toang cửa sổ đón nắng ngày mới, và khi một mình đối mặt với những việc rất cần bàn tay của một người đàn ông, khi bị chiếc búa đóng đinh đập vào tay, tôi oà khóc nức nở. Hơn ai hết, tôi biết nước mắt này không phải vì vết đau của búa, mà ở đâu đó trong tâm hồn tôi, trong trái tim tôi có một nỗi đau của của sự hờn tủi. Tôi cần sự giúp đỡ, và tôi gọi cho Kiên khi giọng vẫn còn ngấn nước.<br/><br/>Kiên đến, vẫn không giấu nổi sự kinh ngạc, dù lúc tôi nói địa chỉ qua điện thoại Kiên đã rất ngỡ ngàng. Tôi biết Kiên đã lao xe trên đường nhanh lắm.<br/> <br/> <br/><br/>"Thay đổi cũng tốt Thuỳ ạ!", Kiên nói khi hai đứa kê ghế ra ban công nhìn ra phía xa thành phố. Để khoan đục, treo lắp một số thứ, tôi và Kiên đã mất gần một ngày với bữa trưa tạm bợ bằng hai cốc mỳ.<br/><br/>Tôi im lặng. Tôi không chắc chắn nhưng tôi cũng hi vọng lời Kiên nói có thể đúng. Phía chân trời xa, một ráng đỏ vạch lên nền trời sẫm in bóng những toà nhà cao tầng của thành phố. Hoàng hôn rồi đấy. Tôi cũng hi vọng bằng sự đổi thay này, nỗi nhớ sẽ ngủ yên trong tôi, đừng thức dậy dẫu qua đêm này, bình minh lại tới.<br/>Blog Radio thực hiện theo Blog Phạm Hương: "Đã yêu xin yêu từ nỗi đau chân tình của trái tim" <br/><br/><br/><p align="center"><a href="http://khanhpro.com/khanh/KhanhPro_Com.png" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://khanhpro.com/khanh/KhanhPro_Com.png" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></p><br/><br/><br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/blog/" rel="tag">blog</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/radio/" rel="tag">radio</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/70:/" rel="tag">70:</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/Đổi/" rel="tag">Đổi</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/thay!/" rel="tag">thay!</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/blog-radio-69-qua-tang-me-chong-20122009-khanhpro-com/</link>
<title><![CDATA[Blog Radio 69: Quà tặng mẹ chồng]]></title> 
<author>KhánhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Blog Radio...! Lắng Nghe &#124; Suy Nghĩ...]]></category>
<pubDate>Sun, 20 Dec 2009 06:22:56 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/blog-radio-69-qua-tang-me-chong-20122009-khanhpro-com/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<br/><br/>Chỗ này có tệp tin media, hãy xem bằng giao thức mạng.<br/><br/><br/>Chào mừng các bạn đến với Blog Radio 69 – số đặc biệt dành tặng ngày của nửa thế giới, ngày của phái đẹp, ngày của những người phụ nữ yêu thương.<br/><br/>Mở đầu chương trình, Blog Radio gửi tới các bà, các mẹ, các chị, các bạn gái và các em luôn tràn đầy sức khỏe, hạnh phúc và yêu thương. <br/><br/>Các bạn thân mến! Khi các bạn đang lắng nghe Blog Radio 69 cũng là lúc kết quả của chương trình bình chọn Blog Radio được yêu thích công bố. Ba tác giả nào dành được giải thưởng đặc biệt này của những người yêu thích Blog Radio? Không khí của buổi offline trao giải được chúng tôi cập nhật trên trang web Blog Việt vào sáng thứ 2.&nbsp;&nbsp;Đặc biệt phần Tâm sự, giao lưu của các tác giả có bài viết trên Blog Radio – bạn đọc cùng BBT chương trình sẽ được phát lại vào chương trình Blog Radio số 70! Mời các bạn theo dõi và tiếp tục ủng hộ chương trình! <br/><br/>Và chương trình Blog Radio 69 với chủ đề Ngày phụ nữ Việt Nam, BBT Blog Radio dành tặng những ai đã – đang – sắp và sẽ làm dâu, làm mẹ chồng. Mời các bạn nghe loạt tâm sự của bạn đọc mang tên: Quà tặng mẹ chồng. <br/><br/>Mẹ chồng – Nàng dâu<br/><br/>Thân tặng những ai đã – đang – sắp và sẽ làm dâu, làm mẹ chồng. <br/><br/>Mẹ yêu con – vợ yêu chồng – chồng yêu cả mẹ lẫn vợ nhưng lắm khi mẹ lại ghét con dâu, con dâu lại không ưa mẹ chồng. Rắc rối triền miên. Cuối cùng người được cả mẹ và vợ thương yêu lại là người cực khổ nhất. Làm sao hóa giải sự rắc rối, đau khổ muôn đời này đây?<br/><br/>Trong ca dao tục ngữ, dân gian dành một khối lượng lớn nhận xét cho mối quan hệ phức tạp tưởng chừng không thể hóa giải nổi này. Nào là:<br/><br/><br/> Thật thà cũng thể lái trâu<br/>Yêu nhau cũng thể nàng dâu mẹ chồng<br/>-&nbsp;&nbsp;Muốn nói không làm mẹ chồng mà nói<br/><br/>Chính vì nỗi lo sợ này nên hầu hết các cô gái rất sợ phải làm dâu.<br/><br/><br/><br/>Các cô gái ngày nay lại càng sợ vì từ bé ở với cha mẹ, nhà ít con, được chiều chuộng sung sướng, mọi việc đều được mẹ các cô lo cho hết, người yêu các cô cũng cho qua mọi sự vụng về nhưng mẹ anh ta sẽ xét nét mọi nhẽ, sợ quá anh yêu ơi! Ở riêng đi thì mới cưới. Nhưng nhà anh ta cũng ít con, thậm chí chỉ có một con trai. Làm thế nào đây?<br/><br/>Phải hóa giải bế tắc này, phải nhận thức lại từ đó thay đổi ứng xử của hai nhân vật chủ chốt đó là mẹ chồng và con dâu.<br/>Nếu trước kia, các bà mẹ chồng quen nghĩ và biểu hiện tâm lý sâu xa là: mình mất trắng đứa con trai yêu thương đứt ruột đẻ ra vào vòng tay một cô gái xa lạ rồi. Bà xét nét con dâu, chê trách con dâu và ghét con dâu nếu con trai mình bênh vực vợ, xa lánh bà. Khi có sự cố giữa bà và con dâu, bao giờ bà cũng trái. Càng thất vọng, càng uất ức, thậm chí có người ghen tuông lại nghĩ ra lắm chuyện để kéo con trai xa con dâu…<br/><br/>Cô con dâu ngày trước nghĩ theo ngả khác: “Mình yêu con trai bà, lấy con trai bà, trở thành người mình gọi bằng mẹ… Nếu bà tử tế thì tử tế lại, nếu cứ xét nét, hành hạ, tất có ngày phải về nhà bố mẹ!”<br/><br/>Kết quả của cách nghĩ và hành xử như vậy tất yếu dẫn đến bất hòa liên miên nhưng vẫn phải sống chung vì con làm sao bỏ mẹ, cháu làm sao bỏ bà, chồng vợ làm sao bỏ nhau. Tất cả đều bế tắc, đều khổ!<br/><br/>Vậy bây giờ phải thay đổi cách nghĩ và hành xử thế nào cho đúng để hóa giải được rắc rối, bế tắc đây? Cũng may và thuận lợi, ngày nay các thế hệ mẹ chồng 4X, 5X, các thế hệ con dâu 7X, 8X đều có học, chí ít từ phổ thông đến Đại học, trên Đại học nên dễ hiểu ra chân lý mà xoay đổi lại. Thay đổi như thế nào?<br/><br/><br/><br/>Người mẹ chồng nghĩ đúng rằng: Người ta sinh ra con cái, nuôi nấng chu đáo, dạy dỗ cho học hành tử tế, có nghề nghiệp, việc làm nay gả cho con trai mình do tôn trọng tình cảm của con chứ không phải nhằm lấy của nả gì, mình như được thêm đứa con gái trong nhà.<br/><br/>Gia đình mình, con trai mình trước đây chỉ có mình chăm sóc, lo lắng nay có thêm cô gái tự nguyện cùng mình san sẻ gánh nặng, cùng mình thương yêu con trai mình. Bà mẹ chồng cũng phải hiểu rằng: Ngày xưa mình yêu thế nào nay bọn trẻ cũng phải yêu hơn thế. Bà là mẹ, thương yêu con dâu, dạy dỗ con càng tốt chứ sao cứ phải trưng khuyết điểm của nó ra, như thế cũng tức là tự nhận mình không thể cùng làm mẹ nó chứ gì?<br/><br/>Còn cô con dâu? Cô hãy nghĩ lại rằng: chàng trai mình hết lòng yêu quý, thề suốt đời chung sống chia ngọt sẻ bùi sở dĩ trở thành Hoàng tử bạch mã của mình chính là do mẹ anh ta mang nặng đẻ đau, vất vả nuôi nấng, dạy dỗ, nay tặng cho mình... như nhà thơ Xuân Quỳnh nghĩ: “Mẹ sinh anh để bây giờ cho em”.<br/><br/>Và cô cũng phải biết cách ứng xử khôn ngoan để tránh cho mẹ chồng những suy nghĩ, đau khổ, so sánh không cần thiết như: quan tâm chăm sóc mẹ chồng, không âu yếm chồng trước mặt mẹ chồng như người chiến thắng, luôn nhắc nhở đến công lao mẹ chồng, không chê chồng trước mặt mẹ chồng, nhắc chồng con quan tâm đến mẹ, đến bà nội...<br/><br/><br/> <br/><br/><br/><br/>Mẹ chồng, nàng dâu hãy cứ tập cách nghĩ và cách ứng xử như thế. Đó chính là bài thuốc tiên để hóa giải mối quan hệ chưa tốt từ xưa để lại giữa mẹ chồng và nàng dâu đấy. “Gieo hạt gì, gặt thứ nấy”<br/><!--[endif]--><br/><br/>Hạt yêu thương lẫn nhau giữa mẹ chồng - nàng dâu chắc chắn sẽ cho hoa thơm quả ngọt mang lại hạnh phúc cho gia đình các bạn đời này và mãi mãi đời sau đến khi bạn, con, cháu bạn lại làm mẹ chồng, lại làm nàng dâu nối tiếp truyền thống thương yêu nhau. Và hãy đọc thuộc và yêu bài thơ của nữ văn sỹ Xuân Quỳnh, xin viết lại:<br/><br/> <br/><br/>Mẹ của anh<br/><br/>Xuân Quỳnh<br/><br/>Phải đâu mẹ của riêng anh <br/>Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi <br/>Mẹ tuy không đẻ không nuôi <br/>Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong <br/><br/>Ngày xưa má mẹ cũng hồng <br/>Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau <br/>Bây giờ tóc mẹ trắng phau <br/>Để cho mái tóc trên đầu anh đen <br/><br/>Đâu con dốc nắng đường quen <br/>Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần <br/>Thương anh thương cả bước chân <br/>Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao <br/><br/>Lời ru mẹ hát thuở nào <br/>Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh <br/>Nào là hoa bưởi hoa chanh <br/>Nào câu quan họ mái đình cây đa <br/><br/>Xin đừng bắt chước câu ca <br/>Đi về dối mẹ để mà yêu nhau <br/>Mẹ không ghét bỏ em đâu <br/>Yêu anh em đã là dâu trong nhà <br/><br/>Em xin hát tiếp lời ca <br/>Ru anh sau nỗi lo âu nhọc nhằn <br/>Hát tình yêu của chúng mình <br/>Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng <br/><br/>Giữa ngàn hoa cỏ núi sông <br/>Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ <br/>Chắc chiu từ những ngày xưa <br/>Mẹ sinh anh để bây giờ cho em.<br/><br/>Quà tặng của mẹ chồng<br/><br/>Mỗi lần đưa hai cháu về thăm ông bà ngoại, mẹ lại bảo “Mẹ Thục con là người mẹ chồng tuyệt vời nhất mà mẹ được biết. Các con liệu mà sống sao cho khỏi phụ lòng tốt của ông bà bên ấy…”.<br/><br/>Vâng, dẫu mẹ không nhắc nhở thì con vẫn luôn tự nhủ “Đừng bao giờ để mẹ Thục phải buồn phiền”.<br/><br/>Vừa tốt nghiệp đại học, con đã được mẹ Thục “sang nhà” xin cưới. Những tuần đầu về “nhà mới”, con đã được mẹ phụ đạo cho môn “tề gia nội trợ”: Mua gì, ở đâu, chọn như thế nào, chế biến ra sao… Nhập gia tùy tục, cái gì cũng mới, cũng lạ. Nhiều bữa, có lẽ do mất bình tĩnh nên không mặn thì nhạt, không khô thì nát, vậy mà mẹ Thục vẫn nhẹ nhàng “trấn an” con “Ngày xưa, mẹ cũng thế thôi mà!”.<br/><br/>Có lẽ vì mẹ Thục vất vả trong chuyện sinh nở nên ngay lúc biết con có bầu, mẹ dặn con phải hết sức giữ gìn, chịu khó bồi dưỡng. Mẹ còn mượn cho con cuốn “Lịch trình của người sắp làm mẹ” và đưa con đi khám thai định kỳ ở bệnh viện. Ngày con sinh cháu Hến, sự quan tâm của mẹ càng làm con cảm động. Biết mẹ đẻ con sức khỏe yếu nên ban đêm, mẹ Thục ở trong viện cùng con, ngày mẹ lại về nấu súp, cháo hạt sen, móng giò, ý dĩ cho con. Vì con đau đẻ lâu, mất nhiều máu, lại mổ đẻ nên những ngày đầu, con yếu lắm, mọi sinh hoạt phải có sự hỗ trợ của mẹ Thục. Cảnh mẹ vệ sinh cho con, thậm chí… đổ bô cho con khiến bố mẹ đẻ con và con vô cùng cảm động. Còn mọi người trong viện cứ ngỡ mẹ Thục là mẹ đẻ của con. Cả hai lần con sinh nở, đều có sự chăm sóc ân cần của mẹ. Từ lúc mẹ đưa con đi, đến khi mẹ đón con về.<br/><br/> <br/><br/><br/><br/>Dân gian có câu “Cháu bà nội, tội bà ngoại”, nhưng với con thì không. Hai bên nội ngoại, ai cũng yêu quý các cháu, chăm sóc các cháu hết mình. Song có lẽ, mọi bữa ăn, giấc ngủ, việc tắm rửa, vui chơi của các con tôi đều hằn dấu tay mẹ Thục. Chuẩn bị một bữa ăn cho cháu nội có lẽ là mất thời gian và công sức nhất. Nhưng mẹ vẫn hì hụi làm và thay đổi mỗi hôm một món. Cháu Hến bị rôm sảy, mẹ đã thử nghiệm không ít loại lá, quả tắm: chanh, chè tươi, mướp đắng, kinh giới, sài đất….<br/><br/>Biết tin một cơ quan Nhà nước đang tuyển dụng người – nơi mà con ao ước được làm việc từ ngày con còn học đại học, mẹ Thục đã tạo mọi điều kiện giúp đỡ con: Trông cháu để con đi học thêm ngoại ngữ, nghiệp vụ chuyên môn. Việc nhà mẹ cũng “giành” để con có&nbsp;&nbsp;thêm thời gian ôn luyện và nghỉ ngơi. Vậy mà trớ trêu thay, con lại không đỗ. Con buồn, khóc lóc, ủ rũ suốt ngày. Những lúc đó, mẹ Thục là người động viên, an ủi con nhiều nhất.<br/><br/>Con vẫn nhớ dạo nhà mình nuôi một bé giúp việc tên là Na. Cả nhà ai cũng quý con bé vì ngoan ngoãn, hay lam hay làm. Vậy mà Na ở với gia đình mình được hơn một năm thì con phát hiện thỉnh thoảng lại bị mất tiền. Con không bao giờ dám nghi ngờ cho bé Na mà chỉ nghĩ mình đánh rơi hoặc tiêu rồi nhưng không nhớ. Nhưng một lần con bắt quả tang con bé đang mở tủ, lục ví của con, con đã báo ngay cho mẹ Thục. Và ngay sáng hôm sau, mẹ Thục đuổi con bé về quê. Những ngày sau đó, mẹ chỉ thở dài vì niềm tin bị sụp đổ. Tuần sau, phần vì nhớ bé Na, phần vì muốn biết lý do “ăn cắp tiền” của con bé, mẹ viết thư cho Na. Trời ơi! Chỉ vì mẹ nó ốm quá, nhà lại nghèo, tiền ăn chẳng đủ, nói gì đến tiền thuốc thang. Mẹ Thục vội gọi con bé lên làm và gửi chút tiền về cho mẹ của Na. Sau lần đó, mẹ Thục thường dặn con và nhà con là nên “phòng hơn là chữa” – tiền bạc, tư trang nên cất cẩn thận, nhiều khi bản chất con người là tốt, nhưng cái nghèo, cái hèn, cộng thêm chút mềm lòng là dễ bị tiền bạc làm lóa mắt.<br/><br/>Mẹ ơi! Tấm lòng của mẹ, lời dạy của mẹ, sự chăm chút của mẹ, sự rộng lượng, nhân hậu của mẹ là quà tặng vô giá mà mẹ đã dành cho con. Con cảm ơn Ông Trời đã cho con được gặp mẹ, được làm con dâu của mẹ!<br/><br/><p align="center"><a href="http://khanhpro.com/khanh/KhanhPro_Com.png" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://khanhpro.com/khanh/KhanhPro_Com.png" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></p><br/><br/><br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/blog/" rel="tag">blog</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/radio/" rel="tag">radio</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/69:/" rel="tag">69:</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/quà/" rel="tag">quà</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/tặng/" rel="tag">tặng</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/mẹ/" rel="tag">mẹ</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/chồng/" rel="tag">chồng</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/dong-song-co-don-24112009-khanhpro-com/</link>
<title><![CDATA[Blog Radio 71: Dòng sông cô đơn]]></title> 
<author>KhanhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Blog Radio...! Lắng Nghe &#124; Suy Nghĩ...]]></category>
<pubDate>Wed, 25 Nov 2009 07:08:28 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/dong-song-co-don-24112009-khanhpro-com/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<br/>Chỗ này có tệp tin media, hãy xem bằng giao thức mạng.<br/><br/><br/><br/>Sài Gòn Ngày..Tháng..Năm..! <br/><br/>Hắn là một người bình thường, bình thường như những người bình thường nhất. Hắn cố để làm mình nổi bật, hắn tìm cho mình một style riêng, hút thuốc lá nhẹ như con gái, nói những câu nói made by hắn…Hắn cố chứng tỏ mình không giản đơn, những nỗ lực không biết mệt mỏi ấy đã tạo cho hắn một phong cách riêng, thứ mà hắn vẫn ao ước được có…! Nhưng hắn nào ngờ, hôm nay phải tự chọn cho mình phong cách của người cô đơn. Đi đâu cũng chỉ có một mình, tối đến, vẫn những quán café không biết từ khi nào đã trở nên quen thuộc với hắn. Hắn luôn nhận được những lời bàn tán về mình từ những nhân viên phục vụ… có thể họ bàn về về bề ngoài điển trai của hắn, cũng có thể là những điếu thuốc lá mà chỉ dành cho con gái… và hắn luôn để những lời ấy ngoài tai, hắn chỉ biết lao vào một gốc tối trong quán và nhắm nháp nỗi buồn đen đúa với một tách café…. <br/><br/>Hắn bất cần… bất cần tất cả, tiền bạc, danh vọng, hay những cuộc hẹn hò với những em chân dài. Hắn cảm thấy chán cái cuộc sống xồ bồ của thành phố, hắn như một người lạc hậu giữa cái xã hội luôn thay đổi từng ngày. Cuối tuần là những ngày đẹp nhất của biết bao người nhưng hắn cảm thấy trống vắng, hắn thường dành hết thời gian để&nbsp;&nbsp;lắng đọng trong những quán café quen thuộc. <br/><br/>“Chết tiệt, hôm nay lại cuối tuần” <br/><br/>Hắn chạy xe thật nhanh khỏi trường, đến một quán café sách ở một gốc nhỏ của thành phố. <br/><br/>“Café ít đường, ít đá đúng không anh?” <br/><br/>Cô nhân viên dường như rất hiểu sở thích của hắn, hiểu là phải vì lần nào mà chẳng thế! <br/><br/>Hắn tìm cho mình cuốn tiểu thuyết lần trước còn đọc dở, hắn giấu trong một góc riêng để không ai chạm vào nó… <br/><br/>“Cuốn tiểu thuyết này thật đúng tâm trạng” - hắn tự nhủ như vậy và hắn tự hỏi mình: <br/><br/>“Không biết có ai đó cùng tâm trạng không nhỉ?” <br/><br/>Hắn quyết định để vào đấy một lời nhắn, hắn chỉ viết hai chữ cô đơn, rồi để vào một góc khuất trong kệ sách...<br/><br/> <br/> <br/><br/><br/>“Chết tiệt, hôm nay lại cuối tuần” - lại một tuần bận rộn nữa trôi qua với hắn. <br/><br/>“Café ít đá, ít đường của anh đây!” - cô nhân viên nở nụ cười nhẹ với hắn, hắn không lấy lầm ngạc nhiên, vì lần nào mà chẳng vậy! Hắn vội lấy quyển tiểu thuyết ra, nhẹ nhàng lật từng trang, hắn ngạc nhiên khi thấy có câu trả lời bên dưới lời nhắn của mình. <br/><br/>“Cô đơn!” <br/><br/>“>.< Tại sao cô đơn?” <br/><br/>Hắn cảm thấy rất vui, vui vì đã có người đồng cảm, vui vì thấy mình được chia sẻ, được quan tâm...Hắn vội lấy bút viết tiếp sau lời nhắn ấy. <br/><br/>“Cô đơn vì không ai hiểu mình, vì quá nhiều niềm vui được sắp đặt” <br/><br/>Tuần thứ hai,&nbsp;&nbsp;<br/>“Còn tôi, cô đơn vì yêu một dòng sông, nó cứ trôi mãi không ngừng”. <br/><br/>Tuần thứ ba,&nbsp;&nbsp;<br/>“>.< Tôi sẽ giúp mấy người xây một con đập nhé!” <br/><br/>Tuần thứ tư,&nbsp;&nbsp;<br/>“Không được! nếu làm như thế sông mất tự do. Sông sẽ buồn, tôi sẽ buồn hơn gấp bội.” <br/><br/>Lời nhắn của hắn với&nbsp;&nbsp;người mà hắn chưa hề biết mặt cứ thế kéo dài. Hắn chưa bao giờ mong tới cuối tuần như thế này, hắn mong từng ngày, từng ngày để trò chuyện cùng người bí mật kia. <br/><br/>”Sao cuộc đời lại có những điều thú vị thế này?” Hắn luôn tự hỏi. Hắn đã thay đổi, từ một người bất cần, hôm nay hắn đã biết mỉm cười. Biết chạy xe thật chậm để ngắm nhìn đường phố, những con đường rất quen thuộc mà hắn chưa bao giờ muốn để ý đến... Hắn đang thay đổi từng ngày… <br/><br/>“Không biết cái người ngốc nghếch kia là ai nhỉ?” Hắn luôn muốn biết. <br/><br/>“Hôm nay là cuối tuần rồi!” hắn nói thầm, rồi mỉm cười một mình. Hắn dẫn xe ra khỏi bãi xe, nhẹ cười với bác bảo vệ. <br/><br/>“Cái thằng này hôm nay bị gì ấy nhỉ!” - Bác bảo vệ ngạc nhiên và nói thầm. <br/><br/>Hắn chạy xe một cách thanh thản nhất đến quán, chứ không vội vàng như những lần trước. <br/><br/>“Hôm nào chúng ta gặp nhau nhé? >.<” <br/><br/>“Thôi đi! Tôi nghĩ ta không nên gặp nhau, cứ vậy là được rồi!” <br/><br/> <br/> <br/><br/><br/>Tuần thứ sáu,&nbsp;&nbsp;<br/> “Tôi phải đi xa rồi, tôi phải đi xa, thật xa để quên đi dòng sông ấy! >.< tôi không muốn xen vào cuộc sống riêng của sông, tôi muốn sông cứ chảy mãi, hạnh phúc không đồng nghĩa với sum vầy mà! ” <br/><br/>“ Ngốc ạ! Không cần phải đi đâu, cứ thử nói lời yêu với sông xem sao!” <br/><br/>Tuần thứ bảy,&nbsp;&nbsp;<br/>“Xấu quá đi! Sao không trả lời?”. <br/><br/>Tuần thứ tám,&nbsp;&nbsp;<br/>“Ngốc à! T..T đi thật rồi à?” <br/><br/>Tuần thứ chín,&nbsp;&nbsp;<br/>Hắn lặng lẽ bước vào quán, nhẹ nhàng lấy cuốn tiểu thuyết xuống. Hắn suy nghĩ một hồi rồi lật mạnh ra. Có nỗi buồn nào chợt thoáng qua hắn, vẫn không có lời nhắn…Ly café chợt đắng và ngẹn ở cổ họng, hắn suy nghĩ rất nhiều... Hắn cảm thấy trống vắng thật sự, không biết chuyện gì đang diễn ra trong hắn. <br/><br/>“Sao lại thế này! Chán thật, cuộc đời mình mãi cô đơn.” <br/><br/> <br/> <br/><br/>Hắn tìm cô nhân viên để hỏi về cuốn tiểu thuyết. Hắn không gặp cô, nhưng gặp một cô nhân viên khác. <br/><br/>- Chào em! Cô nhân viên tên Thùy hay Thúy gì đó đâu rồi em?<br/><br/>- Chị Thúy nghĩ việc cách đây 3 tuần rồi. Có chi không anh? <br/><br/>- À. Không! mà em có thấy ai thường đọc quyển tiểu thuyết này ngoài anh không?” <br/><br/>- Xin lỗi anh! Quán rất nhiều người nên em không nhớ ạ!<br/><br/>- Cảm ơn em! <br/><br/>Sau lời Cảm ơn nặng nề ấy, hắn ngồi nhanh xuống như mất hết sức trên đôi chân của mình. Hắn tự nhủ là không thể nào biết được người bí mật kia là ai. Hắn đã quá châm chú vào cuốn sách. Đến nổi cô nhân viên tên Thúy, cô nhân viên rất hiểu anh, đã nghĩ việc từ lâu mà anh không hay biết. <br/><br/>“Tiểu thuyết! Tao sẽ không đọc mày nữa đâu, mày và cả người kia vô tâm quá!” <br/><br/> <br/> <br/><br/>- Anh gì đó ơi! -&nbsp;&nbsp;cô nhân viên lại gần anh hơn. <br/><br/>- Chắc là anh rồi! Có người nhờ em gửi cho anh lá thư này!<br/><br/>- Thư của ai vậy em? <br/><br/>- Anh đọc đi rồi biết à! Thôi chào anh<br/><br/>Hắn suy nghĩ rất lâu, rồi quyết định mở ra xem ngay. <br/><br/>“Dòng sông của em! <br/><br/>Lần đầu tiên gặp anh, em cảm thấy anh có gì đó rất đặc biệt. anh điển trai, nhã nhặn, và lịch thiệp. Em cố gắng kiềm chế mình, vì em nghĩ mình chỉ bị cảm bởi anh. Nhưng anh à! Mỗi lần gặp anh, em lại càng yêu anh. Em yêu tâm hồn nhạy cảm của anh, yêu ánh mắt và yêu cả quyển sách anh hay đọc. <br/><br/>Mỗi khi anh về, em đều cất quyển sách vào ba lô đem về nhà. Rồi cứ mỗi cuối tuần em lại đặt vào chổ cũ, em muốn giữ nó như thế, để không ai có thể&nbsp;&nbsp;chạm vào nó, ngoài anh. <br/><br/>Anh rất muốn biết em là ai đúng không, mỗi cuối tuần anh vẫn thường gặp em đấy thôi. Mỗi cuối tuần em chuẩn bị cho anh một tách café ngon nhất, và chính tay em mang nó cho anh. Em khao khát được chăm sóc cho anh, cho người em yêu! Nhưng em đã chọn cho mình một con đường riêng, nơi đó sẽ không có hình bóng anh, sẽ không có một tâm hồn nhạy cảm như anh, và sẽ không có những nỗi đau mang tên anh… Em không muốn chạm vào, để rồi thay đổi cuộc sống của anh, vì em yêu cuộc sống ấy của anh. Anh có tất cả, anh nên mở lòng mình ra để cảm nhận những tình cảm xung quanh mình, như thế sẽ tốt hơn cho anh. <br/><br/> Anh đừng bao giờ tìm em! Cho dù anh có tìm, em vẫn sẽ trốn anh, em chỉ muốn nhìn anh từ xa mà không quá gần để nổi nhớ anh giầy xéo. Tạm biệt anh, chúc anh hạnh phúc…!” <br/><br/> <br/> <br/><br/>Hắn sững sờ, cảm giác muốn bật khóc như một đứa trẻ…Có lẽ vì hắn đã đóng cửa trái tim mình để tìm kiếm sự hoàn hảo quá lâu, hắn đã không biết hạnh phúc ở ngay bên hắn. <br/><br/>Muộn rồi ư? Muộn để đôi bàn tay nhỏ bé của hắn níu kéo một thứ mà mọi người vẫn hay gọi “hạnh phúc”. <br/><br/>Hắn ra khỏi quán, lao xe thật nhanh trên xa lộ rồi ngừng lại một bãi đất trống ven đường gần sông Sài Gòn. Sông vẫn trôi. <br/><br/>“Cảm ơn em!” <br/><br/><p align="center"><a href="http://khanhpro.com/khanh/KhanhPro_Com.png" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://khanhpro.com/khanh/KhanhPro_Com.png" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></p><br/><br/><br/><br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/blog/" rel="tag">blog</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/radio/" rel="tag">radio</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/71:/" rel="tag">71:</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/dòng/" rel="tag">dòng</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/sông/" rel="tag">sông</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/cô/" rel="tag">cô</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/đơn/" rel="tag">đơn</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/vai-giay-mot-chiec-la-dieu-uoc-va-toi-22112009-khanhpro-com/</link>
<title><![CDATA[Vài giây, một chiếc lá, điều ước… và tôi]]></title> 
<author>KhanhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Blog Radio...! Lắng Nghe &#124; Suy Nghĩ...]]></category>
<pubDate>Sun, 22 Nov 2009 07:59:44 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/vai-giay-mot-chiec-la-dieu-uoc-va-toi-22112009-khanhpro-com/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<br/>Chỗ này có tệp tin media, hãy xem bằng giao thức mạng.<br/><br/><br/>( Blog Radio) - Đã bao giờ bạn phải quyết định cuộc đời mình chỉ trong vài giây? Đã bao giờ chỉ trong tích tắc thôi bạn nhận ra cuộc sống đang vẫn diễn ra quanh bạn… và bạn không thể trốn chạy một cách hèn nhát? <br/><br/><a href="http://hinh.tranquockhanh.com/images/a2hhyfklgqddh3o0eec.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://hinh.tranquockhanh.com/images/a2hhyfklgqddh3o0eec.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/><br/><br/><br/>Con đường chạy dọc ven bờ sông, và nếu không để ý đến màu đen ngòm của nước sông thì con đường quả thật là rất lãng mạn, thu về, lá rụng tả tơi, gió thổi vèo từng chiếc lá xuống lòng đường, và đôi khi vô tình đậu lại nơi mái tóc… Tôi vẫn thường chạy xe chầm chậm để cảm nhận được cái không khí vừa xô bồ vừa yên ả của con đường rồi lại quay về, rồi lại đi tiếp… để mỗi lần có chiếc lá nào vô tình dừng lại trên đầu, tôi sẽ ước ngay cái điều ước mà tôi luôn mang sẵn, dù biết ước chỉ để mà ước, chỉ để mà trông chờ và hi vọng. Tôi biết mọi cái đã qua, đã qua thật rồi, thế mà vẫn cứ huyễn hoặc mình trong cái ước mơ cỏn con. Để rồi, lại đau lên từng nhịp…<br/><br/>Đông đã lại về rồi, cái lạnh đang giăng khắp nơi, tôi vẫn đi, vẫn chạy xe dọc con đường trong cái hơi lạnh phả đầy..<br/><br/>Đường về nhà, nếu chịu khó đi đúng đường thì khá xa, và tôi vẫn hay có cái cái thói quen tiện thể đi ngược một chút có sao đâu. Xe vẫn chầm chậm, chầm chậm thôi mà, chậm như cái suy nghĩ trong đầu tôi, chậm như những cảm xúc trong lòng, chậm như nỗi đau trong tim, cứ chậm thế mà chuẩn bị qua đường… <br/><br/>Tôi chỉ biết, trước mắt mình là loang loáng ánh đèn của những chiếc xe đi ngược nhiều, tai ù đi trong những tiếng còi inh inh, ánh đèn xe vẫn loang loáng, mờ mờ trước mặt… vô lo… vô nghĩ… và sẽ không còn đau nữa…<br/><br/><br/><p align="center"><a href="http://khanhpro.com/khanh/KhanhPro_Com.png" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://khanhpro.com/khanh/KhanhPro_Com.png" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></p><br/><br/><br/><br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/vài/" rel="tag">vài</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/giây,/" rel="tag">giây,</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/một/" rel="tag">một</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/chiếc/" rel="tag">chiếc</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/lá,/" rel="tag">lá,</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/điều/" rel="tag">điều</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/ước…/" rel="tag">ước…</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/và/" rel="tag">và</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/tôi/" rel="tag">tôi</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/chi-can-buong-tay-se-roi-xa-mai-mai-22112009-khanhpro-com/</link>
<title><![CDATA[Chỉ cần buông tay... sẽ rời xa mãi mãi]]></title> 
<author>KhanhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Blog Radio...! Lắng Nghe &#124; Suy Nghĩ...]]></category>
<pubDate>Sun, 22 Nov 2009 07:54:18 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/chi-can-buong-tay-se-roi-xa-mai-mai-22112009-khanhpro-com/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<br/>Chỗ này có tệp tin media, hãy xem bằng giao thức mạng.<br/><br/><br/>Tôi thấy anh với tay gạt tàn thuốc lá đang sắp rơi ra, một sự yên lặng đe doạ. Tôi thấy ghét bản thân mình vì luôn nhượng bộ với anh, nhưng tôi im lặng để nỗi buồn nhẹ tênh len lỏi vào trong mình. Tôi tự hỏi, thật ra tôi là ai trong trái tim anh?<br/><br/>SỰ THẬT VỀ TÌNH YÊU<br/>(Truyện ngắn của Nguyên Lê)<br/><br/><br/>Có phải hiện tại là điều thật sự quan trọng với chúng ta hay không? Và tại sao ta luôn phải trân trọng nó?<br/><br/><br/>1. Tôi vẫn luôn cười cười và nói với anh bằng một giọng hết sức hoài nghi: “Sao em lại yêu anh nhiều đến thế nhỉ?”. Anh là một người đàn ông tình cảm, anh luôn tỏ ra không thích điều tôi vừa nói và phản ứng lại bằng một câu hỏi: “Anh có điều gì khiến em chưa hài lòng sao em yêu?” Tôi không biết trả lời anh thế nào những lúc như vậy, thường là lắc đầu, cúp mắt xuống và rúc vào cánh tay anh. Mùi nước hoa quyện với hơi thở của anh một lần nữa khiến tôi khó thở, tôi lại chỉ muốn được lặp đi lặp lại cái câu hỏi ban nãy của mình. Tôi chưa bao giờ tìm được câu trả lời cho mình trong những phút giây ái ân cùng anh trong căn phòng ngập nắng và ánh sáng ấy; nhưng sau đó, suốt cả một tuần dài xa anh, tôi cảm thấy mình như không còn nguồn sống. Và tôi biết rằng, tôi sẵn sàng dành cả cuộc đời mình cho một người đàn ông, dẫu chẳng thể nào hiểu được, tại sao mình lại yêu đến thế? Yêu thương vốn là một cụm từ bất định nhất là với những người đàn bà cá tính và nhạy cảm kiểu của tôi.<br/><br/><br/>Đó là những ngày mà mối quan hệ của tôi và anh tiến triển đến tháng thứ sáu và anh nói rằng, anh muốn chúng tôi cưới nhau. Tôi gặp anh qua lời giới thiệu của một người bạn, và ngay lập tức chúng tôi bị chinh phục tuyệt đối bởi mọi cái thuộc về người kia. Tôi thấy một cảm giác hoang hoải, lạ lẫm trong trái tim mình kể từ ngày yêu anh; thỉnh thoảng nó biến thành nỗi vò xé, bứt rứt khiến tôi không yên ổn. Nhưng tôi không tìm cách xua đuổi chúng đi vì tôi biết đó là cách để tôi luôn phải nghĩ đến anh hàng giờ. Tôi mãn nguyện vì được lo lắng cho anh nhiều hơn bản thân mình - về điểm này, tôi thấy mình giống như hầu hết những người đàn bà khác.<br/><br/><br/>Tôi thường viết thư cho anh vào mỗi buổi chiều trước khi tan sở, thói quen khi biết được nhiều người bảo, tôi yêu theo kiểu bà già. Thời buổi này, internet với tốc độ đường truyền chóng mặt, và di động phủ sóng đến tận biển đảo, mường, bản xa xôi còn gì phải nói nhiều bằng thư từ nữa. Nhưng thói si mê ấy chưa bao giờ làm tôi mệt mỏi và chán chường, ngược lại người đàn ông hơn tôi mười một tuổi ấy khiến tôi thấy phấn chấn, nhiệt huyết và có nhiều ước mơ hơn.<br/><br/> Anh là sự sống của em Quang à! Nếu anh rời xa em, thì em sẽ chết đấy. - Một lần tôi bảo với anh<br/><br/><br/>Anh cười, xoa xoa vào má bầu bầu của tôi rồi chẳng nói gì. <br/><br/><br/>- Anh có tin không? - Tôi lay lay <br/><br/><br/>Anh làm thinh theo kiểu không chú ý vào câu hỏi. Tôi không vặn vẹo anh, chỉ thấy muốn khóc và muốn bỏ chạy. Tôi biết rằng, anh không bao giờ tin lời tôi nói, bởi tôi tỏ ra là cô gái độc lập, tự tin và biết sống cho hiện tại.<br/><br/><br/>- Thế anh có yêu em không?<br/><br/><br/>- Tất nhiên là có.<br/><br/><br/>- Yêu như thế nào?<br/><br/>Tôi thấy anh với tay gạt tàn thuốc lá đang sắp rơi ra, một sự yên lặng đe doạ. Tôi thấy ghét bản thân mình vì luôn nhượng bộ với anh, nhưng tôi im lặng để nỗi buồn nhẹ tênh len lỏi vào trong mình. Tôi tự hỏi, thật ra tôi là ai trong trái tim anh? <br/><br/><br/>2. Tôi là người đàn bà đến sau trong cuộc sống của anh - người đàn bà chiếm lĩnh trái tim đi qua nhiều nỗi đau khổ và dằn vặt vì tình yêu với những người con gái khác. Trong mỗi con người luôn tồn tại những ích kỉ nho nhỏ không có cách nào tháo gỡ; đàn bà, có đến hàng tỉ người cầu toàn kiểu như tôi và sự thật ấy khiến tôi luôn cảm thấy buồn và tủi thân khi nghĩ tới. Nhưng tình yêu dịu dàng của anh khiến tôi ấm dần, và những hờn giận về quá khứ thỉnh thoảng chỉ còn trào nhẹ lên. Đêm đầu tiên trở thành đàn bà trong vòng tay anh, tôi hỏi: “Anh có thể không liên lạc với người cũ không?”. Tôi muốn anh hiểu rằng, sự xuất hiện của những người con gái đi qua cuộc đời anh luôn làm tôi kiệt sức. “Anh sẽ làm tất cả mọi điều khiến em hạnh phúc. Anh hứa đấy.” Tôi là đàn bà, và tôi để mặc mình nhẹ dạ. Tôi yêu và thương anh bằng một thứ tình yêu ngay chính bản thân mình, tôi cũng không giải thích được bằng lời. Mỗi phút giây ngắn ngủi được gần nhau, tôi chỉ muốn lao vào vòng tay anh, tôi đi tìm lời lý giải cho tình yêu trong tận cùng thể xác với anh. Và tôi không bao giờ tìm được...<br/><br/>3. Sau này, tôi nhận thấy đàn bà là một giống hay ảo tưởng bởi không bao giờ có thể đem yêu thương mình dành cho người đàn ông để bắt họ thay đổi điều gì. Ngày thứ tám, tháng thứ tám trong mối quan hệ của anh và tôi, tôi bắt gặp một email với những entry dài từ một người con gái tên Hằng gửi cho anh. Người ấy viết: “Em tự làm đau mình khi gặp lại anh. Một nỗi đau nhẹ nhàng nhưng khắc khoải. Em nhớ những kỉ niệm tình yêu trong veo và đẹp vô cùng. “Không có tình yêu vĩnh cửu, chỉ có những khoảnh khắc vĩnh cửu của tình yêu”. Em may mắn vì có nhiều khoảnh khắc như vậy có anh ở bên”. Tôi mất cả đêm dài suy nghĩ về những gì giữa tôi và anh. Cuối cùng, sau khi tỉnh dậy, tôi biết tôi sẽ không bao giờ viết cho anh một lá thư dài nào nữa.<br/><br/><br/>4. Lần cuối cùng bên nhau, anh nói rất nhiều. Thật ra giải thích trong tình yêu là việc không cần thiết. Tôi chỉ hỏi anh duy nhất một điều: “Nếu có một ngày, anh đọc được những dòng thư như thế này em viết cho người cũ, anh có buồn không?” Tôi hiểu yêu thương của quá khứ không có lỗi trong mối quan hệ của mình và anh. Nhưng tôi biết rằng, khi là của nhau, người ta luôn biết sống và suy nghĩ bằng trái tim của người còn lại, nhắc lại những gì đã cũ chỉ là cách làm tổn thương hiện tại. Tôi là người đàn bà cực đoan, tôi khao khát tâm hồn trọn vẹn anh dành cho tôi hệt như tôi cho đi.<br/><br/><br/>5. Nhiều người bảo, tôi vội vàng khi từ bỏ anh, vì thật ra, chuyện cũng chưa có gì đáng đổ vỡ. Anh bảo: “Em luôn nói rằng, em yêu anh hơn bản thân mình, nhưng em đã không cho anh thấy điều đó.” Còn tôi, tôi im lặng. Đơn giản, tôi là đàn bà, anh là đàn ông. Mà chỉ có những người đàn ông và đàn bà yêu nhau thật sự mới hiểu được tại sao tình yêu của họ tan vỡ.<br/><br/><br/>Người ta bảo, trong tình yêu, chỉ cần một cái buông tay thôi cũng có thể để người kia rời xa mình mãi mãi. Tôi hiểu, tại sao lâu nay tôi yêu anh nhiều đến thế; bởi đơn giản tôi luôn tìm cách giữ chặt anh cho mình nhưng tôi không bao giờ giữ được.<br/><br/><br/><br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/chỉ/" rel="tag">chỉ</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/cần/" rel="tag">cần</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/buông/" rel="tag">buông</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/tay.../" rel="tag">tay...</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/sẽ/" rel="tag">sẽ</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/rời/" rel="tag">rời</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/xa/" rel="tag">xa</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/mãi/" rel="tag">mãi</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/nhung-la-thu-gui-truoc-mua-dong-22112009-khanhpro-com/</link>
<title><![CDATA[Những lá thư gửi trước mùa đông!]]></title> 
<author>KhanhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Blog Radio...! Lắng Nghe &#124; Suy Nghĩ...]]></category>
<pubDate>Sun, 22 Nov 2009 07:46:54 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/nhung-la-thu-gui-truoc-mua-dong-22112009-khanhpro-com/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<br/>Chỗ này có tệp tin media, hãy xem bằng giao thức mạng.<br/><br/><br/><br/>Bạn nghe Blog Radio thân mến! Dường như cơn gió heo may đầu mùa đã kéo mùa đông lại gần chúng ta!<br/><br/>Mùa đông có ai hân hoan trong vòng tay ấm, có ai hạnh phúc dưới một mái ấm thương yêu, nhưng mùa đông cũng có những người cô đơn, những người xa xứ cần lắm một bàn tay ấm bên mình! Mùa đông đến, những lá thư của bạn đọc gửi tới Blog Radio dầy lên với những tâm sự và nỗi niềm. Blog Radio dành tặng Blog Radio 105 với chủ đề Những lá thư gửi trước mùa đông, hy vọng có thể nói lên những cảm xúc của nhiều bạn nghe chương trình trong ngày đầu đông!<br/><br/><br/>Bàn tay ấm không thể tự sưởi cho chính mình<br/><br/>"...Tôi nghĩ về cuộc đời mình, nghĩ về thời gian đã qua, nghĩ về tương lai trước mắt... Chỉ để nghĩ và miên man... Có những lúc bình yên, có những lúc giông bão trước cuộc đời...Tôi chỉ nghĩ đôi bàn tay tôi có lúc rất ấm có thể mang lại sự ấm áp cho người khác, cũng như đôi vai tôi có thể rất rộng cho người khác dựa lúc yếu mềm, trái tim tôi có thể bao dung mang lại bình yên cho người khác... Nhưng bàn tay ấm lại không bao giờ tự sưởi ấm cho mình, đôi vai mình rộng cũng không thể cho mình tựa, trái tim mình không thể tự mang lại cho mình sự bình yên... ai cũng sẽ có một bí mật riêng của cuộc đời mình, ai cũng có một nỗi buồn riêng, và ai một nỗi đau riêng không ai giống ai, nhưng con người ta cũng đành tự mình cất nỗi niềm đó vào một nơi thật sâu, vào một nơi thật kín để không bao giờ phải lấy ra gặm nhấm nó...&nbsp;&nbsp;<br/><br/>Chỉ còn lại tôi ngồi nhâm nhi ly cà phê đã nguội còn sót lại chút sữa dưới đáy...Chút cafe cuối bao giờ cũng đặc hơn, bao giờ cũng đậm hơn và ngon hơn rất nhiều... Sau cơn mưa tất cả như bừng trở lại, tất cả như đang nâng niu cảm giác sẵn có bấy lâu nay trong người... Sau cơn mưa sẽ cho tôi thấy yêu đời hơn, yêu con người hơn, yêu cảnh vật hơn... Tất cả hiện hữu bởi sự nồng nhiệt, chân thành như những gì tôi có, vì đó là bản sắc của riêng tôi, là tất cả những gì tôi đang có...<br/><br/>Tôi yêu đời, tôi yêu người....<br/><br/>Đơn giản chỉ thế thôi...<br/><br/>Đơn giản tôi không bao giờ chết bởi cơn bão nào trong đời...<br/><br/>Tôi sẽ sống và sống đúng như những gì tôi hi vọng... <br/><br/>Đơn giản tôi yêu cuộc đời này biết bao nhiêu!"<br/><br/><br/>Mùa đông không anh<br/>Anh yêu,<br/><br/>Mùa Đông chưa đến, em đã biết mình sẽ phải xa nhau. Cảm giác đó làm em chống chếnh, đau, và nghe như có một vết cắt ngọt lành trong trái tim bé nhỏ.<br/><br/>Vẫn biết sau một chuyến đi dài, rồi anh sẽ trở lại. Thành phố này sau một mùa Đông lạnh sẽ lại có anh. Riêng em sao vẫn buồn?!<br/><br/>Em đi lang thang trên con đường rất quen, lá sấu vàng cuối mùa Thu bay xao xác. Em muốn một lần thử cảm giác không có anh ngay cả khi anh đang ở rất gần, em biết làm như thế để khi xa anh, em biết mình yêu anh nhiều hơn.<br/><br/>Em cố nghĩ rằng anh vẫn thế, vẫn yêu em bằng tình yêu ấm áp của một sớm mùa Xuân, mát lành của một cơn mưa rào mùa Hạ, trong trẻo của những tia nắng mùa Thu và cả những nồng nàn ấm áp của ngọn lửa giữa mùa Đông giá buốt. Mình đã đi bên nhau suốt&nbsp;&nbsp;những mùa yêu dấu nhưng mình vẫn phải xa nhau, vì tình yêu đâu chỉ có những ngọt ngào như thế.<br/><br/>Em đã khóc, khóc trong đêm khi biết mùa Thu đang dần trôi qua ngoài cửa sổ.<br/><br/>Em đã khóc, khóc khi biết mùa Đông đang gần đến, khi nghe chút se lạnh len qua tóc.<br/><br/>Em đã khóc, khi hiểu rằng em không thể níu giữ thời gian cũng như níu tình yêu của anh ở lại cho riêng mình.<br/><br/>Và em chấp nhận xa anh. <br/><br/>Không cần anh phải giữ lời hứa.<br/><br/> Không cần thời gian để em cho phép mình nếm thử nỗi đau của sự xa cách ấy. <br/><br/>Không cần đợi đến khi mùa Đông thực sự bắt đầu. <br/><br/>Mùa Đông này với em sẽ dài lắm. Và thật sẽ thật lạnh khi em thiếu anh, thiếu một vòng tay ấm áp, thiếu những cái choàng vai thật nhẹ. Ở nơi nào đó, người ta vẫn yêu nhau. Người ta vẫn nồng nàn trao nhau những ấm áp để xua đi cái giá lạnh của mùa Đông còn Em sẽ hiểu thế nào là nỗi đau của sự chia ly, nỗi cô đơn của sự xa cách.<br/><br/>Anh yêu,<br/><br/>Em sẽ không còn gọi anh như thế nữa, cho dù tận trong sâu thẳm trái tim em, đến phút giây này với em anh vẫn là như thế.<br/><br/>Mình đã từng hứa rằng nếu có xa nhau, vẫn mãi yêu nhau và nghĩ về nhau như vậy nhưng thật khó phải không anh. Em thấy lời hứa này thật mong manh, dù khi hạnh phúc bên anh, em tin là như thế, và khi phải xa anh, em vẫn hi vọng thế. Nhưng… người ta chỉ nói với nhau như thế khi còn đang yêu nhau, người ta chỉ nói với nhau như thế khi cuộc chia ly mới chỉ bắt đầu. Còn khi đã thực sự xa nhau, em sợ rằng em không đủ dũng cảm để nhớ, vì em&nbsp;&nbsp;sợ nỗi nhớ làm mình đau đớn. Còn anh, em cũng không dám tin rằng anh sẽ nhớ, khi trong tim anh không còn chỗ cho riêng em… Tất cả sẽ chỉ còn trong kỷ niệm, đủ nhói nhau, nhức buốt mỗi khi ùa về.<br/><br/>Chiều cuối Thu, nắng vẫn hanh vàng. Hương hoa sữa chưa đủ lắng đọng như khi sương đêm rơi xuống, nhưng cũng đủ làm em cồn cào – em không định nghĩa nổi có phải là em đang nhớ anh, hay nỗi đau chia xa biết trước làm mọi cảm giác trong em tan chảy và sôi lên …<br/><br/>Anh yêu,<br/><br/>Mùa Đông này em sẽ không có anh.<br/><br/>Người ta không biết sợ hãi những cơn giá rét, khi chưa từng biết đến hơi ấm một bàn tay. Còn em, đã đi qua những mùa Đông được tình yêu của anh sưởi ấm, em sợ hãi khi nghĩ đến những ngày dài trống vắng… mình em đối diện với nỗi cô đơn, với trái tim tê lạnh. Nhưng em sẽ vượt qua phải không anh, bởi biết trước rằng tình yêu mình sẽ phải là như thế.<br/><br/>Và em chấp nhận xa anh. <br/><br/>Không cần anh phải giữ lời hứa. <br/><br/>Không cần thời gian để em cho phép mình nếm thử nỗi đau của sự xa cách ấy. <br/><br/>Không cần đợi đến khi mùa Đông thực sự bắt đầu. <br/><br/>Khi đi qua những con đường quen thuộc mình đã từng đi, em thấy lòng xốn xang, tim xôn xao kỷ niệm. Cảm giác ấy thật khó diễn tả anh biết không? Rồi sẽ có nhiều lần nữa em đi như thế - một mình và không có anh. Và trong phần đời còn lại, sẽ còn nhiều mùa Đông em&nbsp;&nbsp;không còn có anh ở bên. Nghĩ đến điều đó, em thấy tim mình đau lắm nhưng em hiểu, mình chỉ yêu thôi, còn để giữ được nhau không đơn giản thậm chí rất khó nữa. Em có lỗi khi để anh rời xa em hay anh có lỗi khi bỏ em ở lại, với em điều đó không còn quan trọng vì con đường cuộc sống cần có một cái đích để đi đến và anh đã chọn được đích đến của riêng anh.<br/><br/>Em không biết tại sao em không khóc - hay em không thể khóc - khi anh nói anh chỉ có thể ở bên em đến mùa Đông này. Em lặng im, dù tim như nghẹn thở. Em cũng không hỏi tại sao anh sẽ xa em bởi em biết, rất khó để tìm được câu trả lời thành thật.<br/><br/>Em chấp nhận xa anh.<br/><br/>Không cần anh phải giữ lời hứa. <br/><br/>Không cần thời gian để em cho phép mình nếm thử nỗi đau của sự xa cách ấy. <br/><br/>Không cần đợi đến khi mùa Đông thực sự bắt đầu. <br/><br/>Em sẽ lại có thể yêu dù không thể biết trước mình sẽ hạnh phúc hay khổ đau.<br/><br/>Rồi em sẽ lại yêu khi nỗi đau này đi qua và tim bình yên trở lại.<br/>Ước gì... tôi không là người đến sau<br/>"....Tôi là chim bói cá<br/><br/>Em là bóng trăng ngà<br/><br/>Chỉ cách một mặt hồ<br/><br/>Mà muôn trùng chia xa"<br/><br/>...<br/><br/>Vậy là tôi lại xa em.<br/><br/>Lần thứ hai, tôi lại chúc em hạnh phúc. “Cầu cho em được người tình như tôi đã yêu em …" - câu đó nghe hoặc ngớ ngẩn hoặc cao thượng hoặc đạo đức giả, cái đó tùy. Nhưng tôi chúc em điều đó bởi tôi yêu em và vì dù sao tôi là người đáng trách, luôn đến muộn, không những một lần mà là hai.<br/><br/>Hai lần đến muộn. Hai lần, tôi nói yêu em khi em đã có người yêu.<br/><br/>Lần thứ nhất, dễ dàng tha thứ vì tôi chỉ quen em sau khi em có người đó. Tôi buông tay em, chẳng trách điều gì. Tôi vẫn thầm cảm ơn em vì đã thẳng thắn, rằng em có người yêu rồi anh ạ, rằng người đó em cần hơn anh. Tôi ưa thích sự thật, dù cay đắng.<br/><br/>Tôi từ đó coi em như người bạn, người em. Cuộc sống trôi, ai cũng bận và chẳng mấy khi nói chuyện với nhau. Có chuyện gì để nói ?<br/><br/>Tôi không lường được rằng, tình đầu của em đã kéo dài không lâu, chỉ vài tháng. Một vài lần, gặp gỡ thoáng qua với em, thấy em vui vẻ, tôi vui, tôi nghĩ em hạnh phúc, cũng không nói gì chuyện người yêu. Hay ho gì nhắc tới người đánh bại mình? Cần gì phải nói, gợi buồn chuyện cũ?<br/><br/>Tôi đâu biết em đã lẻ loi vài tháng trong hoàn cảnh xa xứ, xa những người yêu thương, và không còn tình yêu sưởi ấm trái tim.<br/><br/>Đến lúc tôi biết, em đã có người thứ hai, người em yêu, và yêu thực sự. Tôi hơi buồn. Ước gì tôi đã nói với em rằng nếu tình yêu của em đổ vỡ, hãy cho anh một cơ hội. Tôi không bao giờ mong tình đầu của em tan vỡ. Tôi đã thật lòng mong em sẽ yên bình, sống trong tình yêu mãi mãi . Không tin mối tình đẹp đó quá đỗi mong manh. Tôi ngu ngốc hay tôi quá thật thà?<br/><br/>Ước gì tôi add facebook của em sớm, để thầm lặng biết nhiều hơn về em.<br/><br/>Ước gì yahoo 360 không chết, tôi đã đọc blog em mỗi ngày.<br/><br/><br/>Ước gì... tôi đã không là người đến sau ... những hai lần.<br/><br/>Đôi khi muộn 5 phút cho một chuyến tàu, sẽ phí một ngày dài.<br/><br/>Đôi khi muộn đôi chút cho một cuộc tình sẽ phí một đời người.<br/><br/>Đôi khi chỉ một chút mở lòng, một lời tâm sự thay đổi cả một số phận, giảm đi bao nỗi xót xa.<br/><br/>Bạn ạ, khi bạn yêu ai, bạn đừng để muộn.<br/><br/>Khi bạn yêu ai, đừng suy nghĩ nhiều quá, đừng lo lắng nhiều quá và đừng sợ quá nhiều .<br/><br/>Hãy nói và quan trọng hơn, nói sớm, để biết đâu còn cơ hội, để kịp bắt chuyến tàu của tình yêu.<br/><br/>Dù sao đi nữa, tôi vẫn chúc em hạnh phúc. Tình yêu của em nếu đích thực sẽ bền vững, vượt qua mọi sóng gió bởi vì :<br/><br/>"Ở ngoài kia đại dương<br/><br/>Trăm ngàn con sóng đó<br/><br/>Con nào chẳng tới bờ<br/><br/>Dù muôn vời cách trở ... "<br/><br/>(Xuân Quỳnh)<br/><br/>Em yêu chân thành, em sẽ bình yên, sẽ cập bến bờ hạnh phúc em ạ.<br/><br/>Còn tôi, tôi sẽ chờ số phận gọi tên …..<br/><br/><br/><p align="center"><a href="http://khanhpro.com/khanh/KhanhPro_Com.png" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://khanhpro.com/khanh/KhanhPro_Com.png" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></p><br/><br/><br/><br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/những/" rel="tag">những</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/lá/" rel="tag">lá</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/thư/" rel="tag">thư</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/gửi/" rel="tag">gửi</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/trước/" rel="tag">trước</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/mùa/" rel="tag">mùa</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/đông!/" rel="tag">đông!</a>
]]>
</description>
</item>
</channel>
</rss>