<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0">
<channel>
<title><![CDATA[Www.MuonGi.Net , Khánh® Production, tin sốc, show hàng, tin hot, teen đú]]></title> 
<link>http://muongi.net/pro/index.php</link> 
<description><![CDATA[Nothing Lasts Forever...]]></description> 
<language>vi</language> 
<copyright><![CDATA[Www.MuonGi.Net , Khánh® Production, tin sốc, show hàng, tin hot, teen đú]]></copyright>
<item>
<link>http://muongi.net/pro/Thich-thu-voi-clip-chu-re-hat-nhu-Phan-Dinh-Tung/</link>
<title><![CDATA[Thích thú với clip chú rể hát như Phan Đinh Tùng ]]></title> 
<author>KhanhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tình Yêu]]></category>
<pubDate>Mon, 20 May 2013 06:51:08 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/Thich-thu-voi-clip-chu-re-hat-nhu-Phan-Dinh-Tung/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<a href="http://3.bp.blogspot.com/-BHzUh8y2dB8/UZhI4s2oPeI/AAAAAAAAPLo/KpOym3TF-M0/s320/xinhvn.net.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://3.bp.blogspot.com/-BHzUh8y2dB8/UZhI4s2oPeI/AAAAAAAAPLo/KpOym3TF-M0/s320/xinhvn.net.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/> Giọng hát truyền cảm và được cư dân mạng cho là giống Phan Đình Tùng đã nhận được hàng nghìn lượt like trên mạng xã hội.<br/><iframe width="540" height="360" src="http://www.youtube.com/embed/GZ9NOGtbPyM?feature=player_embedded" frameborder="0" allowfullscreen></iframe><br/>Clip “Chú rể cực lãng mạn với giọng hát Phan Đình Tùng” - Nguồn Youtube.<br/><br/>Dù mới được đăng tải hôm 15/5 trên Youtube nhưng clip này đã thu hút sự chú ý không nhỏ của cư dân mạng. Đặc biệt là khi nó được đăng trên mạng xã hội trong ngày hôm qua với tiêu đề: "Chú rể cực lãng mạn với giọng hát Phan Đinh Tùng".<br/>Đoạn clip có độ dài gần 4 phút ghi lại hình ảnh chú rể đứng cạnh cô dâu trong đám cưới và hát ca khúc “Tình yêu tuyệt vời” trong sự cổ vũ của bạn bè xung quanh. Bài hát này cũng từng một thời gây “sóng gió” trên thị trường âm nhạc và gắn liền với tên tuổi của ca sĩ Phan Đình Tùng. Điều đặc biệt là trong clip, chú rể hát rất cảm xúc và những đoạn ngân, nghỉ cùng giọng hát có phần khá giống Phan Đình Tùng, đến nỗi có người còn tưởng chú rể hát… nhép. <br/><a href="http://afamily1.vcmedia.vn/k:thumb_w/600/eoHYEODgnccccccccccccLcNvK07A/Image/2013/05/Clip/21-92d17/chu-re-hat-nhu-phan-dinh-tung-khien-cong-dong-mang-thich-thu.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://afamily1.vcmedia.vn/k:thumb_w/600/eoHYEODgnccccccccccccLcNvK07A/Image/2013/05/Clip/21-92d17/chu-re-hat-nhu-phan-dinh-tung-khien-cong-dong-mang-thich-thu.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/>Phần giọng hát cảm xúc khiến cư dân mạng tưởng chú rể... hát nhép.<br/><br/>Ngoài ra, cô dâu xinh xắn bên cạnh chú rể dễ thương cũng không kém phần thu hút. Bạn Quang Chính ao ước: "Cô dâu xinh quá, ước gì mình được như anh ấy". Các thành viên khác thì xuýt xoa: "Cô dâu xinh thế"; "Vợ xinh phết đấy!".<br/><a href="http://afamily1.vcmedia.vn/k:thumb_w/600/eoHYEODgnccccccccccccLcNvK07A/Image/2013/05/Clip/16-2becc/chu-re-hat-nhu-phan-dinh-tung-khien-cong-dong-mang-thich-thu.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://afamily1.vcmedia.vn/k:thumb_w/600/eoHYEODgnccccccccccccLcNvK07A/Image/2013/05/Clip/16-2becc/chu-re-hat-nhu-phan-dinh-tung-khien-cong-dong-mang-thich-thu.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/> Cô dâu xinh xắn cũng thu hút sự chú ý của người xem<br/><br/>Hiện tại trên một trang mạng xã hội, clip này đã thu hút gần 54.000 lượt xem chỉ sau chưa đầy 24 tiếng. Trên các diễn đàn và các trang cá nhân, clip này cũng đang được lan truyền với tốc độ chóng mặt.<br/><a href="http://afamily1.vcmedia.vn/k:thumb_w/600/eoHYEODgnccccccccccccLcNvK07A/Image/2013/05/Clip/pdt33-6a78a/chu-re-hat-nhu-phan-dinh-tung-khien-cong-dong-mang-thich-thu.JPG" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://afamily1.vcmedia.vn/k:thumb_w/600/eoHYEODgnccccccccccccLcNvK07A/Image/2013/05/Clip/pdt33-6a78a/chu-re-hat-nhu-phan-dinh-tung-khien-cong-dong-mang-thich-thu.JPG" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/>Clip này đang thu hút sự quan tâm của hàng nghìn cư dân mạng<br/><a href="http://afamily1.vcmedia.vn/k:thumb_w/600/eoHYEODgnccccccccccccLcNvK07A/Image/2013/05/Clip/17-2becc/chu-re-hat-nhu-phan-dinh-tung-khien-cong-dong-mang-thich-thu.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://afamily1.vcmedia.vn/k:thumb_w/600/eoHYEODgnccccccccccccLcNvK07A/Image/2013/05/Clip/17-2becc/chu-re-hat-nhu-phan-dinh-tung-khien-cong-dong-mang-thich-thu.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/>Trên các fanpage và các trang cá nhân, clip đang được truyền đi với tốc độ chóng mặt<br/>Tuy nhiên, điểm hạn chế trong sự thể hiện của chú rể, khiến nhiều cư dân mạng cảm thấy... tiếc nuối, đó là chú rể ngọng “l” với “n”. Vậy nên, bên cạnh việc khen nhân vật chính hát hay với chúc mừng hạnh phúc, thì một loạt những bình luận mang tính chất "xăm xoi" cũng xuất hiện.<br/><br/>Có bạn còn kỳ công ngồi ghi lại những lần chú rể hát... ngọng: "0:42 nòng... 1:03 làm hồn anh nâng nâng... 2:13 nòng buồn tênh 2:33 làm hồn anh nâng nâng... 3:03 làm hồn anh nâng nâng... vãi nòng anh". Bạn Tho Ngoc Ngoc hài hước: "Hát hay đó nhưng lòng anh thì em tin còn "nòng anh" thì em không biết, có chồng biết hát sau nay đỡ mất công hát ru con ngủ :D"<br/><a href="http://afamily1.vcmedia.vn/k:eoHYEODgnccccccccccccLcNvK07A/Image/2013/05/Clip/pdt34-2073e/chu-re-hat-nhu-phan-dinh-tung-khien-cong-dong-mang-thich-thu.JPG" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://afamily1.vcmedia.vn/k:eoHYEODgnccccccccccccLcNvK07A/Image/2013/05/Clip/pdt34-2073e/chu-re-hat-nhu-phan-dinh-tung-khien-cong-dong-mang-thich-thu.JPG" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/>Cư dân mạng "lăn ra cười" vì "tội" hát ngọng của chú rể<br/><br/>Mặc dù chú rể hát… ngọng, nhưng hầu hết cư dân mạng đều vui vẻ chúc phúc cho cặp đôi. Rất nhiều bạn để lại comment: "Lãng mạn quá, chúc 2 bạn hạnh phúc", "Hạnh phúc nhé!". Có bạn còn bày tỏ ý định sau này lấy vợ cũng sẽ được hát tặng vợ như chú rể trong clip. Bạn Hoa Do chia sẻ: "Sau này lấy vợ anh cũng cố bằng 9/10 của chú :))"<br/><a href="http://afamily1.vcmedia.vn/k:eoHYEODgnccccccccccccLcNvK07A/Image/2013/05/Clip/pdt3-6d30f/chu-re-hat-nhu-phan-dinh-tung-khien-cong-dong-mang-thich-thu.JPG" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://afamily1.vcmedia.vn/k:eoHYEODgnccccccccccccLcNvK07A/Image/2013/05/Clip/pdt3-6d30f/chu-re-hat-nhu-phan-dinh-tung-khien-cong-dong-mang-thich-thu.JPG" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/> ... Và có bạn còn ước ao sau này lấy vợ cũng có thể làm được như chú rể trong clip.<br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/thich-thu-voi-clip-chu-re-hat-nhu-phan-dinh-tung/" rel="tag">thich-thu-voi-clip-chu-re-hat-nhu-phan-dinh-tung</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/Cam-dong-voi-clip-ve-tinh-cha-con-cua-Thai-Lan/</link>
<title><![CDATA[Cảm động với clip về tình cha con của Thái Lan ]]></title> 
<author>KhanhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tình Yêu]]></category>
<pubDate>Tue, 08 Jan 2013 07:03:52 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/Cam-dong-voi-clip-ve-tinh-cha-con-cua-Thai-Lan/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<div id='post_body'><br/><br /><br/>Một clip Thái Lan về tình cảm của người cha và con trai nội dung tuy <br/>không đao to búa lớn nhưng cũng đủ khiến cộng đồng mạng sống chậm lại...<br/> <a href="" name="more"></a><br /><br/><br /><br/><br /><br/><div style="text-align: center;"><br/><img alt="" src="http://giaoduc.net.vn/Uploaded/longhy/2013_01_06/cam-dong-tinh-cha-con.JPG" width="475" /></div><br/><div class="content_video" id="media_ads"><br/><br /><br/><br/><embed allowfullscreen="true" allowscriptaccess="always" bgcolor="000000" flashvars="file=http://giaoduc.net.vn/Uploaded/longhy/2013_01_06/cam-dong-gia-dinh.FLV&amp;autostart=tru&amp;backcolor=000000&amp;frontcolor=FFFFFF" height="400" id="single2" name="single2" src="http://player.longtailvideo.com/player4.7.swf" type="application/x-shockwave-flash" width="100%"></embed><br /><br/>Người cha lại tiếp tục dìu cho cậu con trai tập đi khi đã trưởng thành.</div><br/><br /><br/><div style="text-align: right;"><br/>Theo <b>Youtube</b></div><br/><br /><br/></div><br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/cam-dong-voi-clip-ve-tinh-cha-con-cua-thai-lan/" rel="tag">cam-dong-voi-clip-ve-tinh-cha-con-cua-thai-lan</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/Minh-di-khach-san-em-nhe/</link>
<title><![CDATA[Mình đi khách sạn em nhé! ]]></title> 
<author>KhánhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tình Yêu]]></category>
<pubDate>Fri, 04 Jan 2013 07:24:42 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/Minh-di-khach-san-em-nhe/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	đọc blog thấy hay hay, post vaò đây cho anh, chị em cùng đọc!<br/><br/>Người ta nói tôi ngu, tôi khờ dại khi quen anh, người ta bảo đừng quá yêu và tin như thế, bởi tôi chỉ là người tình mà thôi!<br/>“Người tình”, tôi không thích nghe từ này một chút nào. Tôi muốn được làm vợ, làm mẹ của những đứa con, có gia đình và có danh phận. Anh thì không muốn vậy, nên tôi chỉ là người tình!<br/><br/>Trưa nay, anh lại gọi điện: “Mình đi khách sạn em nhé!” Lúc nào buồn và rỗi rãi anh đều gọi và chỉ nói thế. Rồi tôi lại xách xe và phóng đến chỗ hẹn cũ, cứ như có thoả thuận trước. Lại nồng nàn, lại đam mê, lại cháy bỏng, quay cuồng trong vòng tay nhau… rồi ai về công ty người nấy! Và chỉ có vậy! Chỉ là người tình.<br/><a href="http://media.tinmoi.vn/2010/01/20/_aFamilyKS.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://media.tinmoi.vn/2010/01/20/_aFamilyKS.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/>Tôi yêu anh, một tình yêu đầy lòng kính trọng, thêm chút đắm say, thêm chút nhớ nhung, yêu thương… và nhiều nhiều nữa! Anh làm giám đốc một công ty lớn, có uy tín, anh có nhiều thứ để các cô gái khác mơ ước và anh cũng chưa có vợ. Nhưng mỗi lần nhắc anh về đám cưới thì anh lại gạt phắt, bảo: “Anh chưa muốn lấy vợ, anh còn nhiều thứ phải lo, phải phấn đấu, chúng ta đến với nhau thế này là được rồi, em sẽ tìm được người yêu em hơn anh!”, và các lý do khác nữa.<br/>Tôi biết điều ấy nhưng anh có gì đó mà tôi không thể từ chối được, tôi không thể xa anh được, mãi mãi đi bên cạnh anh như một đường thẳng song song chẳng bao giờ có thể gặp nhau.<br/>Trưa nay, lại ở khách sạn cũ, anh vẫn lao vào tôi như ngày nào, ôm siết lấy tôi, hôn tới tấp lên mặt lên trán, lên tất cả những chỗ nào có thể hôn được. Rồi tôi lại mê đi trong vòng tay anh, rồi lại quấn quýt, rồi lại hừng hực… Rồi họ nằm bên nhau, thì thầm, chuyện công ty, chuyện bạn bè, chuyện gia đình và tất cả những thứ linh tinh xuất hiện trong đầu.<br/>Họ đến bên nhau như thế, tôi chấp nhận như thế, với anh, ngày này qua ngày khác… đủ xa cách để thấy nhau như là những người tình đầy đam mê nhất. Nhưng… chỉ là người tình!<br/>Anh luôn khen tôi rất sexy, anh thích ở bên tôi, anh thích làm “chuyện ấy” với tôi, anh thích cách tôi nói chuyện, rất thú vị, làm anh quên đi bao mệt mỏi trong công việc, còn làm vợ thì… anh chưa bao giờ nói, mặc dù chính anh cũng chẳng có ai, anh chưa bao giờ kể về một người phụ nữ khác trước mặt tôi.<br/>Người ta có thể đến với nhau vì nhiều lý do, đôi khi vì những thứ họ thiếu. Anh không thiếu tiền, tôi cũng vậy, giữa cái đất Sài Gòn xô bồ này, đôi khi chỉ cần một vòng tay ấm áp giữa những bon chen, vật lộn hàng ngày. Thế nên tôi và anh vẫn giữ được mối quan hệ đó suốt bao năm qua, làm người tình, “già nhân ngãi, non vợ chồng!”. Chỉ thế mà thôi!<br/>Tôi có người yêu, vài người bạn trai, vài lời mời gọi vu vơ, vài cuộc tình thoáng qua như những cơn gió, chẳng làm tôi nhớ mà cũng chẳng làm tôi nuối tiếc. Anh vẫn ở bên tôi sau những tan vỡ, tôi có thể bỏ được người khác, nhưng tôi không thể bỏ anh. Anh hấp dẫn tôi bởi một điều: anh cũng chỉ là người tình. Làm người tình thì không có quyền đòi hỏi, không ghen tuông và cũng không danh phận. Không thấy nhau hằng ngày bê tha, xốc xếch, không phải băn khoăn vì cơm áo gạo tiền, không cần trách nhiệm, không cần gia đình, thế giới chỉ có hai chúng ta. Anh nói với tôi anh muốn như thế, anh chỉ cần có vậy!<br/>Đôi khi tôi trách anh, tại sao lại đối xử với tôi như thế, sao nụ hôn kia quá ngọt ngào, vòng tay kia quá mạnh mẽ, ánh mắt kia quá nồng nàn mà sao anh không muốn tôi làm vợ anh, tại sao chỉ mãi là người tình? Rồi sau này tôi sẽ được gì, sẽ có gì nếu anh ra đi? Tôi đã từng hỏi anh sau bao lần họ quấn lấy nhau. Anh chỉ im lặng, cái im lặng đáng sợ! Rồi anh chỉ đáp lại bằng những nụ hôn gấp gáp, nụ hôn mà tôi cực kỳ thích bao lâu nay. Và tôi chưa bao giờ bỏ được anh, dù người ta có nói ra nói vào, dù tôi biết, nếu anh ra đi, tôi sẽ chẳng có gì!<br/>Đôi khi tôi tự cười chính bản thân tôi. Tôi đến với anh vì điều gì, chẳng lẽ chỉ vì “chuyện đó” thôi sao? Chẳng lẽ vì những nụ hôn, vì những đam mê mà không người đàn ông nào có thể mang đến cho tôi hay vì cái gì khác? Làm một người tình không danh phận có đáng chăng?<br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/minh-di-khach-san-em-nhe/" rel="tag">minh-di-khach-san-em-nhe</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/Cau-a-cho-to-xin-mot-dua-con/</link>
<title><![CDATA[Cậu à, cho tớ xin một đứa con! ]]></title> 
<author>KhánhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tình Yêu]]></category>
<pubDate>Fri, 04 Jan 2013 07:23:58 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/Cau-a-cho-to-xin-mot-dua-con/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<a href="http://s4d2.turboimagehost.com/t1/14639949_73Linhkun6_edit.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://s4d2.turboimagehost.com/t1/14639949_73Linhkun6_edit.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/>Mình muốn trả lại con cho cậu! Còn cô ấy, mình mong cậu sẽ yêu thương và chăm sóc cô ấy suốt cuộc đời này! Mình đi công tác ở miền núi mấy năm, hẹn gặp ngày tái ngộ... Sống hạnh phúc cậu nhé!<br/><br/>Mình muốn trả lại con cho cậu! Còn cô ấy, mình mong cậu sẽ yêu thương và chăm sóc cô ấy suốt cuộc đời này! Mình đi công tác ở miền núi mấy năm, hẹn gặp ngày tái ngộ... Sống hạnh phúc cậu nhé!<br/>Sống với nhau ròng rã bảy năm trời nhưng họ vẫn không có con. Chẳng nhẽ, một người phụ nữ suốt đời chỉ là người phụ nữ thôi sao? Dù vợ chồng có yêu thương nhau đến mấy đi chăng nữa... nhưng không có con, không có tiếng trẻ thơ trong gia đình thì cuộc sống hạnh phúc đến mấy cũng không ít lần dậy sóng... Anh không muốn vợ anh mất đi thiên chức được làm mẹ và anh đã bàn bạc với vợ để "xin một đứa con".<br/><br/>Sau bao nhiêu ngày đêm suy nghĩ, chị cũng đồng ý sẽ "xin con" của một anh bạn thân của chồng. Hưng là người bạn chí cốt của anh từ thời thơ ấu. Họ quý nhau như những người anh em ruột thịt, sẵn sàng giúp đỡ nhau một khi ai đó cần đến mình... Nhưng, khi nghe lời đề nghị của anh, Hưng đã một mực từ chối. Vì dù sao đi nữa, vợ Hưng mất cũng chưa hết tang, với lại, Hưng cảm thấy làm việc này "vô đạo đức lắm"! Biết được những suy nghĩ của bạn mình, anh đã khẩn cầu sự giúp đỡ của Hưng... vì đấy là mong muốn duy nhất trong cuộc đời mình và cũng là tâm nguyện của cả hai vợ chồng.<br/><br/>Thế nhưng, khi vợ anh mang bầu, anh bắt đầu có những suy nghĩ khác mỗi khi nhìn thấy gương mặt hiền lành và cô đơn của Hưng. Anh đã hẹn gặp người bạn chí cốt của mình đề nghị: "Mình muốn trả lại con cho cậu! Và cũng nhờ cậu chăm sóc cho vợ mình trong thời gian tới. Mình sẽ đi miền núi mấy năm cậu ạ! Mình giao tất cả những gì của mình lại cho hai người. Nhớ phải sống hạnh phúc đấy nhé!".<br/><br/>Hưng hiểu vì sao anh lại quyết định thế! Anh đã cảm nhận được những đổi thay trong suy nghĩ của vợ mình! Anh muốn cho vợ có được niềm hạnh phúc thực sự, một người chồng thực sự và những đứa con thực sự là kết tinh của tình yêu và hạnh phúc.<br/><br/>Anh lặng lẽ xách vali ra đi, để lại ngôi nhà cho Hưng và vợ. Anh bí mật thuê một căn hộ nhỏ trong thành phố để ở và làm việc. Ngôi nhà ấy cũng chẳng khác gì một quán trọ... vì quanh năm suốt tháng, anh hết lên miền núi lại xuống đồng bằng, hết hải đảo xa xôi lại tới cao nguyên hùng vĩ... Anh như một kẻ độc hành suốt một đời lang thang đi tìm chân lý! Để rồi, khi mỏi mệt, anh còn có chốn dừng chân...<br/><br/>Không còn vợ, không có con... Anh sống và làm việc như một con ong chăm chỉ. Cũng có những người phụ nữ đến với anh, sẵn sàng hi sinh cho anh tất cả... nhưng tình yêu duy nhất, hạnh phúc duy nhất của cuộc đời, anh cũng chẳng thể níu giữ, huống chi họ chỉ là những người phụ nữ qua đường...<br/><br/>Anh tâm niệm rằng: "Hạnh phúc là những thứ mình sẵn sàng cho đi khi biết nó vĩnh viễn không phải là của mình!".&nbsp;&nbsp; <br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/cau-a-cho-to-xin-mot-dua-con/" rel="tag">cau-a-cho-to-xin-mot-dua-con</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/Chuyen-tinh-anh-CSGT-va-co-gai-dien/</link>
<title><![CDATA[Chuyện tình anh CSGT và cô gái điên ]]></title> 
<author>KhánhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tình Yêu]]></category>
<pubDate>Fri, 04 Jan 2013 07:22:20 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/Chuyen-tinh-anh-CSGT-va-co-gai-dien/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<a href="http://3.bp.blogspot.com/-D1ks738Ec8s/UORhPzZRA8I/AAAAAAAAFDw/EAIH-6HTjY4/s200/buon.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://3.bp.blogspot.com/-D1ks738Ec8s/UORhPzZRA8I/AAAAAAAAFDw/EAIH-6HTjY4/s200/buon.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/>Người ta bảo Cô bị điên, nhưng Anh thì không nghĩ là vậy! Cô không phải 1 kẻ điên cuồng bệnh hoạn, mà cô điên vì người cô yêu, đó liệu có phải là cái tội?<br/><br/><br/>Anh đã để ý Cô ngay từ ngày đầu tiên đến đây nhận công tác. Cô không xinh, thậm chí là trông rất lôi thôi. Mái tóc Cô rối bù và cái váy Cô mặc đã cũ kỹ tới mức nhàu nhĩ, bạc màu.<br/><br/>Ừhm, Cô là một người điên, có lẽ bị điên nên người ta mới có thể sở hữu được nụ cười ngây ngô và ánh mắt vô hồn đặc biệt.<br/>Cô không nói gì cũng không chạy nhảy lung tung, việc duy nhất Cô làm là đứng ở ngã tư và quan sát mọi người đi lại. Ngày nào cũng vậy, từ chiều đến tối khuya.<br/>Người ta kể lại cho Anh biết là cách đây gần một năm chồng chưa cưới của Cô đã tai nạn chết ở ngã tư này khi đang đứng đợi để đưa cô đi chụp ảnh cưới. Cô rất ân hận vì chiều hôm đó đã ra muộn. Vì quá đau khổ cộng thêm những lời chỉ trích và dằn vặt từ bố mẹ người yêu nên Cô hóa điên. Lúc đầu Cô khóc lóc vật vã, rồi sau đó Cô trở nên câm lặng, Cô một mực cho rằng người yêu Cô chưa chết và mỗi buổi chiều cứ ra đây đứng cho đến tối muộn mới chịu về.<br/>Nghe xong câu chuyện đó, Anh thấy vô cùng xót xa và thương cảm cho hoàn cảnh của cô. Ngày nào cũng chứng kiến cảnh cô lặng lẽ đứng đó dù nắng hay mưa, Anh cảm thấy lòng mình như thắt lại. Chẳng hiểu từ khi nào anh lại thấy gần gũi với dáng người bé nhỏ, đáng thương ấy!<br/>Rồi bất chấp chuyện Anh là một cảnh sát giao thông trẻ mới ra trường có một tương lai sáng lạn; bất chấp chuyện Cô hơn Anh 2 tuổi : bất chấp chuyện gia đình anh có cấm đoán hay không, Anh quyết định sẽ yêu thương,chăm sóc và chữa cho cô khỏi bệnh.<br/>Một ngày, Anh lấy hết can đảm để đến trước mặt Cô và nói:<br/>_Đưa tay đây!<br/>Cô nhìn Anh vừa ngạc nhiên vừa khiếp sợ. Cô không nói gì, chỉ lùi lại và lắc đầu nguầy nguậy. Anh bình tĩnh nói tiếp:<br/>_Cô đang đợi người yêu cô đúng không?<br/>Cô gật đầu khe khẽ.<br/>_Thế đưa tay đây, tôi đưa cô đến gặp người cô yêu!<br/>Anh nhìn thẳng vào mắt Cô. Chẳng hiểu anh có sức mạnh gì mà khiến cô tin và đi theo anh như thế. Anh đưa Cô ra bãi biển, chỉ về phía chân trời – nới hoàng hôn đang buông xuống và nói:<br/>_Chắc cô không biết, chồng chưa cưới của cô và tôi đều là…thiên sứ. Nhiệm vụ của chúng tôi là đi theo bảo vệ, yêu thương và chăm sóc những cô gái yếu đuối và ngốc nghếch như cô. Chồng chưa cưới của cô phải đi làm một trọng trách cao cả hơn nên anh ấy đã nhờ tôi đến bên cạnh cô, tôi sẽ phải thay anh ấy yêu thương, quan tâm và giúp đỡ cô, vì thế cô phải nghe lời tôi, hiểu chưa?<br/>Cô không nói gì, cũng không phản ứng gì, chỉ ngơ ngác nhìn anh. Anh nói tiếp, giọng đầy uy nghiêm:<br/>_Đây là mệnh lệnh, cả tôi và cô đều phải thực hiện!<br/>Nói rồi Anh kéo tay Cô đi. Mới đầu Cô ương bướng không chịu, Anh phải nói mãi, giải thích mãi Cô mới đi theo Anh. Anh đưa cô về nhà mình, mua cho Cô một bộ váy mới, bắt Cô đi tắm và thay đồ.<br/>Bước ra khỏi phòng tắm, trông cô như công chúa lọ lem vừa thoát xác. Anh chợt nhận ra rằng cô rất đẹp, một vẻ đẹp dịu dàng, thánh thiện và tinh khiết đến không ngờ. Cô e ấp và ngượng ngùng như thiếu nữ mới lớn. Anh cười khẽ, kéo tay Cô ngồi xuống ghế rồi chải tóc cho Cô. Sau đó Anh đưa Cô đi ăn và đưa cô về nhà bố mẹ đẻ của Cô.<br/>Anh nói với họ rằng Anh muốn được quan tâm, chăm sóc và chữa cho cô khỏi bệnh. Bố mẹ Cô mới đầu không dám nhận, họ từ chối khéo, họ nói con gái họ không xứng với anh. Nhưng nghe Anh giải thích với giọng hết sức chân thành, mẹ cô cảm động bật khóc, bà cúi đầu cảm ơn Anh. Còn Cô ngồi bên cạnh anh chỉ im lặng ngoan ngoan như con mèo nhỏ,ngẩn ngơ lấy tay xoắn tóc.<br/>Anh đổi tất cả ca trực sang buổi sáng để giúp Cô quên đi những giờ phút chờ đợi vô vọng vào mỗi buổi chiều. Anh đưa Cô đi dạo, vào hiệu sách, đi ăn kem và làm từ thiện…Anh nhận thấy Cô rất yêu quý trẻ con ở cô nhi viện. Cô nô đùa, nấu ăn và dạy chúng làm nhiều thứ. Mỗi lần đến đây Cô cười rất nhiều!<br/>[...]<br/>Suốt nửa năm kể từ ngày gặp nhau đến bây giờ Cô chưa hề nói với Anh câu nào, Anh hỏi gì Cô cũng chỉ lắc hoặc gật đầu rồi cười. Anh không hề tỏ ra khó chịu hay trách cứ Cô vì điều đó. Cô không nói, Anh nói. Anh kể cho cô những gì diễn ra trong đời sống hàng ngày của Anh và mấy chuyện linh tinh lặt vặt khác.<br/>Những lúc ngồi cạnh nhau không biết nói gì Anh thường hát cho Cô nghe. Cô ngồi im lặng,chớp chớp mắt nhìn Anh đôi khi là mỉm cười ngơ ngẩn, có lúc Cô lại thở dài như một người phụ nữ đã quá thấu hiểu sự đời. Nhiều lúc Anh cảm thấy như Anh và Cô đã yêu nhau từ lâu lắm rồi, đã quá hiểu nhau, chỉ cần ngồi cạnh nhau, không cần phải nói gì cả, vậy là đủ.<br/>Nhưng rồi điều Anh sợ nhất cũng đã đến. Gia đình Anh biết chuyện và phản đối kịch liệt. Mặc cho Anh có giải thích hay van xin như thế nào bố mẹ Anh cũng một mực bắt Anh chuyển nhà, chuyển công tác đến nơi khác,Anh tuyệt đối không đợc gặp Cô nữa. Dù Anh đã rất yêu Cô nhưng Anh bắt buộc phải làm theo lời đấng sinh thành vì Anh không thể bất hiếu với họ.<br/>Anh bất ngờ biến mất không một lời nhắn<br/>khiến Cô cảm thấy hẫnng hụt và ngẩn ngơ<br/>như trước. Cứ mỗi buổi chiều Cô lại ra ngã tư,im lặng chờ đợi…<br/>[...]<br/>Gần 1 tháng trôi qua, không ngày nào là Anh không nhớ Cô. Anh luôn tự dằn vặt và trách bản thân mình quá nhu nhược, đến tình yêu của mình cũng không thể bảo vệ được.<br/>Một ngày Anh tình cờ tìm thấy 1 cọng cỏ 4 lá đã héo khô trong túi áo. Một lần đi dạo công viên Cô hái được và đem tặng Anh. Bỗng dưng Anh nhớ Cô da diết, nhớ đôi mắt vô hồn và nụ cười ngây dại. Rồi chẳng kịp suy nghĩ thêm, anh lấy xe và phóng như bay suốt 2 tiếng đồng hồ để về gặp cô. Vẫn là cái ngã tư quen thuộc, vẫn dáng người bé nhỏ,mỏng manh ấy…Cô nhìn thấy Anh, nhoẻn miệng cười. Anh xuống xe, thở dốc:<br/>_Em đợi anh đấy à?<br/>Cô cười nhẹ, gật đầu. Anh cảm thấy hạnh<br/>phúc như vỡ òa, Anh ôm trầm lấy Cô, nghẹn ngào nói:<br/>_Anh xin lỗi!<br/>Cô khẽ thở dài, Cô đưa tay vòng qua ôm lấy Anh. Cô cất tiếng nói với cái giọng khản đặc và nhỏ xíu của một người đã câm lặng từ rất lâu.<br/>_Em tưởng anh đi mất rồi, em tưởng anh<br/>cũng bỏ em ở lại đây bơ vơ như anh ấy.<br/>Anh thấy trái tim mình nhói lại. Cô đã tỉnh rồi,Cô không còn là kẻ điên nữa, Cô đã biết yêu Anh rồi. Như thế này dù có bị ngăn cấm, cách trở đến đâu Anh cũng không bao giờ bỏ rơi Cô nữa.<br/>_Em ngốc quá, anh là thiên sứ của em mà,<br/>nhiệm vụ của anh là phải ở bên yêu thương em cả cuộc đời, làm sao anh bỏ em mà đi được!<br/>Cô mỉm cười, một giọt sương long lanh đậu trên đuôi mắt Cô hòa cùng hoàng hôn đang bao trùm lấy thành phố. Ở phía trên bầu trời kia có 1 thiên sứ thật sự đang mỉm cười… <br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/chuyen-tinh-anh-csgt-va-co-gai-dien/" rel="tag">chuyen-tinh-anh-csgt-va-co-gai-dien</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/Chong-oi-Em-say-nang-roi-chong-a/</link>
<title><![CDATA[Chồng ơi ! Em say nắng rồi chồng ạ.. ]]></title> 
<author>KhánhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tình Yêu]]></category>
<pubDate>Fri, 04 Jan 2013 07:19:23 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/Chong-oi-Em-say-nang-roi-chong-a/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	 Vy mơ màng kể cho chồng nghe về một anh bạn mới quen làm cô xao xuyến.<br/><br/> <br/>- Chồng ơi! Hôm nay tổ chức hội thảo, vợ gặp một chuyên gia. Người "Made in Việt Nam" nhưng tiến sĩ Havard xịn, cao 1,78m, mặt đẹp hút hồn. Anh ta giúp đỡ em rất nhiệt tình trong việc dịch tài liệu…<br/>Đang mải mê lướt web, thấy vợ nói thế, Minh quay lại nhìn khuôn mặt nửa mơ màng, nửa như háo hức của vợ. Anh huơ tay trước mặt vợ:<br/>- Thế sao? Em say nắng anh ta à? Có chuyện gì tiếp không?<br/>- Lúc ăn món beefsteak, em lóng ngóng, anh ấy kịp ngồi trước mặt em và bảo: "Để anh giúp cho. Anh hứa sẽ không ăn miếng nào của em đâu, anh thề đấy". Đúng là em say nắng anh chàng đẹp trai ấy rồi chồng ạ!<br/>Minh tròn mắt lên với vợ, anh nói vẻ giọng tiếc nuối:<br/>- Ờ! Người như thế mà vợ không say nắng thì đúng là đầu óc vợ có vấn đề. Khổ thân vợ, lúc về nhìn thấy chồng chắc như bà vợ ông lão đánh cá nhìn thấy cái máng lợn ấy nhỉ! Nhưng mà vợ tỉnh đi, nhà mình có mỗi cái máng lợn là chồng thôi đấy! Vợ mà không xài là không còn cái gì xài đâu!<br/>Vy bừng tỉnh sau câu nhắc nhở của chồng. "Cái máng lợn" của Vy không phải tiến sỹ Havard nhưng mà tuyệt vời đến mức Vy không thể lấy người đàn ông nào ra so sánh được.<br/>Vy thấy mình quá hạnh phúc khi lấy được Minh. Minh không có tâm lý hùng hục cống hiến cho công việc để làm giầu nhưng cũng kiếm đủ để hai vợ chồng sống không thiếu thốn.<br/>Hay nhất là nhiều lúc chồng Vy cứ như cậu bạn thân của cô. Mỗi lần gặp nhau, hai vợ chồng cứ nói trên trời dưới biển đủ thứ, chồng Vy không bao giờ tỏ vẻ khó chịu vì những lời nói lung tung của Vy cả. <br/><a href="http://us.24h.com.vn/upload/4-2012/images/2012-12-31/1356918102-em-say-nang-roi-chong-1.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://us.24h.com.vn/upload/4-2012/images/2012-12-31/1356918102-em-say-nang-roi-chong-1.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/> Vợ chồng họ cứ thế, cứ làm cho nhiều người thắc mắc (Ảnh minh họa)<br/>Vy không thuộc top chân dài nhưng mặt mũi xinh xắn, cũng cao qua ngưỡng 1,6m (cô vẫn thường ăn gian chiều cao bằng cách đi thêm đôi dép cao gót nữa). Mặc dù đã lấy chồng, có cậu con trai 3 tuổi nhưng không ai tin Vy đã có chồng, có con. Nhiều anh cứ thích tán tỉnh cô.<br/>Lần nào có “hiện tượng” gì lạ là Vy lại lôi ngay chồng mình ra kể một mạch không chút ngượng ngùng. Kể xong, Vy quên luôn. Chồng cô cũng không đập bàn đập ghế mà còn tỏ ra rất đồng cảm với câu chuyện của vợ.<br/>Chồng Vy cũng vậy. Mỗi lần có ai để ý đến anh, anh lại kể cho Vy nghe rồi nhờ Vy cho ý kiến. Chuyện gì vợ chồng Vy có thể tranh cãi, nhưng không bao giờ hai vợ chồng tranh cãi về những mối quan hệ với người khác giới. Hầu hết, cả Minh và Vy đều biết cách giúp đối phương đưa các mối quan hệ đó về với mức lý tưởng để xã giao.<br/>Cả hai vợ chồng Vy đều có thể đi uống café với bạn buổi tối mà không bị làm phiền bởi những cuộc điện thoại. Minh sẵn sàng ở nhà trông con cho Vy đi chơi. Khi Minh đang ngồi với bạn, “chẳng may” Vy gọi điện mà chồng nhấc máy, ra chiều bận rộn với các cuộc chuyện trò cùng bạn bè là Vy xin lỗi và cúp máy luôn. Vợ chồng họ cứ thế, cứ làm cho nhiều người thắc mắc.<br/>Những người bạn của Vy tò mò về cách cư xử của vợ chồng cô thì được “cái máng lợn” của cô phân trần: "Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Ung nhọt sợ nhất là ung nhọt trong lòng. Hoa nở đẹp nhất là hoa nở trong lòng. Hoa nở thì mang lại niềm vui và mang mùi hương, ung nhọt làm người ta đau, khó chịu". “Máng lợn” của Vy chỉ lấp lửng đến thế.<br/>Kể từ khi yêu, cưới, rồi có con với nhau, tính được 5 năm, vợ chồng Vy rất hiếm khi "chiến tranh lạnh" với nhau. Chuyện gì cũng phải nói cho hết nhẽ, giải quyết xong xuôi để không ai phải nuôi ấm ức trong lòng... <br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/chong-oi-em-say-nang-roi-chong-a/" rel="tag">chong-oi-em-say-nang-roi-chong-a</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/Nghen-ngao-dam-cuoi-cua-co-dau-thoi-thop-tho-bang-binh-o-xy/</link>
<title><![CDATA[Nghẹn ngào đám cưới của cô dâu thoi thóp thở bằng bình ô xy ]]></title> 
<author>KhánhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tình Yêu]]></category>
<pubDate>Fri, 28 Dec 2012 11:12:50 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/Nghen-ngao-dam-cuoi-cua-co-dau-thoi-thop-tho-bang-binh-o-xy/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	 Một đám cưới của cặp đôi trung niên ngay tại bệnh viện và cô dâu thì đang thở thoi thóp.<br/><br/>Ngày 25/12, tại Thành Đô, tỉnh Tứ Xuyên đã diễn ra một đám cưới gây chấn động Trung Quốc. Đám cưới được diễn ra tại bệnh viện Thảo đường Nhân dân giữa chú rể Vương Toàn Thắng (44 tuổi) và cô dâu Hoàng Huệ Anh (42 tuổi). Những người chứng kiến và cả các y bác sỹ của bệnh viện không cầm nổi nước mắt khi trong ngày cưới, cô dâu Hoàng Huệ Anh vẫn phải thở ô xy.<br/><a href="http://media.tiin.vn/medias/4e66cf5ea8290/2012/12/27/8138a2f2-9239-4c65-b727-0311544e8574.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://media.tiin.vn/medias/4e66cf5ea8290/2012/12/27/8138a2f2-9239-4c65-b727-0311544e8574.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/>7 năm trước đây, cả hai quen nhau sau một lần mai mối. Khi đó, họ đều một lần dang dở tình duyên và có con riêng. Ngày đầu tiên quen nhau, Vương Toàn Thắng đã biết Hoàng Huệ Anh bị bệnh viêm thận nặng và không có khả năng sinh con. Lúc đó, anh đã do dự bởi vì một lần hôn nhân thất bại và anh muốn có một người con trai nối dõi. Vì thế, dù rất yêu nhau nhưng họ đều thống nhất sẽ chữa bệnh cho cô trước khi cưới nhau.<br/>Để điều trị bệnh cho cô, Vương Toàn Thắng đã dành toàn bộ số tiết tiết kiệm bao năm qua, vào khoảng gần 20 vạn NDT (gần 700 triệu đồng) cho vợ. Nhưng “người tính không bằng trời tính”, bệnh tình của Hoàng Huệ Anh chỉ cải thiện một năm đầu và sau đó bệnh trở nặng hơn. Cô liên tục phải nhập viện vì tiêu chảy, nôn mửa ra máu một ngày bốn đến năm lần. Vương Toàn Thắng nhớ lại thời gian họ yêu nhau không dài nhưng đa phần được diễn ra tại bệnh viện.<br/>Đã có lúc Vương Toàn Thắng muốn từ bỏ bởi cạn lực, cạn tâm. Nhưng mỗi lần như vậy nhìn vào giường bệnh thấy vợ đang nằm trên giường bệnh thoi thóp, người đàn ông trung niên chỉ biết chui vào nhà vệ sinh khóc và quyết tâm không bao giờ bỏ vợ chưa cưới.<br/>Cuối tháng 11 vừa rồi, Hoàng Huệ Anh bị chẩn đoán suy thận nặng và khó có thể qua khỏi được nữa. Khi biết tình hình bệnh tật của mình, người đàn bà xấu số đã nhìn người đàn ông đang đứng cạnh mình và nói: “Chúng ta cưới nhau được không, khi em chết, em sẽ là vợ của anh được không?”. Và đám cưới đầy nụ cười và cũng đong đầy nước mắt của Vương Toàn Thắng – Hoàng Huệ Anh đã diễn ra chỉ sau đó ba tuần.<br/><a href="http://media.tiin.vn/medias/4e66cf5ea8290/2012/12/27/e5253d54-2c51-4853-903f-57e20cc308ff.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://media.tiin.vn/medias/4e66cf5ea8290/2012/12/27/e5253d54-2c51-4853-903f-57e20cc308ff.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/>Cũng không biết đến khi nào, Hoàng Huệ Anh sẽ rời xa người chồng thân thương của mình. Nhưng giờ đây, ai cũng chúc phúc cho họ và họ hiện giờ đang rất hạnh phúc.<br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/nghen-ngao-dam-cuoi-cua-co-dau-thoi-thop-tho-bang-binh-o-xy/" rel="tag">nghen-ngao-dam-cuoi-cua-co-dau-thoi-thop-tho-bang-binh-o-xy</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/LOI-TO-TINH-CUA-1-DAN-CHOI/</link>
<title><![CDATA[LỜI TỎ TÌNH CỦA 1 DÂN CHƠI ]]></title> 
<author>KhánhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tình Yêu]]></category>
<pubDate>Fri, 28 Dec 2012 11:10:33 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/LOI-TO-TINH-CUA-1-DAN-CHOI/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<a href="http://vietyo.com/uploads/photo/hellovietyo2/thumb_www.vietyo.com_950ceee331d286.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://vietyo.com/uploads/photo/hellovietyo2/thumb_www.vietyo.com_950ceee331d286.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/>Buzz!!<br/><br/>Quân : Gì thế con hâm?<br/><br/>Trang : Mày làm người yêu tao nhé thằng chó.<br/><br/>Quân : Hôm nay mày uống thuốc tâm thần chưa? 17.gif Sao tự dưng ẩm I xê thế <br/><br/>Trang : Tâm thần cái ** mày <br/><br/>Quân : **** cái thằng bố mày, *** yêu đương rì cả. Play girl như mày, tao xoắn kiểu lừa tình lắm. Mà bao giờ mày mới chịu gọi tao là anh. Kém tao 2 tuổi mà xấc vl<br/><br/>Trang : Tao xấc mày khó chịu à <br/><br/>Quân : *** khó chịu nhưng ngứa *** vl <br/><br/>Trang : Khi nào mày yêu tao thì tao gọi mày là anh. Đm ngứa thì gãi đi. Chờ tao chạy sang nhà mày ngãi cho mày à <br/><br/>Quân : *** đùa đâu, mày nói thật lòng à? 17.gif17.gif<br/><br/>Trang : Mày tin à <br/><br/>Quân : Biết ngay mà, *** bao giờ tao tin mày đâu con chó ạ <br/><br/>Trang : Sao mày không thể yêu tao?<br/><br/>Quân sững người, đang bắn dở trận CF cá tiền cùng mấy đứa bạn, chợt Trang buzz, Quân out luôn, chấp nhận thua chứ chẳng bao giờ Quân để Trang pm mà không reply lại lâu quá 5 phút. Nhưng hôm nay, Trang lạ lắm, tự dưng nói linh tinh.<br/><br/>Trang kém Quân 2 tuổi, cô nàng là tiểu thư con nhà giàu, nhưng hết sức đua đòi, nói cách khác, Trang biết chơi và chịu chơi. Quân biết nó trong 1 lần đi ăn cưới thằng Chủ Fam Au của nó ở Sài Gòn, nó và Trang đều là người Hà Nội. Quân đường hoàng xin phép bố mẹ nghỉ học để vào Nam ăn cưới, còn Trang thì bỏ nhà đi cùng với 1 đứa bạn bằng tuổi nó. Trang với Quân giống nhau ở chỗ, chịu chơi và chẳng bao giờ tính toán bạn bè. Trang có người yêu là 1 cao thủ trong Au, nhờ đám cưới đó mà nó gặp mặt người yêu ảo mà hơn 1 năm trời nói chuyện. Quân cũng biết sơ qua tên này, hắn hơn Quân 4 tuổi, tức là hơn Trang tận 6 tuổi . Trang không phải là rất xinh, nhưng xinh sắc xảo, nói chuyện có duyên, khiến những người đến trước đám cưới 1 hôm như Quân và mấy thằng chiến hữu chết mê mệt. Ai Trang cũng nói chuyện thân mật, gọi anh rất dễ nghe, nhưng……..<br/><br/>Tên bạn sắp cưới sắp xếp cho mấy ông khách từ Bắc ở lại 1 nhà nghỉ gần chỗ tổ chức đám cưới. Trang và cô bạn ở cùng 1 phòng, Trang cẩn thận đến mức người yêu đến chơi cũng rủ ra ngoài hành lang chung đứng. Quân chỉ thoáng để ý Trang không phải vì Trang thế này, thế nọ, mà vì Trang là người yêu của Trung. Quân có nghe nói tên Trung này rất hám gái Mà thôi, Quân bỏ qua suy nghĩ về Trang, vì yêu ai, là việc của Trang. Mà chắc gì, Trang đã là “ Gái Zin ”<br/><br/>Nửa đêm, Quân bật dậy. Giấc mơ ngày Trúc ra đi hiện về, ám ảnh khiến nó không thể ngủ được. Quân ra hành lang, lấy bao thuốc trong túi, nhưng quên mất bật lửa trong phòng. Đang định quay về thì thấy đóm thuốc lập lòe ở hành lang, Quân mạnh dạn bước đến :<br/><br/>- Xin lỗi, ông mồi lửa cho tôi được không?<br/><br/>Người đó quay lại, Quân sững người, hóa ra, đấy là Trang. Trang mỉm cười, giật lấy điếu thuốc trên tay Quân, dí vào đầu thuốc của nó. Thế là, ở hành lang, lập lòe 2 đốm thuốc.<br/><br/>- Em không ngủ à?<br/><br/>- Em gọi anh là mày, tao nhé!!<br/><br/>- ( Đúng là loại giả tạo Chả tỏ vẻ ngoan hiền lâu được ) Quân nghĩ trong đầu rồi mỉm cười, nụ cười có gì đó giễu cợt:<br/><br/>- Làm gái ngoan cả ngày khó chịu à, tùy thôi.<br/><br/>- Không phải tao giả tạo đâu, mà là, với mày, tao muốn thế này thôi.!<br/><br/>Quân ngạc nhiên. Trang đã thay đổi cách xưng hô ngay khi Quân đồng ý, nhưng nghe có vẻ làm 2 đứa thân thiết với nhau hơn :<br/><br/>- Tại sao lại thế? – Quân vẫn chưa thích ứng được với cách xưng hô đấy.<br/><br/>- Thì thích thế, mày không ngủ à?<br/><br/>- Không ngủ được, thế, không ngủ à? – Quân vẫn nói trống không<br/><br/>- Này, nghe nói mày là tay chơi có tiếng ở Hà thành mà, chẳng lẽ, chưa xưng mày tao với đứa con gái nào à? Sao gượng gạo thế?<br/><br/>Câu nói của Trang khiến Quân tự ái, Trang nghĩ nó sợ bọn con gái ư?<br/><br/>- Nhiều rồi, thế mày…bỏ nhà đi suốt ngày thế à?<br/><br/>- Tốt hơn rồi đấy, không, đây là lần đầu tiên, tao thích thế. Thử thay đổi và phá cách <br/><br/>- Con gái mà phá cách nhiều quá, chúng nó khinh cho *****.<br/><br/>Chợt, Quân đỏ mặt, Quân cứ tưởng Trang là bạn thân của mình, nên buột miệng buông lời tục tĩu, cô gái này lạ quá, sao lại khiến Quân cảm thấy gần gũi thế này cơ chứ!<br/><br/>- Thế mày là trai ngoan à? Tao chơi bời nhưng tao cũng biết giữ chừng mực, ông bà già tin tưởng, nên tao bỏ nhà đi, ông bà già k đi tìm, vì tìm, có mà đến mùa quít năm 2999 cũng không tìm được <br/><br/>- Thế nào là giữ chừng mực???<br/><br/>Quân thắc mắc, chẳng lẽ fake her life ư?<br/><br/>- Hô hô, thế mày nghĩ tao mất với thằng Trung rồi à, hay là, với thằng nào trước đấy.<br/><br/>Quân giật mình, im lặng.<br/><br/>- Không, tao là gái ngoan đấy Chúng nó gọi tao là ***, phạch, điếm, **, vì nghĩ gái muốn có tiền gái phải chơi Nhưng tao có tiền rồi, tao chẳng việc gì phải làm cái việc nằm ngửa dạng háng ra xin tiền bọn đàn ông <br/><br/>- Nghe ghê qá đấy, thôi, đi ngủ đi. Tao vào đây, sương xuống rồi đấy.<br/><br/>Quân dụi điếu thuốc lên hành lang, cời áo khoác rồi khoác lên người Trang, lạnh lùng bỏ vào phòng. Trước khi đi, Quân nghe thấy loáng thoáng, tiếng Trang khẽ nói : - Cảm ơn anh!!<br/><br/>Đám cưới của tên Chủ Fam diễn ra vui hết mức vì sự hiện diện của khá nhiều nhân vật nổi tiếng trong thế giới ảo, thêm vào lại có cả “dân chơi Hà thành” bỏ nhà đi để dự lễ. Trang hôm nay rất xinh, đến nỗi nổi bật hơn cả cô dâu với vai trò phù dâu. Được giới thiệu là “vợ” của tay cơ Trung event, Trang phải đi tiếp rượu, nó uống khá nhiều. Quân cũng bị đám nữ vây lại, hỏi thăm, làm quen, mời rượu, nhưng tí rượu vang nhỏ nhoi ấy làm sao khiến Quân say được. Nhưng Trang thì mặt đã ửng hồng, chân đi loạng choạng, miệng cứ chúc rồi lại nốc rượu vào. Đến khi Trang bước đến bàn Quân, đưa ly rượu lên, Quân bèn giật lấy, uống hết trong 1 hơi, nhìn Trang bực tức :<br/><br/>- Mày điên à, say con m ẹ nó rồi!<br/><br/>- Kệ tao, hôm nay vui mà, phải say chứ <br/><br/>- S ư t ổ, cưới người ta chứ cưới mày đâu mà cần mày không say không vui?? Chào mọi người đi, tao đưa mày về nghỉ.<br/><br/>- Không cần đâu, để chồng đưa vợ về – Trung chen ngang cuộc nói chuyện của Trang và Quân, Trang không nói gì, cứ cười cười, mặc kệ Trung đang cố hết sức dìu nó đi. Quân đứng dậy, kéo Trang lại, bế xốc lên rồi đặt lên lưng Trung, nó cởi áo khoác ra, khoác lên Trang, vì khi cõng, chiếc áo co lên, nên dễ để lộ hàng. Trung không nói gì, im lặng, cõng Trang ra ngoài.<br/><br/>- Này, sao cô không đi cùng cái Trang? – Quân tiến đến đứa bạn đi cùng Trang, cô nàng cười khẩy, cô nàng xinh, hơn Trang rất nhiều, nhưng chẳng duyên bằng Trang:<br/><br/>- Vợ chồng chúng nó, về hú hí với nhau, đi theo để làm kì đà à?<br/><br/>- Thế nếu chúng ta như thế, chẳng nhẽ lại để chúng nó tranh phòng? – Quân hỏi đểu cô bạn đó, cô ta tên là Ly, Ly đứng dậy, chào cô dâu chú rể, rồi đi cùng Quân ra ngoài, trước khi ra khỏi cửa nhà hàng, Ly lẩm bẩm :<br/><br/>- Yêu rồi thì nói m ẹ ra, bày đặt vl<br/><br/>Quân nghe thấy, nhưng bỏ ngoài tai, nghĩ sao cũng được. Quân chẳng quan tâm, vì tự dưng cảm thấy, mình cần có trách nhiệm với Trang, vì Quân là bạn của Trang.<br/><br/>- Trung, mở cửa phòng cho em.<br/><br/>Ly đập cửa, 1 lát , cánh cửa phòng mở ra, Trung đang mặc áo, còn Trang thì đang nằm đắp chăn trên giường, Quân xông vào, đẩy mạnh Trung khiến cậu ta mất thăng bằng, Quân kéo chăn của Trang ra, Trang chỉ mặc trên người chiếc quần bên trong, còn bộ ngực và quần áo đã bị lột sạch. Quân tức giận, túm cổ Trung, đấm liên tục, Trung cũng ngà ngà rượu, buông lời **** rủa Quân, nhưng bất lực không đánh trả được Quân, vì nó quá khỏe. Ly không nói gì, tiến đến, kéo chăn lại cho Trang, rồi nhặt quần áo dưới đất lên.<br/><br/>- Vứt thằng chó đấy ra nhà nghỉ đi Quân.<br/><br/>Quân ngạc nhiên trước câu nói của Ly, nhưng cũng dừng lại, miệng Trung đã rách khá lớn ở mép, gò má đỏ rực vì rượu và vì bị đánh, Quân túm cổ lôi Trung xuống cổng nhà nghỉ và đẩy mạnh Trung, khiến hắn ta ngã nhoài ra đường<br/><br/>- Đừng để tao gặp mày lần nữa!<br/><br/>- Thằng chó, cứ chờ đấy. –Trung loạng choạng bước dậy, bắt xe ôm gần nhà nghỉ ra về. Quân vội chạy lên phòng, Ly đang sắp xếp quần áo:<br/><br/>- Cô đang làm gì vậy?<br/><br/>- Chuẩn bị quần áo cho 2 đứa, khi nào Trang tỉnh rượu, bọn tôi bay về Hà nội.<br/><br/>- Sao gấp thế, chẳng nhẽ tối nay bay luôn?<br/><br/>- Thế a tưởng tôi ngu à, ở đây để thằng Trung kéo bạn nó đến phá tan nhà nghỉ à. Nói cho anh biết, anh phải nhớ là, hổ báo nơi không phải đất của mình, chỉ thiệt cho mình thôi.<br/><br/>- Cô nghĩ tôi sợ thằng chó đó sao?<br/><br/>- Tôi không lo cho anh. Tôi sợ thằng Trung tưởng anh yêu cái Trang, rồi lại liên lụy đến nó thôi. A phải bay cùng tôi, cái Trang, chắc chưa tỉnh ngay được.<br/><br/>- Được rồi!<br/><br/>Quân về phòng, gọi điện cho đứa bạn đi cùng, dặn bọn nó về ngay để bay về gấp.<br/><br/>*) 9h tối. Quân, Ly, Trang và bạn của Quân đã yên vị trên máy bay, Ly bắt Quân vào trong ngồi cạnh Trang để chăm sóc cho Trang.<br/><br/>- Sao cô cứ tạo cơ hội cho tôi với Trang vậy?<br/><br/>- Anh có thể chăm sóc nó.<br/><br/>- Dở hơi, tôi chỉ là quan tâm vì là bạn thôi, chứ 1 play girl, tôi không có ý định quan hệ tình cảm.<br/><br/>- Với 1 play girl như cái Trang, thích là nhích, nhưng nhích xong thì biến.<br/><br/>- Trang qua tay bao nhiêu thằng con trai rồi?<br/><br/>- Cứ là play girl thì sẽ như người ta nói sao? Anh nhầm rồi, với nó, tình yêu và tình dục, khác nhau. Tình dục thì không yêu, còn 1 khi đã yêu, khi nào chết vì nhau, thì hãy nói đến chuyện tình dục.<br/><br/>- Nhưng đâu có đảm bảo được cô ta chưa qua tay ai vì lời nói của cô.<br/><br/>- Thử khác biết!!!<br/><br/>Đó chính là, hoàn cảnh Trang và Quân biết nhau. Sau chuyến đi đấy, Quân và Trang thường ntin, chat yh và đi chơi cùng nhau. Nhưng lần nào gặp là 2 đứa cũng cãi nhau chí chóe. Từ khi chơi thân với Trang, lạ 1 điều, Quân chằng đồng ý hay cưa cẩm em nào cả. Có lẽ, chuyện nghĩ ra kế để Trang phải chịu thua khi cãi nhau, đã chiếm hết thời gian của nó rồi. Tức là tương đương với việc : 24h I think about you <br/><br/>Yh của Quân im lìm, Trang thở dài, cái tình cảm che dấu có lẽ, đã không chịu nằm yên rồi, ngày nào cũng ngọ nguậy, bây giờ thì ương bướng lộ hẳn ra. Trang sign out yh, rồi gọi điện cho Ly :<br/><br/>- Tao tỏ tình rồi!<br/><br/>- Như thế nào? Nó trả lời sao?<br/><br/>- Im lìm. Haizz. Thì là: mày làm ny tao nhé thằng chó.<br/><br/>- Bố con điên, nói thế thì cụ mày cũng phải bật nắp dậy mà ạ mày.<br/><br/>- Thế giờ thì sao? Ngọt ngào tao không quen.<br/><br/>- Nếu thế thì, chờ đi!<br/><br/>Ly đột ngột cúp máy. Có lẽ, đã đến lúc, để Trang tự tìm thấy tình yêu của mình rồi. Tối nay, Trang không đến Club, nó đến 1 quán café, khá nổi tiếng ở trung tâm Hà nội. Đi 1 mình, Trang gọi 1 café đá, rồi ngồi vào góc khuất, lật lại những kí ức có Quân.<br/><br/>Cánh cửa quán café mở ra, Quân bước vào, Trang mừng rỡ, định cất tiếng gọi Quân, nhưng vừa mở cửa ra, Quân đã quay lại, nắm tay 1 cô gái, dắt cô ta vào ngồi bàn đối diện với Trang. Nhưng dám chắc, Quân không nhìn thấy Trang, vì bàn đã bị khuất đi. Trang cười nhạt nhẽo, lấy điện thoại gọi cho Quân :<br/><br/>- Alo! Tiếng Quân vang lên trong điện thoại, và cả quán café.<br/><br/>- Mày đang ở đâu thế, đang nói chuyện im lìm là sao?<br/><br/>- Tao đang đi chơi. Không thích out thì im lìm chứ sao!<br/><br/>- Đi chơi với người yêu à – Câu nói của Trang, khiến Quân giật mình.<br/><br/>- Thế hóa ra đây là câu trả lời của mày à? – Trang tiếp tục nói, nó đứng dậy, tiến đến trước mặt Quân. Trang run rẩy, tháo chiếc nhẫn ở ngón trỏ, đặt lên bàn :<br/><br/>- Chỉ có người yêu nhau, mới đeo nhẫn đôi thôi. Tặng lại cho người yêu mày.<br/><br/>Trang nhanh chóng tính tiền rồi bỏ ra ngoài. Chẳng có cơn mưa to đau khổ, hay cái níu tay ấm áp, hoắc giọt nước mắt đắng cay như trong phim, truyện mà nó hay được đọc. Chỉ có dòng người tấp nập, vô cảm. Người cười, người nói, người hét, người im lặng, người cau có…. Trang không thích khóc, không thích bỏ chạy mù quáng, nó đi bình tĩnh, Trang không có tư cách để khóc, vì khóc chỉ khi Quân là người yêu nó, đau khổ khi Quân phản bội nó. Nhưng, Quân chỉ là bạn, đơn thuần chỉ là bạn. Vì thế, nó phải vui chứ! Trang lại đi xe đến Club, đám bạn và tiếng nhạc ồn ào, như xáo trộn cảm xúc của nó. 1 lúc sau, Quân cũng đến, và theo sau là cô gái đó.<br/><br/>- Đây là câu trả lời mà mày nhận được à? – Ly uống chút rượu rồi hỏi Trang, Trang mỉm cười, khẽ gật đầu, Ly ngồi im. Giữa vũ trường sôi động, lại có sự im lặng giữa Trang, Ly, Quân và cô gái trẻ đó đáng sợ như vậy.<br/><br/>- 11h30 rồi, mày đưa em kia về đi.<br/><br/>Trang mở lời, sau 15 phút im lặng.<br/><br/>Quân lúng túng, rồi vội vã đứng dậy, đưa cô gái kia ra ngoài. 5 phút sau, Quân quay lại :<br/><br/>- Sao không đưa nó về!<br/><br/>- Nó đi taxi về rồi.<br/><br/>- Người yêu mà thế à? Mày phải đưa nó về chứ.<br/><br/>- Tao chả ham hố, về rồi lại nghe mấy câu vớ vẩn. Nhạt !<br/><br/>- Làm sao mà vớ vẩn bằng mấy câu tao nói với mày lúc chiều, thôi quên đi, tao không muốn del quan hệ tốt đẹp này.<br/><br/>Như không chịu nổi, Quân kéo Trang ra ngoài, bàn tay Quân xiết chặt cổ tay Trang đến nỗi lúc Trang giằng ra, cổ tay đã hằn lên những vết đỏ:<br/><br/>- Đ.c.m mày điên à?<br/><br/>- Ừ, anh đang điên đây!<br/><br/>Quân ôm chầm lấy Trang, Trang vùng vẫy, nhưng vô ích, nó không kháng cự vì trái tim nó đang nằm yên trong lòng Quân:<br/><br/>- Em yêu anh từ bao giờ? – Quân vẫn ôm Trang, thì thầm vào tai nó.<br/><br/>- Thế cứ bảo làm ny là yêu à, mày điên rồi.<br/><br/>Quân im lặng, rồi khẽ đẩy Trang ra:<br/><br/>- Chính vì thế, nên anh mới cho em thấy câu trả lời tối nay. Em vui chứ Vì đùa giỡn anh vui rồi.<br/><br/>- Ai đùa giỡn, điên à?<br/><br/>- Thôi **** đi, tình yêu của em, chỉ là trò chơi, còn tình yêu của tôi, là cả cuộc sống. E làm sao mà hiểu được chứ.<br/><br/>Trang im lặng, cúi đầu. Quân chán nản quay đi.<br/><br/>- Đừng bao giờ bước đi vì chán nản em, em hiểu được tình yêu của anh, từ ngay cái ngày, anh tống cổ thằng chó đó đi.<br/><br/>Trang mạnh mẽ thừa nhận, ừ, cô yêu Quân, từ lúc đó, nhưng vì sợ mất đi cái style của mình, Trang đã giấu nó dưới tình bạn thân đến mức đặc biệt. Quân xoáy sâu ánh mắt vào đôi mắt của Trang, ánh mắt hy vọng :<br/><br/>- Với 1 play girl như em, tôi tin vào đâu đây.<br/><br/>Trang sững người. Hóa ra, từ trước đến nay, Quân chỉ luôn coi Trang, là 1 Play girl.<br/><br/>Im lặng, im lặng, và rồi….<br/><br/>- Vậy thì, xin lỗi vì 1 con play girl đã yêu anh. Chúc anh tìm được tình yêu mà anh cảm thấy, người đó xứng đáng yêu anh.<br/><br/>Trang quay vào, lấy chìa khóa xe rồi nhanh chóng dắt xe về, Quân giữ tay lái xe của Trang, lắp bắp :<br/><br/>- Anh…thật sự…anh không có…ý đó!<br/><br/>- Đã quá rõ ràng rồi còn gì.<br/><br/>Trang hất mạnh tay Quân, và rồi, cô vụt đi, như cái bóng, trong màn sương lạnh giá.<br/><br/>Trang không onl yh, không mở điện thoại, đúng hơn, nó đã biến mất. Vẫn sống, vẫn đi học, nhưng không la cà đến club, không chơi bời.<br/><br/>2 tháng sau cái lần cuối cùng gặp Quân ở Club, Trang như thay đổi. Đến bố mẹ cô sung sướng đến phát điên, vì thành tích học tập của con gái cưng, tự dưng vượt trội hẳn lên, đến nỗi giữ TOP trong trường. Ngoan ngoãn đến mức khó tin.<br/><br/>- 2 tháng nay, mày như con điên ý.<br/><br/>Ly vứt cái cặp lên giường, nằm dài ra :<br/><br/>- Điên tí, thử cảm giác gái ngoan.<br/><br/>- Vui không?<br/><br/>- Đáng sống hơn trước kia.<br/><br/>- Mà mày không liên lạc với thằng Quân à, mấy lần nó gọi cho tao, hỏi mày đấy. Tao k cho nó số mày, vì sợ mày không thích. Nhưng mà *** yêu thì thôi, cần đếch gì phải xa lạ với nhau thế.<br/><br/>- Tao nghĩ, nó mới là người xa lạ, mà chắc, nó cũng chả muốn, chơi với mấy đứa play girl như tao vs mày đâu.<br/><br/>Ly im lặng, chắc, Ly đã tìm hiểu được nguyên nhân.<br/><br/>- Hôm nay là sinh nhật thằng Quân đấy.<br/><br/>- Tao biết.<br/><br/>- Mày đi không?<br/><br/>- Đi chứ, play girl mà, bỏ qua cuộc chơi nào được <br/><br/>Trang cười, nụ cười cay đắng.<br/><br/>- Happy birth day mày.<br/><br/>Trang bước vào Club, đặt túi quà lên bàn, Quân lặng người, sau 2 tháng, gặp lại Trang, dường như, Trang hiền hơn, và dịu dàng hơn.<br/><br/>- Cảm ơn!<br/><br/>Ngồi bên cạnh Quân vẫn là cô gái đó, chà, yêu nhau lâu nhỉ, cũng phải thôi, gái ngoan thì dễ gì mà tán được, đâu phải thằng nào cũng dám bỏ thời gian để cưa cẩm gái ngoan, và đầu tư nhiệt tình. Trang ngồi xuống, cái Ly cất xe ở ngoài xong, bước vào :<br/><br/>- Chúc mừng sinh nhật anh <br/><br/>- Quà đâu – Quân cố nói đùa, mong không khí vui nhộn hơn chút :<br/><br/>- Ái chà, đâu rồi nhỉ? Thôi chết, em để quên ở quán rồi.<br/><br/>- Vậy thì ra lấy đi!<br/><br/>- Nhưng có tiền người ta mới cho lấy.<br/><br/>Cả đám cười ầm lên, cô gái đó cũng cười, nụ cười giả tạo, Trang cho là thế. Còn Trang, chỉ khẽ hé môi.<br/><br/>- Anh này, tuy đã tặng quà, nhưng em vẫn muốn tặng anh thêm 1 món quà nữa. – Cô gái đó- tên Trúc, lên tiếng, đám bạn chỗ đó ồ lên, Trang cũng thoáng ngạc nhiên. Quân đưa ánh mắt tò mò nhìn Trúc:<br/><br/>- 28 này, e sẽ biểu diễn trong đêm nhạc văn hóa 54 dân tộc ở nhà Văn hóa hữu nghị Việt – Xô đấy!<br/><br/>- Ồ!!!! Quân và đám bạn Quân ngạc nhiên hết sức, Trang và Ly đưa mắt nhìn nhau, chẳng có gì là lạ cả. Nhưng ánh mắt Quân như tràn đầy hạnh phúc, Quân ôm chặt Trúc, khiến Trang hơi khó chịu :<br/><br/>- Thật không em. Cuối cùng, em cũng vượt qua được rồi.!<br/><br/>Đám bạn Quân vỗ tay rào rào, Trang chẳng hiểu cái gì hết, nó đứng dậy, bước đi. Quân kéo tay nó lại:<br/><br/>- Đi đâu vậy, mày không chúc mừng người yêu tao à?<br/><br/>- Đm mày điên à, quà sinh nhật mày chứ tao *** đâu, chúc cái gì. À…., chúc em biểu diễn thành công nhé!<br/><br/>Trang cười rạng rỡ, Quân hơi đau lòng, nhưng cũng miễn cưỡng gật đầu.<br/><br/>- Giờ mày bỏ tay tao ra được chưa?<br/><br/>- Mày đi đâu thế. Sinh nhật tao mà mày định bỏ đi thế à?<br/><br/>- Hừ…nên nhớ, tao là 1 Play girl, tao không bỏ 1 cuộc vui nào đâu. Tao ra nhảy thôi, chứ ở đây, *** có ai ôm, ngứa mắt lắm<br/><br/>Ly đứng dậy, rồi 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7….thằng bạn Quân cũng đứng dậy ra sàn nhảy, đơn giản, họ muốn tạo không gian riêng cho Quân và Trúc.<br/><br/>- Này, chị hôm nay lại nhảy hăng thế – Linh, 1 đứa “ em xã hội ” của Trang tiến đến gần, vừa nhảy vừa hỏi, Trang rất quí Linh, vì tính nó rất thằng thắn, tuy là “ gái chơi ” đúng nghĩa, nhưng Linh có cái tôi rất cao.<br/><br/>- Thì sinh nhật thằng Quân mà, nhảy cho nó xem. Hahaa….<br/><br/>Trang chỉ vào bàn chỗ Quân đang ngồi, vừa cười vừa nhảy.<br/><br/>- Ủa, kia chẳng phải là con Trúc hay sao?<br/><br/>Trang quay lại, Linh biết người yêu của Quân ư?<br/><br/>- Mày biết nó à?<br/><br/>- Cái con bẩn bựa đấy, biết nó đúng là nhục cả mặt. Đm có thai với thằng Khang “ngựa”, bố mẹ nó biết, đuổi ra khỏi nhà, thằng Khang đưa nó về nhà. Con đấy phá thai, ở cùng thằng Khang, thế mà cái bản tính ** của nó *** chịu nằm im, hôm thằng Khang đi Thanh Hóa ăn cưới chị họ, nó dám dẫn trai về nhà thằng Khang, Fang nhau trên cái giường mà thằng Khang vs nó đã từng làm thế<br/><br/>- Mày nói cái gì cơ? – Trang giật mình, Ly cũng dừng lại, không nhảy nữa. Sau 3 giây chết đứng, Trang quay về bàn Quân, vẻ mặt tức giật. Trang kéo Trúc đứng dậy:<br/><br/>- Hóa ra, mày là gái làng chơi à?<br/><br/>Quân giật mình trước hành động và lời nói của Trang, Quân hất mạnh tay Trang khỏi tay Trúc, quát lớn :<br/><br/>- Mày nói cái gì vậy con điên này.<br/><br/>- Đm mày yêu phải ****** rồi.<br/><br/>Trang gào ầm lên, Quân run rẩy quay nhìn Trúc, Trúc sững người. Lắp bắp :<br/><br/>- Chị…chị nói gì vậy?...em, em không hiểu!<br/><br/>- Còn giả nai à, Linh, có phải con tró này không?<br/><br/>Trang kéo Linh lại, chỉ thằng mặt Trúc, Linh gật đầu:<br/><br/>- Đúng rồi, mày là người yêu thằng Khang “ngựa” mà, sao lại ôm anh Quân. À mà, mày phá thai rồi, sợ cái *** rì nhỉ?<br/><br/>Trang cấu tay Linh, ra hiệu không nên nói quá. Linh biết ý, im lặng. Quân bóp chặt 2 bờ vai Trúc:<br/><br/>- Có phải thật không?<br/><br/>- Anh!!!Không phải. Chắc chị ý nhìn nhầm người rồi. Chị à….- Trúc quay sang Linh, thần người : - Chị ơi, em mới về nước được 2 tháng rưỡi mà, có phải, chị nhìn nhầm người rồi không????<br/><br/>Quân quay sang Linh, ánh mắt hi vọng:<br/><br/>- Mày điên à, mắt tao sáng lắm, nhìn mặt mấy *******, Còn sáng hơn, thế đây có phải ảnh mày chụp với thằng Khang trên mạng không?<br/><br/>Linh giơ điện thoại ra, cho Quân và Trúc xem hình. Đúng là Trúc, và cái thằng được gọi là Khang “ngựa”. Quân ngồi phịch xuống ghế. Trúc khóc ròng, ngồi xuống ôm chặt Quân :<br/><br/>- Anh, anh phải tin em, em không phải loại con gái đó. Em sang Đức mới về nước, anh cũng biết mà. Không phải đâu.<br/><br/>Quân đẩy mạnh Trúc ra, khiến Trúc ngã nhoài xuống đất, đám bạn Quân đang nhảy, thấy Trúc ngã, vội chạy lại. Trúc tóm chặt lấy chân Quân:<br/><br/>- Anh, tất cả không phải sự thật. Là bịa đặt!<br/><br/>Quân bỏ ra ngoài, Trúc đuổi theo, đám bạn Quân vây lấy Trang, lo lắng hỏi sự việc.<br/><br/>*) Tại nhà Wc nữ Night Club:<br/><br/>- Linh, tôi có chuyện cần nói với cô!- Trúc bước vào, lúc Linh đang trang điểm lại.<br/><br/>- Sao, mày định làm gì. Bị lật mặt rồi, quay sang trả thù tao à?<br/><br/>- Tôi đâu phải người như thế. Có phải, ai đó đã xui cô làm phải không?<br/><br/>- Mày thông minh đấy, chà, có muốn biết không? – Linh cất đồ trang điểm vào ví, mỉm cười tiến đến gần Trúc, Linh càng tiến, Trúc càng lùi lại, đến khi Trúc đã sát vào cửa ra vào của nhà Wc.<br/><br/>- Dù gì cũng đã over hết rồi, nói cho mày nghe nhé ! M phải biết là, chỉ có chị Trang, mới xứng với anh Quân thôi. Vì ngứa mắt m , nên chị ý đã tin tưởng, giao cho tao nhiệm vụ này đấy.<br/><br/>Vừa dứt lời, Trúc cười lớn:<br/><br/>- Cảm ơn cô, đã chứng minh, tôi trong sạch! – Trúc mở cửa, Quân đã đứng ngoài từ lúc nào, Quân ôm chầm lấy Trúc, miệng lẩm bẩm:<br/><br/>- Xin lỗi em, anh xin lỗi em nhiều lắm. Anh không ngờ Trang lại là con người như thế, anh phải làm rõ chuyện này mới được. – Quân chạy ra bên ngoài.<br/><br/>Lúc này, chỉ còn Trúc và Linh:<br/><br/>- Cô làm tốt lắm – Trúc lên tiếng, rút trong ví ra 1 xấp tiền. – Đủ để ăn chơi trong 3 tháng đấy. Từ bây giờ, xem con chó<br/><br/>Trang đấy, có dám nhìn mặt anh Quân nữa không.<br/><br/>- Hừ, không có gì. Với tao, tiền là Number one. – Linh cười lớn, bỏ ra ngoài.<br/><br/>Hóa ra, tất cả là kế hoạch của Trúc.<br/><br/>Trang, Ly và nhóm bạn chuẩn bị ra về, thấy Quân vội vã chạy ra, Trang lo lắng hỏi:<br/><br/>- Mày bình tĩnh được chưa?<br/><br/>- Đm, hóa ra, tao chơi nhầm bạn rồi. Mày *** phải chơi trò thuê người để dựng lên chuyện vu oan cho Trúc, từ bây giờ, mày đừng bao giờ, xuất hiện trước mặt tao nữa!! Tao *** muốn nhìn thấy con người mày. CON **!!!<br/><br/>Quân chỉ thằng mặt Trang, **** to, Trang mở to mắt, nhìn Quân. Trang đứng hình sau 3 giây. Rồi bất ngờ cười, cười hả hê, sung sướng:<br/><br/>- Tao chẳng bao giờ phải dựng chuyện. Mày tin người yêu mày, tao chẳng trách. Tao cũng không muốn làm phiền mày nhiều nên 2 tháng qua tao đã không gặp mày. Nhưng….mày đã chấm dứt tất cả, những kỉ niệm, tình cảm, cảm xúc giữa tao và mày bằng 2 từ CON **.. Tao không hiểu mày nói tao thuê ai, vu oan ai. Nhưng nếu mày muốn, tao sẽ biến mất, cút khỏi cuộc sống của mày.<br/><br/>Trang chua xót nói, giọt nước mắt của Trang lăn dài. Nó bỏ chạy ra ngoài, Ly bỏ chạy theo. Mấy thằng bạn của Quân lắc đầu :<br/><br/>- Dù không hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng, mày tin nhầm người rồi. Con Trang, không bao giờ thấp hèn đến thế đâu – Mạnh, 1 đứa bạn thân của Quân, vỗ vai Quân rồi bỏ ra ngoài cùng Ly và Trang. Đám bạn kia cũng bỏ đi theo Mạnh.<br/><br/>Chỉ còn Quân, Quân ngồi xuống, uống cạn ly rượu trước mặt, nước mắt miễn cưỡng chảy ra :<br/><br/>- Tao cũng đâu có muốn thế. Tao muốn tin lắm chứ.! – Tiếng Quân nhỏ bé vang lên vô vọng giữa tiếng nhạc ồn ào.<br/><br/>*) 1 tháng sau<br/><br/>Từ sau lần đó, quả thật, Trang lại 1 lần nữa, biến mất khỏi cuộc sống của Quân. Bọn bạn Quân cũng không thường đi chơi cùng Quân nếu có mặt Trúc, Quân chẳng hiểu tại sao? Trang là người sai, Trúc đúng cơ mà. Sao mọi việc, cứ như, Quân là người sai hoàn toàn….<br/><br/>Quân ngồi giết thời gian ở quán café, chỉ còn 4 tiếng nữa, Trúc sẽ biểu diễn. Ước mơ bỏ dở 2 năm trời của Trúc, cuối cùng cũng được thực hiện :<br/><br/>- Thoải mái nhỉ! – Ly xuất hiện, phá vỡ không gian của Quân.<br/><br/>- Đến đây làm gì? – Quân tỏ ra lạnh nhạt với Ly.<br/><br/>- Tình cờ thôi!<br/><br/>- Vậy sang bàn khác ngồi đi.<br/><br/>- Ơ thế ngồi đây, anh khó chịu à? Anh với Trúc, yêu nhau bao lâu rồi?<br/><br/>- 9 tháng!<br/><br/>- Cái quái gì đấy, 3 tháng trước, nó mới xuất hiện mà?<br/><br/>- 2 năm trước, anh quen Trúc, và anh thích nó ngay từ cái nhìn đầu tiên. Khi trở thành người yêu, Trúc là người yêu lí tưởng. Được 6 tháng, 1 ngày, Trúc đột ngột bỏ anh và biến mất. Anh đã rất hận Trúc, và lao vào, lăng nhăng, trả thù lũ con gái bọn em. Nhưng, hóa ra, anh đã hiểu lầm. Trúc theo học múa, 1 lần trong lúc tan học, vô ý ngã cầu thang, khiến chân chấn thương khá nặng. Trúc phải sang Đức điều trị nếu muốn tiếp tục múa, không muốn anh chờ đợi vô vọng, Trúc im lặng ra đi. Và khi trở về, Trúc rất hối hận, và bảo anh quay lại, nếu chưa có người yêu. Và anh đồng ý!<br/><br/>- À, hóa ra cái ngày cô ta bảo quay lại, là cái ngày cái Trang tỏ tình với anh hả?<br/><br/>- Ừ – Quân hạ giọng.<br/><br/>- Anh điên con mẹ nó rồi, anh còn yêu nó không? Từ khi quen con Trang, anh đã không còn yêu ai, lăng nhăng với ai, anh…..*** biết còn chất xám đọng lại trong đầu không nữa.<br/><br/>- Em vẫn cái kiểu động đâu văng tục ở đấy nhỉ. Trang là Play girl, anh không thể và không yêu nổi.<br/><br/>- Đm, Play girl, nó ăn chơi, hay đi bar, đánh nhau, đua xe, nhưng ít ra, nó cũng *** như con người yêu anh. Nó giữ giá, nó chưa từng qua tay thằng đàn ông nào! Anh biết chưa?<br/><br/>- Thế nào là k như ny anh! Em nói năng cho cẩn thận đi. Trang, không thể nào bằng Trúc được đâu.<br/><br/>- Đm, *** nói với loại bị ny tẩy não như anh nữa. 2 tiếng nữa, Trang sẽ sang Pháp. Anh biết chưa?<br/><br/>- Sao lại sang Pháp, đi du lịch à, đang giữa năm học cơ mà!! – Quân ngạc nhiên.<br/><br/>- Là du nhưng là “du học” chứ không phải “du lịch”. Và đây, tặng anh, toàn bộ sự thật!<br/><br/>Ly đứng dậy, ném máy ghi âm và 1 bức ảnh lên bàn Quân, rồi bỏ đi. Quân sững người, sao tự dưng, đang yên lành, nhà không ở đi du học làm gì. À đâu, Quân quên mất, đâu còn yên lành nữa. Quân lật tấm ảnh lên, đó là bức ảnh Trúc chụp cùng 1 người con trai, hình như chụp trong nhà nghỉ. Quân giật mình, đánh rơi bức ảnh xuống bàn, bức ảnh úp xuống, để 1 dòng chữ mặt sau hiện lên. 1 đường link blog, bên dưới là dòng chữ của Ly : Blog của người yêu anh đấy!<br/><br/>Quân vội vã cầm hết những thứ Ly đưa, thanh toán tiền và phi xe đến quán internet gần nhất. Link truy cập blog được điền vào, Quân bình tĩnh ấn enter, sau khi load 15 giây, 1 trang web mở ra. Toàn là ảnh của Trúc, có cả cái ảnh Trúc mới chụp hôm qua và khoe Quân khi Trúc mặc bộ quần áo mới. Bên dưới là rất nhiều ảnh của Trúc, và người con trai khác. Quân như không tin vào những bức ảnh, nhỡ là trò đùa của Ly, ghép ảnh vào thì sao? Quân chợt nhớ đến chiếc máy ghi âm Ly đưa, nó cắm tai nghe vào, và load mp đầu tiên. Mà đúng hơn, là mp duy nhất, dài 47 giây:<br/><br/>““- Cô làm tốt lắm – Trúc lên tiếng, rút trong ví ra 1 xấp tiền. – Đủ để ăn chơi trong 3 tháng đấy. Từ bây giờ, xem con chó Trang đấy, có dám nhìn mặt anh Quân nữa không.<br/><br/>- Hừ, không có gì. Với tao, tiền là Number one.””<br/><br/>- Tiếng của Trúc và 1 người con gái khác. Quân chợt hiểu ra tất cả. Quân kéo xuống comment blog của Trúc, thấy comment của 1 người có nickname là “Trang 0”. Đó là biệt danh của Trang, Quân lặng lẽ đọc comment:<br/><br/>“ Dù gì, Quân cũng chẳng yêu chị, nhưng, Quân lại rất yêu em, mong em suy nghĩ lại, nghĩ cho Quân và yêu Quân thật sự. Từ trước đến giờ, Quân rất coi thường, những đứa Play girl, và đặc biệt, cực kì khinh bỉ. Giống như việc Quân đã ghét và khinh bỉ chị. Vì thế, mong em, đừng thế nữa. Chị sẽ đi du học Pháp, chị sẽ quên Quân. Và sẽ luôn thật lòng chúc phúc cho 2 người.”<br/><br/>Tất cả như 1 tiếng sét, đánh trúng vào người Quân. Khiến nó như tỉnh ra, tỉnh ra tất cả, không còn sống trong những lời nói dối và giả tạo của Trúc. Quân hổi hận, vì đã vội vàng kết tội Trang, vì đã mất bình tĩnh, nóng nảy đến mức, thốt ra 2 từ không đáng nói, mà Quân biết, 2 từ đó đã, đang, và sẽ làm tổn thương Trang rất nhiều.<br/><br/>Còn 1 tiếng nữa để Quân sửa sai lỗi lầm. Bây giờ, trời mưa rồi, cơn mưa trong trận gió mùa đông bắc, lạnh đến tím cả da thịt. Quân dầm mưa, phi xe với tốc độ cao nhất ra sân bay. Đôi tay Quân giữ chặt tay lái, lòng Quân lạnh buốt, đau đến nỗi thắt cả lại.<br/><br/>Đánh giá 1 con người, kết tội 1 người con gái, mà chính Quân, đã yêu rất sâu đậm, tha thiết. Trang nào biết chứ, Quân rất yêu Trang, nhưng vì Trang cứ luôn coi nhẹ người yêu, nên Quân không đủ can đảm, để yêu và bất lực trước tình yêu của Trang. Nhưng bây giờ, mặc kệ, Quân sẽ gạt bỏ tất cả, lòng tự trọng của 1 dân chơi, của 1 đại gia, Quân sẽ vứt bỏ, thậm chí là sẽ đốt rụi nó, để đổi lấy tình yêu. Nhưng, cái giá của tình yêu, là rất lớn……….<br/><br/>*) 7 năm sau.<br/><br/>Chiếc máy bay từ Pháp đến Việt Nam đáp xuống phi trường, 1 người phụ nữ quí phái bước ra, trước sự chào đón cả 1 đại diện tập đoàn Sông Đà:<br/><br/>- Chào mừng Giám đốc về nước!!<br/><br/>Băng rôn, bảng tên đỏ rực dòng chữ, chào mừng giám đốc về nước. Người phụ nữ đó, bỏ kính ra. 7 năm rồi, Trang đã thay đổi, vẫn đẹp như xưa, nhưng không còn quậy phá, ngang tàng nữa, mà đã thành người đáng kính trọng, với vẻ lạnh lùng đến cao quí. Mọi người gọi cô là Giám đốc Trần.<br/><br/>- Chúng ta rời khỏi đây thôi, tôi không muốn ở lại đây lâu.<br/><br/>Bà giám đốc Trần lạnh lùng bước vào trong xe, kí ức của 7 năm trước trở lại, bóp nghẹt trái tim bà.<br/><br/>- Woa!! Trông già như bà mẹ dân chơi anh hùng rồi đấy! – Ly bước vào Club, nơi Giám đốc Trần lạnh lùng ngồi đó. Nhưng không phải những bộ quần áo công sở lịch sự, mà là bộ váy dài quyến rũ :<br/><br/>- Nhà tạo mẫu Ly Phạm giống đầu đàn chó sói hoang quá rồi – Trang đáp lại, 2 đứa mừng rỡ ôm chầm lấy nhau, Ly đã thực hiện được ước mơ, là nhà tạo mẫu cho công ty người mẫu NWG khá nổi tiếng. Cả 2 đứa Play girl của 7 năm trước, đã là người phụ nữ thành đạt ở tuổi 25.<br/><br/>- Xin chào người đẹp ! – Mạnh, bạn thân của Quân bước vào chen ngang câu chuyện, Mạnh cũng đã là Trưởng phòng phát triển của 1 công ty nước ngoài đặt trụ sở ở Việt Nam. 7 năm không gặp, cũng như Trang và Ly, hắn ta, hết sức đàn ông.<br/><br/>Ly và Trang đứng dậy, lịch sự bắt tay mạnh, rồi cả 3 cười ầm lên. Thói quen công việc của họ đã không còn phù hợp với nơi loạn lạc như thế này.<br/><br/>- À, đây là Giám đốc của công ty mình, Phan Khánh, còn đây là Giám đốc quảng cáo tập đoàn sông Đà,Trang và nhà tạo mẫu của công ty NWG.<br/><br/>Mạnh giới thiệu 1 người, Khánh bước vào, Trang và Ly giật mình, nhưng cũng lịch sự bắt tay chào hỏi Khánh trước khi thắc mắc với Mạnh :<br/><br/>- Thế này là thế nào? – Trang lên tiếng.<br/><br/>- Thế nào là thế nào, chỉ giống thôi, chứ không phải Quân đâu. – Mạnh thủng thẳng trả lời, Trang thất vọng nhìn Khánh. Khánh giống Quân quá, từ vóc dáng, đến góc cạnh khôn mặt, chỉ có chi tiết trên mặt là khác thôi. Khánh hơn Quân và Mạnh 1 tuổi( Mạnh nói thế), vì thế, trông Khánh rất già dặn.Đôi mắt Khánh cương quyết và lạnh hơn của Quân. Đã 7 năm rồi, Trang vẫn chưa quên được Quân, quên được hình bóng và tình yêu đấy.<br/><br/>- Ngày mai, đã là 28 rồi! – Trang buồn bã nhắc đến, Ly, Mạnh nhìn nhau, cười gượng gạo. Đúng rồi, mai là 28 rồi. Khánh như không hiểu chuyện, bèn cất tiếng hỏi :<br/><br/>- Mai sinh nhật ai hả? Hay có điều gì đặc biệt!<br/><br/>- À, là ngày quan trọng, của bạn em, anh có muốn đến không? – Cái tật vô duyên của Mạnh 7 năm rồi, chẳng thay đổi tí nào. Khánh vui vẻ gật đầu. Trang im lặng, cũng nên giới thiệu cho Quân, 1 người giống Quân như thế này chứ. Vậy là, mai Trang sẽ được gặp Quân.<br/><br/>*) Sáng hôm sau, Trang, Ly, Mạnh và Khánh đứng trước cửa nhà Quân. Trang và Ly mặc váy đen dịu dàng, còn Mạnh và Khánh với bộ vest đen trông thật lịch lãm. Trang nghẹn ngào gõ cửa nhà Quân, tiếng vang giữa tay người và tấm đá vang lên. Trang đặt bó hoa trước nhà của Quân. Ngôi nhà không cao, nhưng chắc Quân sống rất thoải mái. Giọt nước mắt lăn dài trên mặt Trang, cô vuốt ve di ảnh của Quân. Di ảnh chứa khuôn mặt người con trai 19 tuổi, rất đẹp. Trang lấy khăn giấy trong ví, cẩn thận lau từng dòng chữ dưới di ảnh. : “ Hoàng Khánh Quân – Mất ngày : 28.12.2004. Hưởng dương : 19 tuổi”.<br/><br/>Quân đã ra đi trong cái ngày mưa ấy, cái ngày mưa mà Trang rời khỏi Việt Nam. Ngay trước cửa sân bay, vì tránh 1 chiếc xe đạp đi ngược chiều, Quân ngã xa và bị văng mạnh, đầu đập vào vỉa hè. Và, bác sĩ bảo, Quân đã ra đi. Sau 2 ngày cấp cứu, sau 2 ngày Trang khóc đến cạn nước mắt và gục trước cửa phòng cấp cứu. Trang gào thét như điên, đập phá mọi thứ khi bố mẹ Trang nhốt cô, không cho cô đi dự đám tang của Quân. Sau 3 tháng điên loạn, có 1 bưu phẩm, 1 bức thư,1 sợi dây chuyền và 1 chiếc nhẫn.<br/><br/>“ Trang à, anh xin lỗi vì không được ở bên cạnh em, anh đã tỉnh lại, nhưng anh biết là, ông trời cho anh tỉnh lại, 1 chút thôi, để cố gắng viết cho em những dòng chữ này. E phải mạnh mẽ lên, đừng có trẻ con nữa nhé, thế giới này, e không thể tin ai ngoài bản thân. Nhớ đừng ăn bánh mì cua biển kẹp salat nhá, biết là bị dị ứng, mà đôi lúc thèm quá em toàn quên thôi. Đừng uống rượu nữa, dễ hại em lắm đấy. E sống thay cho anh nhé, hãy thành công thay cho cả anh nữa. E đã ước mơ được làm điều gì đó to lớn mà, anh cũng thế, nên thực hiện hộ anh đi nhé. Vòng cổ và chiếc nhẫn, coi như quà anh tặng trước cho em, mừng trước ngày em thành đạt. Điều cuối, anh muốn nói với em : 584-1314-520”<br/><br/>Và người ta coi đó là, di chúc cuối cùng của Quân.<br/><br/>Trang xót xa khi nhớ lại, cô nghẹn ngào nói trước mộ Quân :<br/><br/>- Em không phải người thất hứa đâu nhé. Em đang sống hộ cho cả anh nữa đây, em trờ về gặp anh rồi này, anh chào em chưa. Người ta gọi em là Giám đốc Trần đấy. Oai nhể! Hì hì, mà anh có mắt thẩm mĩ đấy, chiếc nhẫn của anh, em dám cá, chẳng ai đeo đẹp bằng em đâu. Nhưng mà, rốt cuộc, anh ngang lắm. Chẳng chịu thừa nhận là anh yêu em gì cả. Nhưng không sao. Em sẽ đợi anh mà, đợi đến khi nào anh nói với em câu nói đấy, em sẽ lấy anh. Và lúc đấy, anh không chạy được đâu.<br/><br/>Ly, Mạnh và Khánh im lặng. 7 năm rồi, Trang đã trưởng thành hơn, nhưng sự ra đi của Quân, như vết sẹo hằn trong trái tim Trang.<br/><br/>- Những lúc trống vắng thấy cô đơn<br/><br/>Anh mới nhận ra anh đã mất em thật rồi<br/><br/>Còn không em ơi tháng ngày bao êm đềm<br/><br/>Nhìn lại đây chỉ còn nước mắt rơi....<br/><br/>Tại vì sao ngày xưa anh đã luôn dối em<br/><br/>Chìm trong bao cuộc vui chôn sâu nơi bóng đêm<br/><br/>Tại vì sao người không một câu trách than<br/><br/>Để rồi quay vội đi tình yêu vỡ đôi<br/><br/>Khánh chợt cất tiếng hát, khiến Trang, Ly và Mạnh ngạc nhiên, bài hát “Anh Xin Lỗi”, Trang ngừng khóc, im lặng lắng nghe. Khánh đẩy ánh mắt về đôi mắt Trang, ánh mắt hi vọng, mà Trang từng nhìn thấy ở Quân:<br/><br/>- Nếu em là Quân, và Quân là em, Quân không muốn như bài hát này đâu. E mạnh mẽ lên nhé !!<br/><br/>Trang mỉm cười, rất thanh thản. Trang đứng dậy, ôm chặt Ly và Mạnh, Ly và Mạnh rất ngạc nhiên khi Trang xúc động đến vậy. Trang bước đến cạnh Khánh :<br/><br/>- Cho em hôn Quân nhé! – Khánh im lặng, Trang thơm nhẹ lên má Khánh, nước mắt Trang lại chảy dài. Trang thì thầm vào tai khánh :<br/><br/>- Em thực hiện lời hứa rồi nhé, và bây giờ, em đi tìm anh để bắt anh nói yêu em đây, bắt anh rước em về đây.<br/><br/>Trang gục ngã trước mộ Quân. Khánh lặng người, cả 3 người hoảng hốt, vội vàng bế Trang đưa đi bệnh viện. Khánh run rẩy trước phòng cấp cứu, Trang đã uống thuốc độc trước mộ Quân. Trang đã chọn con đường “chết” để đi tìm Quân.<br/><br/>- Anh xin em, anh sai rồi, đừng đi Trang ơi, sao em ngốc thế chứ. Em nghe thấy giọng hát này mà em không nhận ra anh sao? Anh không thử thách em nữa đâu. Anh ngu quá, 7 năm cô đơn của anh, sao vẫn chưa khiến anh tin tưởng em cơ chứ. Em mà đi, làm sao, anh sống được đây.<br/><br/>- Uống đi. Anh đừng khóc nữa…..QUÂN!!! – Ly giơ ly café trước mặt Khánh, Khánh run rẩy nhận lấy ly café, anh đau đớn nói khẽ :<br/><br/>- Nhẽ ra, 7 năm trước, anh không nên biến mất như thế. Nhẽ ra, anh phải cùng Trang sang Pháp. Và nếu, anh xuất hiện sau 7 năm Trang về nước, trước mặt Trang, với Quân của ngày xưa, thì cô ấy, đâu có làm điều dại dột thế này!!<br/><br/>- Anh điên 7 năm chưa đủ hay sao? Đừng có tự trách mình như thế. Thật sự, khi nghe Mạnh nói anh chính là Quân, em đã rất ngạc nhiên. Nhưng, em tin chắc, cái Trang không trách anh đâu. Vì anh chỉ muốn tốt cho cái Trang thôi mà.<br/><br/>Im lặng….<br/><br/>Cánh cửa phòng cấp cứu mở ra, Bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang, đặt bàn tay hi vọng lên vai Khánh, à không, Quân mới đúng :<br/><br/>- Cháu đừng lo, cái Trang đã qua cơn nguy kịch, nó mạnh mẽ lắm mà. Nó là ai cơ chứ. Con gái của ông già này đấy!!<br/><br/>Bác sĩ Trần – mỉm cười bước đi, chiếc giường bệnh được kéo ra khỏi phòng cấp cứu và đến phòng điều trị đặc biệt. Ly, Mạnh, và Quân đi theo. Trông Trang trong bộ đồ bệnh nhân, chẳng đẹp tí nào. Cũng may, Trang đã qua cơn nguy hiểm.<br/><br/>2 ngày đầu tiên, phòng bệnh tràn ngập mùi hoa, hoa xếp chống cả lên ghế ở phòng đợi ngoài hành lang của phòng. Giám đốc bị tai nạn, nhân viên từ bé đến lớn, đến thăm. Lại thêm cái mồm ti tỉ duyên của thằng Mạnh oang oáng ở công ty là, vợ tương lai của Giám đốc nằm viện, thêm cả nhân viên của “Khánh” đến thăm, Trang đã hôn mê 2 ngày rồi, chưa tỉnh:<br/><br/>- Tội nghiệp giám đốc thật, có cô vợ tương lai vừa xinh đẹp, giỏi giang, “sắp cưới” rồi lại gặp tai nạn ( Cái vụ sắp cưới trăm phần trăm là từ Mạnh mà ra)<br/><br/>1 nhân viên nữ bước ra khỏi phòng bệnh, thở dài :<br/><br/>- Nghe nói trước đây, giám đốc và vợ chưa cưới trải qua rất nhiều gian khổ mới đến được với nhau.<br/><br/>- Nghe cứ như trong phim Hàn Quốc ý, nhưng mà cũng tiếc thật, cứ tưởng Giám đốc còn cô đơn, chúng ta sẽ có cơ hội. Haizzz<br/><br/>Đám nhân viên của “Khánh” than thở.<br/><br/>- Em nghe thấy gì không? Người ta ghen tị với em đấy. – Quân vừa nói vừa cất gọn quà của Trang vào 1 chỗ. – Mà khéo có khi, phải đặt thêm 1 cái phòng bệnh nữa, đề đựng quà thăm bệnh của em đấy. Tỉnh dậy mà xem, nhanh lên, em vẫn là người gây ra rắc rối như ngày nào.<br/><br/>7 năm trời, Trang đã nói chuyện 1 mình, với Quân, và bây giờ, Quân đang trả qua cảm giác của cô. Trang từ từ mở mắt, đưa tay lên che mắt 1 cách mệt mỏi :<br/><br/>- Anh vẫn ồn ào như trước nhỉ! – Cứ làm phiền người ốm thế này!<br/><br/>Trang khẽ nói. Trang tỉnh dậy khiến Quân giật mình. Quân sung sướng, ngồi xuống bên cạnh giường bệnh, xiết chặt tay Trang :<br/><br/>- E tỉnh dậy rồi, đồ ngốc này!<br/><br/>- E có làm gì đâu mà ngốc.<br/><br/>- Em đi tìm anh khi anh ở ngay trước mặt em, thì chả ngốc, thì sao!<br/><br/>- Có người còn ngốc hơn, chơi trò chơi trốn tìm với 1 người ngốc, và mãi vẫn chưa trốn khỏi người ngốc đấy.<br/><br/>- Thế em yêu phải cái người ngốc hơn em rồi nhé!<br/><br/>- Ai yêu anh???<br/><br/>- Lần sau, đừng như thế nữa nhé. Đừng rời xa anh nữa nhé! – Quân ôm chặt lấy Trang, thì thầm. Trang mìm cười hạnh phúc:<br/><br/>- Anh có yêu em đâu, sao em phải ở bên cạnh anh cơ chứ!<br/><br/>- Ai bảo không yêu nào.<br/><br/>- 7 năm trước, trước cái giây phút bắt đầu lừa em, sao anh không nói anh yêu em cơ chứ!<br/><br/>- Nói rồi mà, trong bức thư ấy!<br/><br/>- Làm gì có!<br/><br/>- Hóa ra em không biết 584-1314-520 là gì à?<br/><br/>- Không!<br/><br/>- Ngốc quá mà, ngốc lắm cơ. Cách nói lái dựa theo phát âm của Trung Quốc đấy : nghĩa là, anh xin thề, trọn đời, anh yêu em.<br/><br/>- Anh thề rồi nhé. Giờ em tìm được anh rồi. Trò chơi trốn tìm kết thúc!<br/><br/>Và 1 tình yêu thật sự thăng hoa, khi 2 người như 1 , hiểu và quan tâm cho nhau. <br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/loi-to-tinh-cua-1-dan-choi/" rel="tag">loi-to-tinh-cua-1-dan-choi</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/Clip-Dan-ong-phu-nu-noi-gi-ve-30-cach-phan-biet-dan-ong-giau-va-ngheo/</link>
<title><![CDATA[Clip: Đàn ông, phụ nữ nói gì về 30 cách phân biệt đàn ông giàu và nghèo ]]></title> 
<author>KhánhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tình Yêu]]></category>
<pubDate>Fri, 28 Dec 2012 11:09:40 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/Clip-Dan-ong-phu-nu-noi-gi-ve-30-cach-phan-biet-dan-ong-giau-va-ngheo/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img alt="Clip: Đàn ông, phụ nữ nói gì về &quot;30 cách phân biệt đàn ông giàu và nghèo&quot;" src="http://kenh14.vcmedia.vn/NMt3bGAXSvcyU8qzccccccccccccc/Image/2012/12/avaclip-0e0ea.jpg" title="Clip: Đàn ông, phụ nữ nói gì về &quot;30 cách phân biệt đàn ông giàu và nghèo&quot;" /></a>&nbsp;Chúng tôi đã PV ngẫu nhiên một số người để xem phản ứng và ý kiến của họ<br/> trước bản liệt kê "30 cách phân biệt đàn ông giàu và đàn ông giàu" đang<br/> gây sục sôi trên mạng.</h2><br/><span style="color: #333333;">Chủ đề<a class="bbcode_url" href="http://khanhpro.com" rel="nofollow" target="_blank">&nbsp;"30 cách phân biệt đàn ông giàu và đàn ông nghèo" vẫn không ngừng "hạ nhiệt"</a>&nbsp;từ<br/> khi được lan truyền trên mạng từ đầu tháng 12 cho đến nay, bằng chứng <br/>là trên mạng vẫn đang có nhiều luồng tranh cãi 30 điều này đúng hay sai?<br/> Có phải "có tiền" là "đẳng cấp" không hay còn điều gì khác nữa? 30 cách<br/> phân biệt này chỉ là để "xem để giải trí" thôi hay cũng là một cách để <br/>những người đàn ông trong xã hội nhìn lại mình.<br /><br/>Chúng tôi đã tiến hành phỏng vấn, xem phản ứng của một số người khi được<br/> hỏi ngẫu nhiên về vấn đề này và lại thu được các ý kiến trái chiều:<br /><br/><br /><br/><br /><br/><iframe allowfullscreen="" frameborder="0" height="360" src="http://www.youtube.com/embed/6db7XJLpjMM?rel=0" width="480"></iframe><br /><br/></span><br/><br /><br/><div class="bbcode_center" style="text-align: center;"><br/><i>Các ý kiến trái chiều về một trong những điều phân biệt gây tranh cãi nhất. "</i><br/></div><br/><div class="bbcode_center" style="text-align: center;"><br/><i>Đàn ông giàu hay nói tới đi chơi. Đàn ông nghèo hay nói tới công việc".</i><br/></div><br/><div class="bbcode_center" style="text-align: center;"><br/>&nbsp;<br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/><b>Dưới đây là một số ý kiến khác:&nbsp;</b><br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/>&nbsp;<br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/><i>"Mình nghĩ, 30 điều này cũng có cơ sở thực tế đấy chứ. Đọc lần đầu <br/>tiên chúng ta sẽ cảm thấy đúng đấy. Nhưng 30 cách phân biệt này có quan <br/>trọng hay không? Hay là chỉ làm chúng ta bi quan khi nghĩ đến "nghèo" và<br/> có xu hướng tôn vinh quá cái "giàu" trong khi "giàu-nghèo" còn tùy vào <br/>cách nhìn nhận mỗi người. Trong 30 điều này có thể thấy vật chất chi <br/>phối nên rõ ràng chúng ta sẽ cảm thấy cái giàu át cái nghèo. Nếu để đánh<br/> giá được đúng đắn về đàn ông giàu và đàn ông nghèo phải trên nhiều yếu <br/>tố kết hợp lại nữa. Đọc lần đầu thấy đúng, đúng lần hai sẽ cảm thấy bớt <br/>đúng đi và đọc lần thứ 3, đúng hay không thì tùy vào từng người" -&nbsp;</i>Anh Hữu Thắng (BTV Truyền hình).<br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/>&nbsp;<br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/><i>"Nếu đây là cách để phụ nữ nhìn vào để phân biệt đàn ông giàu và đàn <br/>ông nghèo thì có lẽ đây là một cách phân biệt không đúng đắn. Bởi thứ <br/>nhất, khi có một cái nhìn thực dụng, lấy giàu-nghèo để nhìn/đánh giá <br/>người khác, bạn đã sai ngay từ đầu. Thứ hai, đôi khi có những người <br/>nghèo lại đóng vai người giàu rất đạt và có những người giàu lại sống <br/>khá đơn giản, vì thế 30 điều trên chỉ mang tính tương đối. Thứ 3, người <br/>giàu hay nghèo không phải để bạn phân biệt ở vẻ ngoài, cách bộc lộ của <br/>họ, mà giàu hay nghèo là tùy thuộc ở thái độ của bạn ra sao đối với họ <br/>nữa. Có những người giàu mà nếu họ không thích bạn, họ sẽ cư xử như một <br/>người nghèo với bạn, còn đối với những người nghèo thích bạn thì họ cũng<br/> sẽ lịch thiệp, rộng rãi với bạn mà thôi." -</i>&nbsp;Anh H.Nhật (32 tuổi, Học viện An Ninh) chia sẻ.<br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/>&nbsp;<br/></div><br/><a href="http://khanhpro.com/" target="_blank"><img alt="clip-dan-ong-phu-nu-noi-gi-ve-30-cach-phan-biet-dan-ong-giau-va-ngheo.jpg" class="bbcode_img" src="http://k14.vcmedia.vn/k:thumb_w/600/NMt3bGAXSvcyU8qzccccccccccccc/Image/2012/12/1-982c8/clip-dan-ong-phu-nu-noi-gi-ve-30-cach-phan-biet-dan-ong-giau-va-ngheo.jpg" /></a><br /><br/><i>(Ảnh minh họa)</i><br /><br/>&nbsp;<br/><br /><br/><div class="bbcode_left"><br/><i>"Mình nghĩ 30 điều này sẽ đúng với đàn ông phương Tây, còn đàn ông <br/>Việt Nam nếu ứng với 30 điều này thì cũng chỉ là tương đối thôi. Bởi <br/>những ứng xử tinh tế và lịch thiệp như đàn ông giàu trong 30 điều đấy, <br/>đàn ông giàu Việt Nam thẳng thắn mà nói là chưa được như 30 điều này <br/>nhiều. Nếu nói 30 điều này sai thì có thể người nào đó hơi tự ti, nhưng <br/>để nói là đúng hoàn toàn thì quá tự tin. Đàn ông giàu ở Việt Nam ít ai <br/>có thể có những điểm tinh tế như trong danh sách 30 điều đó" . -</i>Chị Thanh Phúc (Cán bộ đối ngoại) nói<br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/>&nbsp;<br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/><i>"Mình có thể bổ sung cách phân biệt thứ 31 được không? Đó là "Đàn ông<br/> nghèo thì tiêu tiền hoang phí. Đàn ông giàu thì tiết kiệm". Điều này <br/>chỉ xét trên những người đàn ông giàu có và nghèo thật sự. Những người <br/>đàn ông giàu có nửa vời thì còn hoang phí hơn nữa. Còn giàu có thực thụ <br/>là người đàn ông biết tiết kiệm. Đó là đúc rút của mình từ trải nghiệm <br/>của mình"</i>&nbsp;- Chị Hồng Anh (Nhân viên Thuế Hà Nội)<br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/>&nbsp;<br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/><i>"Đọc 30 cách này, mình thấy ở một khía cạnh nào đó, thì phản ánh khá <br/>đúng về người đàn ông nghèo. Ví dụ như: "Đàn ông nghèo hay kể về những <br/>nơi đã đi qua. Đàn ông giàu hay kể về những người đã gặp." hay "Đàn ông <br/>nghèo mua tặng bố mẹ vợ thuốc bổ. Đàn ông giàu mua tặng vé đi du lịch." -<br/> là hai cách phân biệt mình thấy đúng. Nhưng đúng hay không thì để làm <br/>gì khi quan trọng là bản chất, đạo đức của người đàn ông đấy. Có thể đàn<br/> ông giàu mua tặng vé du lịch cho bố mẹ vợ nhưng không có nghĩa là họ <br/>tốt với bố mẹ vợ, hoặc người đàn ông nghèo chỉ có thể mua thuốc bổ thôi <br/>nhưng tấm lòng của họ lại lớn hơn nhiều. Mình nghĩ 30 điều này đều căn <br/>cứ trên ứng xử, phong cách sống của đa số. Tất nhiên là không tuyệt đối,<br/> nhưng có thể nói là đa số. Nhưng nó chưa thể hiện được điều gì cả, bởi <br/>còn tùy đạo đức của mỗi người nữa" -&nbsp;</i>Chị Hạnh Dung (Nhân viên Ngân hàng)<br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/>&nbsp;<br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/>Dù không đồng tình hay không đồng tình những trong số 30 cách này, nhiều<br/> người cho rằng bàn chuyện đúng sai sẽ chẳng đi đến đâu bởi mỗi người <br/>mỗi ý. Hãy nhìn vào những ứng xử, phong cách sống của người đàn ông giàu<br/> trong 30 cách phân biệt này. Phần lớn trong 30 điều ấy đều là những <br/>phong cách đẹp, lịch thiệp mà ở một người đàn ông muốn và cần có. Và <br/>không phải đàn ông giàu mới có thể có mà bất kì ai có thể có. Vấn đề là,<br/> mỗi người đàn ông có quyết tâm nên hướng tới, hoặc thay đổi để có được <br/>những điều đó hay không. Rõ ràng, ai ai cũng có tâm lý "hâm mộ" 30 điều <br/>của đàn ông giàu bởi rõ ràng đó là những điều tốt và tinh tế, cho thấy <br/>đời sống vật chất và tinh thần đầy đủ ở một người đàn ông thực thụ. <br/>Chúng tôi xin lấy ý kiến dưới đây làm lời kết cho bài viết:<br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/>&nbsp;<br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/><i>"Mình thấy 30 điều này đọc qua thì cảm thấy có vẻ là "trọng giàu <br/>khinh nghèo" nhưng những điều này khi phân tích ra thì phải thừa nhận là<br/> đúng. Vấn đề ở chỗ, để có thể giàu có một cách đích thực bản thân người<br/> đàn ông giàu cũng phải là giỏi giang, có quá trình nỗ lực phấn đấu, vì <br/>thế cách cư xử, phong cách sống cũng hình thành nên từ đó. Nếu một người<br/> nghèo nỗ lực để trở thành một người đàn ông giàu, thì trong tương lai, <br/>người đàn ông nghèo ấy cũng sẽ bộc lộ những điểm tốt, lịch thiệp như <br/>người đàn ông giàu ở 30 điều trên. Tuy bản liệt kê này tuy có phần hơi <br/>thực dụng, nhưng rõ ràng đây là thực tế cuộc sống, cuộc sống vốn không <br/>công bằng và con người phải thích nghi với sự không công bằng đó. Người <br/>giàu vẫn thường hơn người nghèo ở nhiều mặt lẫn vật chất và tinh thần, <br/>thực tế luôn có. Vì thế, hãy cố gắng trở thành những người đàn ông giàu <br/>thực thụ thay vì cứ loa qua cho rằng 30 điều này là chuyện nhảm" -&nbsp;</i>Anh Quang Minh (Quận Đống Đa, Hà Nội) nói&nbsp;</div><br/></div><br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/clip-dan-ong-phu-nu-noi-gi-ve-30-cach-phan-biet-dan-ong-giau-va-ngheo/" rel="tag">clip-dan-ong-phu-nu-noi-gi-ve-30-cach-phan-biet-dan-ong-giau-va-ngheo</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/Tinh-yeu-xanh-muot-xinh-ghe-gom/</link>
<title><![CDATA[Tình yêu xanh mượt - xinh ghê gớm ]]></title> 
<author>KhánhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tình Yêu]]></category>
<pubDate>Fri, 28 Dec 2012 11:08:12 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/Tinh-yeu-xanh-muot-xinh-ghe-gom/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<a href="http://i2.ytimg.com/vi/TRv6dgU_EBk/hqdefault.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://i2.ytimg.com/vi/TRv6dgU_EBk/hqdefault.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/><iframe width="540" height="360" src="http://www.youtube.com/embed/TRv6dgU_EBk?feature=player_embedded" frameborder="0" allowfullscreen></iframe><br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/tinh-yeu-xanh-muot-xinh-ghe-gom/" rel="tag">tinh-yeu-xanh-muot-xinh-ghe-gom</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/Neu-1-ngay-em-roi-nuoc-mat-thi-chung-ta-chia-tay-nhe/</link>
<title><![CDATA[Nếu 1 ngày em rơi nước mắt thì chúng ta chia tay nhé...! ]]></title> 
<author>KhánhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tình Yêu]]></category>
<pubDate>Thu, 27 Dec 2012 07:43:03 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/Neu-1-ngay-em-roi-nuoc-mat-thi-chung-ta-chia-tay-nhe/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img align="left" class="aimg1" src="http://vietyo.com/uploads/photo/mukamuka/thumb_www.vietyo.com_950d531f8a7f3e.jpg" /></a></div><br/></td></tr><br/></tbody></table><br/><br /><br/><div id="post_4493913"><br/><span style="color: blue;"><span style="font-size: medium;">Ây da! Hôm nay tự nhiên vui trong lòng đi vòng vòng ngoài phố, bất giác gặp anh chàng baby gúm!</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Tính mê zai nỗi lên.......</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Nhỏ:Anh ơi, cho em làm wen với</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Anh: cười, 0k , pe'' tên gì nè</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Nhỏ:Zạ, em tên ''pé Ngốc''</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Anh: Cười, ngốc thịt ko zậy,bạo zậy mà ngốc, tin hẽm nỗi</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Nhỏ:hi''',ngốc thịt đấy chứ, ngốc mới dám làm wen anh,hõi anh ai gan giống em hok..keke, thế anh tên gì nè</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Anh:Tên ''ken''</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Nhỏ<a href="http://vietyo.com/forum/tinh-yeu-gioi-tinh/DN8H/neu-1-ngay-em-roi-nuoc-mat-thi-chung-ta-chia-tay-nhe/" target="_blank"><img alt="13.gif" class="bbcode_img" src="http://vietyo.com/modules/forum/temp/ui/images/smilies/13.gif" /></a>h,men zậy,em thích anh rồi đó,làm bạn zai em nha</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Anh:Ui con pé này ngốc thịt,chưa gì mà đòi wen rồi,lỡ anh là người xấu,anh dụ em rồi sao?</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Nhỏ:Cười,Xấu tính em cũng chịu,vì em xấu tính hơn hjhj</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Anh:<br/> Nếu em muốn zậy thì anh cũng ko nỡ làm em bùn,Nhưng anh nói trước,anh <br/>rất sợ nước mắt cũa con gái, nếu một ngày nào đó em rơi nước mắt vì anh <br/>thì chúng ta chia tay, chịu hum???</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Nhỏ:<br/> 0k baby,kekeke Thế là kế hoạch kua zai thành công nhỏ vui mừng hỏi anh ,<br/> nào số phone, anh thích ăn gì...........??? Mọi chuyện cứ thế bắt <br/>đầu... Uhm,mới sáng sớm NHỏ phone cho chục cú, nghe mà nhức đầu</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Anh:Alô,gì thế nhỏ?!?</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Nhỏ:ai cho kiu bằng nhỏ, phãi kiu bằng ''zợ''</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Anh:Thôi sến lắm,quê chết</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Nhỏ:Giờ gọi ko, ko gọi là sống ko yên đâu đó!!!!</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Anh:Ui!Ngoài ngốc ra,còn hung dữ nữa chứ, 0k.0k ''Zợ'',đc chưa? Có chuyện gì zậy?</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Nhỏ: Đi ăn! đói we''</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Anh:Thui, anh đang ngủ,làm biếng đi lắm</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Nhỏ: Giờ ko đi phãi ko, em lại là khõi ngũ lun a''</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Anh: À ko, đi chứ, đừng làm bậy, em đang ỡ đâu anh lại liền</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Nhỏ:<br/> Đang ỡ nhà, lại rước nhanh... Thế là bắt đầu một ngày dài ''ken'' có <br/>bạn gái, ko bik vui hay bùn, tràn đầy những cãm xúc khó tả.</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Anh:Ăn xong rồi đi đâu nữa nè..??</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Nhỏ:Chạy ra khu cỏ xanh gần ngọn núi đi..^^</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Anh: Thui, xa lắm,mà nơi đó vắng hoe có gì vui đâu mà lại</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Nhỏ: Giờ ra ko?mún em nhéo hông hả =_=??</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Anh:<br/> 0h n0! đc rồi anh chạy ra liền mà, sợ em ghê! Tới nơi, nhõ bay xuống xe<br/> rất nhanh, chạy ùa tới nơi có cánh đồng cỏ bát ngát. Hôm nay nhõ mặc bộ<br/> váy cam nhìn dễ thương cực.........</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Nhỏ: Đẹp ko anh? Em thường ra đây lắm, vừa mát vừa êm, ko khí thoáng mát, khung cãnh tuyệt đẹp!!!</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Anh:<br/> Nghe em nói huyên thuyên zậy là bik em mê chỗ này thế nào rồi,... nơi <br/>đây chẵng có gì cã anh thích nơi nhộn nhịp cơ, chán ghê</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Nhỏ: Xí.........anh là đại thiếu gia nên thích nơi đông đúc còn&nbsp;em là con nhỏ nhà quê chĩ thích nơi bình lặng thui</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Anh: Thui mà, đừng giận, giận trông xấu lắm.</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Nhỏ:<br/> Cười, đâu dễ giận thế, giận anh hồi anh cho đi bộ về rồi se0, đâu ngu ở<br/> đây có nhìu loại hoa lắm, phãi nói là một rừng đầy hoa</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Nhỏ:<br/> Chạy tùm lum, những cánh bồ công anh được nhõ phá tới bay đầy trời,cùng<br/> với hàng ngàn con đom đóm (nhỏ bắt hồi nào ko bik),nhỏ nắm lấy <br/>tay''anh''chay ùa theo những cánh hoa đang bay cùng với gió, nhìn như cô<br/> công chúa''con''đấy, nhỏ quậy tưng bừng lun, phá phách ko chịu nỗi, <br/>nhưng lại làm ''anh'' cười Trời tối, ''Anh và nhỏ'' đi về, Đến nhà nhỏ <br/>bảo...</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Nhỏ:HUn chào tạm biệt coi!!!</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Anh: Trời!cái này phải tự nguyện chứ seo kiu</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Nhỏ: Mún sao! Giờ hun hay ko , nói...</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Anh<a href="http://vietyo.com/forum/tinh-yeu-gioi-tinh/DN8H/neu-1-ngay-em-roi-nuoc-mat-thi-chung-ta-chia-tay-nhe/" target="_blank"><img alt="17.gif" class="bbcode_img" src="http://vietyo.com/modules/forum/temp/ui/images/smilies/17.gif" /></a>ợ em quá, chuz....................,đc chưa cô nương???</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Nhỏ: đc rồi ngủ ngon, Chok iu</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Anh:<br/> Bye pe'' Thế là ngày nào cũng thé này nào anh và nhỏ củng ra cánh đồng <br/>đó, ngày nào cũng tràn ngập tiếng cười trong niềm hạnh phúc, mong sao <br/>thời gian đừng dừng lại đừng cho anh xa nhỏ.</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Có<br/> một ngày,đi ngang cữa tiệm đồ trang sức, pé nhìn thấy cái hộp đễ <br/>''chiếc nhẫn hạnh phúc'' có thễ khắc tên 2 người iu nhau lên, pe'' cười <br/>típ mắt, chỉ trỏ anh..:</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Nhỏ: Đẹp ko anh? hj'''' ước gì có nó, chắc hạnh phúc lắm..!!!</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Anh:<br/> Xấu ờm!anh ko rãnh mua mấy cái này Thế là nhỏ cùng anh quay về trong sự<br/> tiếc nuối, nhỏ bik ko phãi vì anh keo tiền(nhà anh giàu lắm chắc anh ko<br/> thích đeo nhẫn. Ngày hôm nay, anh bão với nhõ)</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Anh:Anh có công chuyện đi xa, nên ko chỡ pe'' đi chơi đc, pé chờ anh về rồi mình đi tiếp nhá!</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Nhỏ: quạu! Công chuyện gì! Anh có người khác phãi ko, anh chán em rồi phãi ko, anh ko mún đi với em nữa phãi ko?</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Anh: Trời, con pé này lắm lời quá, có người nào đâu, anh nói đi công chuyện mà, kiu em chờ thì em chờ đi</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Nhỏ: Đc rồi! đi đâu thì đi đi, ko về cũng đc Nhỏ giận hờn vu, rồi lăn đùng ra ngủ, còn anh thì đi đâu chẵng bik</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">1 ngày...........2 ngày..............1 tháng Hôm nay sinh nhật pé, pé lại ra cánh đồng cỏ đó, pé bão:</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Nhỏ:Vui<br/> quá! anh này ghét ghê, mua cho em cặp nhẫn làm quà sinh nhật, làm em <br/>tưỡng anh đi đâu bỏ em rồi chứ hjx Hi, chắc em điên em dại rồi quá, sao <br/>em lại đứng đây nói chuyện vu vơ thế nhĩ, phãi ko anh, à ko lại nữa rồi,<br/> lại nói chuyện một mình nữa rồi...</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Nước<br/> mắt nhõ từ từ lăn dài trên má...........vÌ người đang nghe nhõ nói là <br/>anh, nhưng sao anh ko trả lời,..............mộ thì sao trả lời <br/>đc...........hức, hức,nhỏ òa lên khóc</span><br /><br/><span style="font-size: medium;">Nhỏ:<br/> Anh ơi!sao anh lại põ rơi em, em có lổi seo em lại bão anh đi lun chứ, <br/>sao em lại nói lời ngốc đó chứ, đễ rồi anh xa em mãi, em bik lỗi rồi, em<br/> xin lỗi, anh quay về đi anh, đừng, đừng xa em mà,anh giận vì em hay bắt<br/> nạt anh hả? em sẽ bõ mà, anh giận vì em hay lớn tiếng với anh à, em sữa<br/> mà, anh đừng im thế, nói chuyện đi anh, anh nói anh ghét nói yên tĩnh <br/>này mà sao anh lại nằm đây.................&nbsp;Nhỏ mệt mõi, nhõ ngồi cạnh <br/>anh, nhõ nằm xuống kế mộ anh, những kỷ niệm lại ùa về tại nơi <br/>này,............. Sa0 anh ko chịu đi chứ, em nhớ nơi này ấm áp lắm mà, <br/>sao giờ nó lạnh lẽo thế, nước mắt nhõ lại rơi...................&nbsp;Nhõ câm<br/> hận, hận cặp nhẫn mang tên ''hạnh phúc'', cặp nhẫn khiến suốt đời nhõ <br/>không bao giờ đc gặp anh nữa Anh đã giấu nhõ đi làm thuê cho người ta, <br/>làm hồ, lao công, khiên vác, đễ kiếm số tiền chính mình làm ra mua cho <br/>nhõ cặp nhẫn trong ngày sinh nhật, anh là một công tử nhà giàu mà hôm <br/>nay vì nhỏ, anh phãi làm những chuyện thế này đây........... Ngày anh <br/>cầm số tiền trong tay, vừa mua xong, thì anh lại bị tai <br/>nạn...........&nbsp;Anh ko mún em bik, nên đã nhờ người bạn cất dùm và đưa <br/>cho em kèm theo bức thư: "Zợ iu! hôm nay sinh nhật zợ, chok tặng zợ cặp <br/>nhẫn này,chúc zợ sinh nhật vui vẻ,Chúng ta có giao kèo phãi ko zợ,nếu <br/>hôm nay zợ đứng trước mộ của chok cầm chiếc nhẫn này, và khóc, thì chúng<br/> ta chia tay, từ đây ko ai nhớ ai nữa.Thế nha, người chok iu nhết trên <br/>đời" Nhỏ nghẹn cỗ họng,nói ko lên lời, đúng em đã khóc, chúng ta chẵng <br/>còn gì nữa................."&nbsp;Trái tim nhỏ như mún xé làm đôi, tay bóp <br/>chặt chiếc nhẫn khắc tên anh và nhỏ,, nhỏ đau lòng tuyệt vọng,1 cô pé <br/>hồn nhiên vui tư ngày nào đâu rồi,1 t/y đẹp đến đây là kết thúc, đó là <br/>quy luật đấy,nhỏ để lại cặp nhẫn trên mộ anh, nhỏ quay đi..&nbsp;''Em và anh <br/>đến đây là hết,lời hứa ấy em sẽ khắc ghi, chiếc nhẫn này em xin ko nhận,<br/> một chiếc nhẫn đối với anh là'' hạnh phúc'', còn đối với em nó là <br/>''nước mắt''..Nhỏ từng bước, từng bước,đi đến phía ko còn anh,nhỏ ko còn<br/> thích nơi yên lặng này nữa, vì bây giờ nơi đây chĩ toàn là tiếng nấc, <br/>tiếng lòng, không cần nữa,............</span></span></div><br/></div><br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/neu-1-ngay-em-roi-nuoc-mat-thi-chung-ta-chia-tay-nhe/" rel="tag">neu-1-ngay-em-roi-nuoc-mat-thi-chung-ta-chia-tay-nhe</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/NGOC-A-ANH-DAU-CO-KHOC_3053/</link>
<title><![CDATA[NGỐC À, ANH ĐÂU CÓ KHÓC ]]></title> 
<author>KhánhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tình Yêu]]></category>
<pubDate>Thu, 27 Dec 2012 07:42:29 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/NGOC-A-ANH-DAU-CO-KHOC_3053/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<a alt="181138_499042383445994_1528179..." href="http://vietyo.com/photo/view/tang-khanh-linh-181138-499042383445994-1528179688-n-355386/" title="181138_499042383445994_1528179..."><img align="left" class="aimg1" src="http://vietyo.com/uploads/photo/hellovietyo2/thumb_www.vietyo.com_950dad0e65d0ba.jpg" /></a></div><br/></td></tr><br/></tbody></table><br/><div class="bbcode_center" style="text-align: center;"><br/><b>NGỐC À, ANH ĐÂU CÓ KHÓC</b><br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/><span style="color: #333333;">&#8230;...</span><br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/><span style="color: #333333;">Nó khẽ mở cánh cửa phòng anh, anh đang ngồi trước của sổ, mắt nhìn xa xăm buồn bã.<br /><br/>Có lẽ anh chưa biết sự hiện diện của mình ( Nó thoáng nghỉ vậy..). Nó rón rén bước lại gần anh&#8230;<br /><br/>- Đi ra ngoài dùm tao cái đi!!<br /><br/>(Ý siêu thế, biết mình vào luôn) Nó chạy lại trước mặt anh, cúi xuống nhìn qua nhìn lại:<br /><br/>- &#8230;Hì, Hai nhớn rùi mà còn khóc nhè nghen, lêu lêu.<br /><br/>- Tao đá mày một cái &#8220;Bay giữa ngân hà với Nam Cường luôn bây giờ.&#8221;<br /><br/>- Hì, em cũng muốn lém&#8230;( Nói xong câu nó nhảy về sau tránh cú sút của anh).<br /><br/>- Tao không giỡn heng, đi chỗ khác chơi.<br /><br/>- Thì em cũng có giỡn mô. ^^!.( Nó cười với nụ cười hết cỡ.)<br /><br/>CỐCCCCC<br /><br/>- Lì này!!<br /><br/>- &#8230;Hứ, đồ ác độc. Em méc má cho coi.<br /><br/>- Hơ, chưa thấm dame hả mày. Ăn đúp bồ thích hơn hử cưng&#8230;<br /><br/>- MÁ ƠIIIIIIIIIIIIIIII Hai&#8230;<br /><br/>( Nó chưa dứt câu thì bị bàn tay anh bịt miệng lại&#8230;)<br /><br/>- Thôi héng, tao không giỡn&#8230;Ra ngoài chơi đi&#8230;Ngoan.<br /><br/>- Hì, ra thì ra, làm gì mà đuổi ghê vậy!<br /><br/>Nó chạy ra ngoài và kèm theo : &#8220;MÁ Oiiiiiiiiiii Hai đánh con chấn thương sọ não rùi nè, hu hu hu&#8221;.<br /><br/>Cánh cửa vừa đóng lại thì chiếc dép của anh cũng vừa bay tới nơi&#8230;<br /><br/>&#8220;Lêu lêu, xí hụt, xí hụt&#8230;&#8221; ( nó núp sau cánh cửa và chu miệng nói vào).<br /><br/>Đưa tay chỉ chiếc dép thứ hai nó ra hiệu và đóng cửa lại cười hì hì chạy về phòng.<br /><br/><br /><br/>Sắp sang cấp 3 rồi mà còn như con nít&#8230; (Anh cười và khẽ nghỉ&#8230;).<br /><br/><br /><br/>Nó lúc nào cũng vậy, tươi như hoa, nhí nhảnh, đáng yêu. Nụ cười luôn <br/>trên môi nó, chưa bao giờ anh thấy nó buồn. Nhiều lần anh tự hỏi: Không <br/>biết nó có biết buồn không nữa. Nó như ngọn lửa yêu thương sưởi ấm ngôi <br/>nhà anh. Nó mà phát hiện anh buồn thì coi như không xong rồi, đủ mọi <br/>cách nó làm anh vui vẽ sau vài trò chọc ghẹo&#8230;<br /><br/>Nó như một thiên thần vậy, suốt ngày vui cười, ca hát&#8230;<br /><br/><br /><br/><br /><br/><br /><br/>&#8230;Ngày hôm đó:<br /><br/>- Hai ơi, Hai à, Hai iu quí à, chở em đi dạo phố nhar, hì hì, xí em <br/>cho&#8230;5 ngàn nà. ( giọng nó ngọt và dài nghe thấy mà anh cảm thấy hơn ớn <br/>và nổi da gà ^^!).<br /><br/>- Tao đang bận cưa gái, không rảnh chở mày đâu&#8230;<br /><br/>- Y mà Hai iu, ngoan chở em đi, xíu em mua cho NHỮNG 1 cây kem&#8230;<br /><br/>- &#8230;Chà nhiều quá tao ăn sợ không hết, he he. Đi 1 mình đi, tránh ra anh <br/>mày còn dụ dỗ người ta coi. (Anh nói vừa như ra lệnh vừa ra vẽ ta đây).<br /><br/>- Hì chở em đi đi, rùi nếu em ăn không hết kem thì&#8230;.đưa cho Hai ăn nữa&#8230;hì hì.<br /><br/>- Hừ, giỡn mặt mày&#8230;( vừa nói anh vừa dơ tay lên định cốc nó).<br /><br/>- Hì, mà Hai đang chat với ai vậy? Xinh quá tar ( Nó liếc vào avatar và nói).<br /><br/>- Người iu tao đó, xinh đúng không, nó khè tao hoài tao mới chịu yêu nó đó. ( vênh mặt )<br /><br/>- Xì ì ì ì ì. (nó chỉ vào tay mình và hỏi) - Anh thấy gì đây không? ( <br/>anh chưa kịp trả lời thì&#8230;) &#8211; Da gà nè, nổ còn hơn láp xe độp. Người anh <br/>yêu thì có&#8230;chứ làm gì là người&#8230;yêu anh. ( Nó nhe răng cười hì hì).<br /><br/>- Nhỏ này, thích ăn đòn hử mày.<br /><br/>- Hai coi chừng trèo cao té đau đó nha.<br /><br/>- &#8230;Vậy còn trèo thấp?<br /><br/>- Thì&#8230;thì trèo thấp té&#8230;cũng đau zạ. Hì hì.<br /><br/>Nó nghiêng người né và nhõng nhẽo:<br /><br/>- Thoai chở em đi dạo nghen.<br /><br/>- Hừ, mệt mày wá, dắt xe ra đợi tao xí.<br /><br/>Không chở nó đi thì làm gì nó để cho mình yên nói chuyện với người yêu ( anh nghỉ.)<br /><br/><br /><br/>- Mày ăn gì mà nặng quá zậy hả? ( Anh trút giận lên nó ).<br /><br/>- Xí, người ta dáng CHUẨN&#8230;Lê Duẩn còn phải gật gù rỳ mừ. Có Hai yếu quá thì có.<br /><br/>- Hơ, anh mày mà yếu hả? Héc Quyn Verson 2 nè em&#8230;<br /><br/>- Hì thì Hai khỏe, rứa mừ chở em còn than, Hec Quyn dỡm rùi!!<br /><br/>Thấy khích tướng, anh tăng tốc đạp như điên&#8230;Còn nó thì che miệng cười Hi hi.<br /><br/>Hoàng hôn nhẹ xuống trên vai 2 anh em, nó khẽ nghiêng đầu đón những làn <br/>gió mát đang thổi. Nó lắc lắc cái đầu cho tóc mình bềnh bồng trong gió, <br/>nó cảm thấy yên bình. Khẽ cười và liếc mắt nhìn xung quanh, trong nắng <br/>chiều nó như 1 thiên thần vậy&#8230;<br /><br/>- Trời hôm ni đẹp wá Hai hén!!<br /><br/>- &#8230;Ừm. ( Anh cũng đồng ý với nó, công nhận chiều nay trời đẹp và trong lành thật).<br /><br/>Nó không nói gì nữa, chỉ thỉnh thoảng cười thích chí. Mặc cho ông anh đang hì hục đạp.</span><br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/><span style="color: #333333;">Vừa về tới nhà, anh liền chìa tay nói nó:</span><br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/><span style="color: #333333;">- 5 ngàn mày, a không quên đâu nhé, hè hè.</span><br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/><span style="color: #333333;">- &#8230;Xì, đồ tình toán&#8230; Đây nè, khỏi thối. Ghét. ( nó giả vờ giận dỗi và đi vào phòng).<br /><br/>&#8230;&#8230;&#8230;<br /><br/>3 hôm sau:<br /><br/>- Trú thôi Hai ơi mưa to rùi, về trời mưa bệnh đó!!<br /><br/>Trời mưa như trút, 2 anh em né vào 1 nhà thờ gần đó.<br /><br/>Hừ nếu không có nó thì mình phi một mạch về nhà rùi, trú làm gì không biết. Nhỏ này đúng là sao quả tạ mà. Chưa nghỉ xong&#8230;<br /><br/>- Hai biết đây là đâu hông?<br /><br/>- Nhà thờ chứ gì!<br /><br/>- Hì, biết luôn.<br /><br/>Thấy trời vẫn không ngớt, nó nói tiếp:<br /><br/>- Vào trong cho đỡ lạnh đi Hai.<br /><br/>- Ừ thì zô.<br /><br/>Anh khóa xe và đi theo nó vào trong, gia đình anh không theo đạo, anh <br/>chỉ biết đây là nhà thờ chứ chưa bao giờ vào. Còn nó thì vào nhiều rồi, <br/>đi cùng đám bạn, nên ít nhiều cũng biết về nơi này.<br /><br/>Nó đưa mắt lên những hàng ghế và khẽ nói với anh:<br /><br/>- Người ta thường ngồi ở đây cầu nguyện, ước mong điều mình mong muốn đó Hai.<br /><br/>Anh gật đầu và hướng mắt về bàn thờ.<br /><br/>- Còn kia?<br /><br/>- &#8230;À, bạn e nói đó là nơi cha làm lễ và giảng bài cho mọi người nghe đó Hai.<br /><br/>- &#8230;cha?<br /><br/>- Hì&#8230;cha là linh mục đó, những người theo đạo thường gọi linh mục là vậy đó Hai. Hì (Nheo mắt).<br /><br/>- ..Ừm&#8230;.thế có mẹ không?<br /><br/>- Àh uhm, cái nì em không bít nữa, hì hì, nhưng có cha chắc phải có mẹ rùi! Hai nhỉ.<br /><br/>- Ờ, tao cũng nghỉ zậy!<br /><br/>Bất chợt 2 anh em gặp 1 linh mục đang nhìn mình với ánh mắt hiền hậu và <br/>nụ cười trên môi, vị linh mục đưa ngón tay trỏ lên miệng ra hiệu. Nó <br/>cười và cùi đầu chào, anh thấy vậy cũng làm theo, vị linh mục gật đầu <br/>cười và đi vào trong&#8230;<br /><br/>- Thui mình zề thui Hai hén, tạnh mưa rùi thì phải.<br /><br/>- Ờ&#8230;<br /><br/>&#8230;Chiếc xe đạp lại bon bon trên con đường quen thuộc, sau cơn mưa trời <br/>trong lành và mát mẽ hơn nhiều. Một cơn gió thổi qua làm anh rung mình <br/>vì lạnh&#8230;<br /><br/>Nó hỏi anh giọng quan tâm:<br /><br/>- Lạnh hả Hai. Để em chở cho, em có mang áo khoắc nà.<br /><br/>Anh cáu:<br /><br/>- ..Hừ&#8230;lạnh đâu, tại mày nặng quá thì có.<br /><br/>- Xì, không lạnh mà da người của Hai đâu hết rùi, toàn da gà không nà. Thoai để em chở cho&#8230;<br /><br/>- Ai khiến mày chở, ngồi im coi, gần tới nhà rồi.<br /><br/>Nó im lặng nép sau lưng anh tránh cái lạnh của gió.<br /><br/><br /><br/><br /><br/>&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;<br /><br/><br /><br/>- Linh à, sang xem phim không mày?<br /><br/>- Sorry. Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang ngáy khò khò&#8230;<br /><br/>- Không xem mai anh trả ráng chịu héng!! ( Dọa)<br /><br/>- Hai xem 1 mình y, em buồn ngủ lắm rồi&#8230;<br /><br/>Tiếng bước chân anh buôn bã về phòng&#8230;<br /><br/><br /><br/>&#8230;Nhưng rồi nó cũng ôm gối qua anh, nó biết anh sợ ma không ngủ được.<br /><br/>Nó gật gà gật gù, mắt mở không nổi nữa, nhưng nó không dám ngủ nó đợi khi anh ngủ say rùi mới dám bước về phòng.<br /><br/>&#8230;.<br /><br/>Nó thương anh lắm, biết anh hay gặp ác mộng, nó mua cho anh 2 cái gối ôm<br/> thật to, nhờ có nó mà anh ngủ ngon giấc hơn trước nhiều.<br /><br/>Biết anh hay sợ ma, nên nó lúc nào cũng cùng anh xem phim đến khi anh <br/>ngủ. Khi chán phim, nó kể chuyện cho anh nghe, những câu chuyện về cuộc <br/>sống và về gia đình&#8230;<br /><br/>Khi anh bị người ta chặn đánh, nó không làm được gì, chỉ biết lao vào <br/>kéo cánh tay lực lưỡng đó ra, nó khóc, nó van xin&#8230;không ai nghe, nó hét,<br/> nó mắng, nó chửi nhưng dường như chỉ cho nó &#8230;<br /><br/>Từ đó nó quyết tâm học võ, cái thân thể nhỏ bé yếu ớt của nó mà phải <br/>chịu đựng những bài tập luyện nặng nhọc khổ sở. Những cú té ê ẩm làm nó <br/>đau lắm, nó muốn khóc nhưng không được, mình phải mạnh mẽ lên, như vậy <br/>đã nhằm nhò gì, yếu đuối vậy thì làm sao bảo vệ được Hai&#8230;<br /><br/><br /><br/>Sau 1 tuần nó ốm lì giường 2 ngày liền, lại còn bị anh mắng: &#8220;Tự nhiên <br/>bày đặt võ vẽ, làm tao phải mệt&#8230;&#8221;. Nó không nói gì, chỉ nhe răng cười.<br /><br/>Anh đâu có biết là nó học võ là vì anh.<br /><br/><br /><br/><br /><br/>&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;.<br /><br/>Chiều chủ nhật 2 anh em đi dạo, vì nó mới bệnh dậy nên anh chiều nó, dẫn<br/> nó đi chơi. Nó đang tung tăng nhảy nhót, bước cao bước thấp, bỗng nhiên<br/> nó ngồi quỵ xuống ôm đầu. Anh chạy lại đỡ lấy nó:<br /><br/>- Linh, mày sao vậy? Linh&#8230;<br /><br/>- Em&#8230;em chóng&#8230; mặt quá Hai ơi!<br /><br/>Rồi nó ngất đi.<br /><br/>- Linh&#8230;.Linhhhhhhhh.<br /><br/><br /><br/>- Linh, tỉnh dậy đi, Linh.</span><br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/><span style="color: #333333;">&nbsp;Anh vừa cõng nó chạy vừa hét lớn. Chưa bao giờ anh thấy lo sợ như bây giờ.<br /><br/>- Linh, mày giỡn anh phải không? Anh không đùa đâu nha, tỉnh dậy đi. Nhỏ<br/> này, mày nặng quá đấy, tỉnh dậy đi, anh không cõng nỗi mày nữa đâu, dậy<br/> đi&#8230;<br /><br/>Không 1 tiếng nói đáp lại&#8230;.<br /><br/><br /><br/><br /><br/><br /><br/>&#8230;&#8230;<br /><br/>- Sao? Ung&#8230;ung thư máu?<br /><br/>- Ừ, ung thư máu.<br /><br/>Anh đứng yên bất động sau câu trả lời của bác sỹ. Đầu anh quay cuồng. <br/>Anh nghe tai mình ù ù, 3 chữ &#8220;ung thư máu&#8221; vẫn cứ vang vẳng quanh anh. <br/>Chuyện gì thế này?. Anh hỏi lại giọng run run:<br /><br/>- &#8230;Bác&#8230;bác sỹ nhầm rồi phải không? Sao&#8230;sao vậy được, em tôi nó&#8230;nó khỏe <br/>vậy mà, sao thế được, bác sỹ đã khám kĩ chưa? Khám&#8230;khám lại đi, chắc có <br/>sự nhầm lẫn ở đây rồi&#8230;Tôi van xin bác sỹ, khám lại cho em tôi đi, làm ơn<br/> đi&#8230;<br /><br/>- Xin lỗi cậu chúng tôi đã khám rất kỹ rồi, rất tiếc.<br /><br/>Anh quỳ xuống, 2 tay nắm lấy tay bác sỹ vừa lay vừa nói:<br /><br/>- Làm&#8230;làm ơn cứu em tôi&#8230;<br /><br/>Như nhớ ra điều gì, anh chạy thật nhanh về nhà, lục tất cả mọi tấm hình của nó&#8230;<br /><br/>- Bác sỹ xem nè nó xinh, hiền lành, dễ thương vầy nè, nó sao có thể, bác<br/> sỹ thấy cũng nó cười đẹp đúng không? Sao lại có thể là nó được, phải <br/>không bác sỹ. Còn đây nữa nè, bác sỹ cũng thấy nó đội cái mũ len này đẹp<br/> lắm mà phải không? Phải không bác sỹ, làm sao mà&#8230;<br /><br/>Anh van xin, nài nỉ&#8230;Ông bác sỹ ngước mặt lên ngăn không cho những giọt nước mắt mình rơi xuống. Và ông tiến về phòng mình&#8230;<br /><br/>Giọng anh lắp bắp:<br /><br/>- Nó&#8230;nó&#8230;, em tôi nó sẽ&#8230;?.<br /><br/>- Có thể.<br /><br/>Anh buông thả cánh tay, ngã quỵ xuống&#8230;<br /><br/>- Chắc bây giờ cô bé tĩnh rồi đó, cậu vào thăm nó đi.( Tiếng bác sỹ vọng lại).<br /><br/>&#8230;&#8230;..<br /><br/><br /><br/>Anh buồn bã bước vào phòng bệnh của nó, 1 màu trắng bao trùm, anh thấy <br/>sợ, sợ lắm. Nó đang mãi mê với đôi chim ngoài cửa sổ. Cố cầm nước mắt, <br/>anh bước tới hỏi nó:<br /><br/>- Dậy rùi hả? Nãy mày sao vậy hả?<br /><br/>- &#8230;A..Hai, em đang ở đâu vầy? Đưa em về nhà đi. Em hết mệt rồi nà.<br /><br/>- Chưa về được, chưa khám xong. Yên đi khi nào khỏe hẳn rồi về.<br /><br/>- &#8230;Ưm, không chịu đâu! Em khỏe thật rồi mà, đây Hai xem nè ( Nó ngoe nguẩy cái đầu cười hì hì&#8230;)<br /><br/>Anh quát:<br /><br/>- Đừng có suốt ngày cười vậy nữa? Chưa&#8230;..chưa đc về. Mày chưa có khỏe, nghe không hả? Ở yên đó, khi nào khỏe rồi về.<br /><br/>Anh đi ra ngoài và đóng sầm cửa lại.<br /><br/>(Ơ, Hai sao vậy nhỉ, tự nhiên cáu với mình) Nó lẩm bẩm.<br /><br/>Anh chạy thật nhanh ra sân thượng bênh viện, những giọt nước mắt tràn trên má lúc nào anh không hay.<br /><br/>Nó sao vậy chứ? Sao lúc nào nó cũng vậy? Sao nó cứ cười hoài vậy nhỉ? <br/>Anh thấy ngực đau nhói, trời ơi sao mình ghét nó cười vậy nhỉ?...<br /><br/><br /><br/>Anh nhớ đến nhà thờ, nó đã chỉ cho anh hàng ghế mà mọi người vẫn ngồi đó<br/> cầu nguyện : &#8220;Người ta thường ngồi ở đây cầu nguyện, ước mong điều mình<br/> mong muốn đó Hai.&#8221;<br /><br/><br /><br/>Anh đến nhà thờ, ngồi vào 1 chiếc ghế gần phía trên cùng. Anh không biết phải làm sao và bắt đầu như thế nào.<br /><br/>Vị linh mục nhìn thấy anh quen nên tiến lại gần và hỏi:<br /><br/>- Con có chuyện gì sao?<br /><br/>Hơi ngạc nhiên với cách xưng hô, anh đáp lại:<br /><br/>- Chào cha&#8230;<br /><br/>Im lặng 1 chút rồi anh nói tiếp:<br /><br/>- Em gái con đang bị bệnh rất nặng con đến để &#8230; để cầu nguyện cho nó&#8230;. Nhưng thưa cha, con không phải là người theo đạo.<br /><br/>- &#8230;Cha biết từ hôm trước, lúc 2 con vào đây trú mưa rồi. Không sao đâu, <br/>ai cũng có điều ước muốn xin mà, chúng ta hãy cùng cầu nguyện nhé&#8230;</span><br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/><span style="color: #333333;">&nbsp;( Tiếng vị linh mục từ tốn)<br /><br/><br /><br/><br /><br/>&#8230;..<br /><br/>Bệnh của nó ngày càng nặng và phải điều trị bằng liệu pháp hóa học, nó <br/>chưa biết, nói đúng hơn là nó chưa biết là mình bị ung thư. Nó chỉ cảm <br/>thấy dạo này nó hay buồn ngủ và mệt mỏi trong người. Nhân viên bệnh viện<br/> vào đưa nó lên phòng điều trị&#8230;<br /><br/><br /><br/>- Mọi người làm gì thế này, đưa tôi đi đâu đây? Tôi không đi đâu hết, tôi muốn gặp anh hai tôi.<br /><br/>- Mong cô bình tĩnh để chúng tôi làm việc!.(Tiếng của y tá)<br /><br/>- Không&#8230;&#8230;...Tôi muốn gặp&#8230;.Hai<br /><br/>Giọng của nó yếu dần và nó ngất đi khi mà thuốc đã ngấm.<br /><br/>Anh đứng đó, bên ngoài phòng bệnh, anh nghe hết, từng câu, từng từ mà nó<br/> nói, sao thế này, nó cần mình mà, sao mình lại đứng đây&#8230; Anh chỉ muốn <br/>chạy đến bên nó, bên cô em gái bé bỏng của mình, anh muốn ôm nó vào <br/>lòng, muốn nói với nó là &#8220;2 nè, 2 của em đây. Không có chuyện gì đâu! Em<br/> cứ ngoan nhé, rồi sẽ không sao đâu&#8230;&#8221;. Nhưng sao anh cứ đứng chết chân <br/>vào 1 chỗ thế này. ..<br /><br/><br /><br/><br /><br/><br /><br/><br /><br/><br /><br/><br /><br/><br /><br/><br /><br/>&#8230;Anh bước vào phòng thăm nó, vừa lúc mẹ anh vừa bước ra, ánh mắt bà buồn<br/> bã và mệt mỏi, còn nó nó gầy đi nhiều quá&#8230; Cố kìm nước mắt, anh bước <br/>tới kéo cái rèm cửa cho căn phòng thêm sáng sủa, quay sang giả vờ hỏi nó<br/> với giọng bình tĩnh:<br /><br/>- &#8230;Ở đây thích không mày?<br /><br/>Bây giờ nó không cười nữa, nó im lặng và buỗn bã. Anh không còn thấy ánh<br/> mắt tinh nghịch, lém lỉnh của nó nữa. Nó làm như không nghe thấy anh <br/>nói gì&#8230;Anh hỏi thêm câu nữa:<br /><br/>- Không thích à?<br /><br/>Nó vẫn im lặng chỉ có những giọt nước mắt lăn dài trên mặt nó&#8230;<br /><br/>Nó nói giọng run run:<br /><br/>- Em sẽ&#8230;sẽ&#8230;</span><br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/><span style="color: #333333;">- Mày sẽ khỏi bệnh và được anh Hai đẹp trai của mày chở đi dạo phố tiếp.</span><br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/><span style="color: #333333;">- Em sẽ&#8230;sẽ&#8230;em sẽ chết ah?<br /><br/>Anh vội ngắt lời và mắng:<br /><br/>- Tao cấm mày nghĩ như vậy hiểu chưa? Mày sắp khỏe rồi, sắp được ra viện<br/> đi chơi tiếp rồi, tao cấm mày nghĩ lung tung không là nghỉ chơi mày <br/>luôn á.<br /><br/>&#8230;.<br /><br/>Anh đẩy chiếc xe lăn ra và vớ lấy chiếc áo khoác:<br /><br/>- Thôi anh đưa mày đi dạo nha!<br /><br/>Nghe thấy đi dạo nó thích lắm, đã lâu lắm rồi nó không đc ra ngoài, <br/>không đc hít thở bầu không khí trong lành của thiên nhiên, không được <br/>thả hồn vào nắng vào mây vào gió, và đã lâu lắm nó mới lại được cùng đi <br/>chơi cùng anh&#8230;<br /><br/><br /><br/>- Hai à?<br /><br/>- Hử, lạnh hả? Để tao vào lấy thêm cái áo nữa,<br /><br/>- Không, Hai à! Hai biết em ước điều gì không?<br /><br/>- &#8230;Tự nhiên hỏi vậy? Sao tao biết được!<br /><br/>Nó nhắm mắt lại, ve vẫy cái đầu để cảm nhận được những làn gió mát đang thổi&#8230;<br /><br/>- Em sẽ là gió đó, 1 làn gió mát vào mùa Hạ, 1 cơn gió ấm áp vào mùa <br/>Đông, 1 ngọn gió yêu thương. Em sẽ không bay đi đâu cả, em sẽ chỉ ở bên <br/>cạnh Hai thôi. Em sẽ không để cho Hai yên ngày nào đâu&#8230; Hai không được <br/>khóc đâu nhé, vì nếu thấy Hai khóc, em sẽ là gió ấm thổi qua, như vậy <br/>thì nước mắt của 2 sẽ khô hết&#8230;<br /><br/>Nói xong nó nhe răng cười. Nhưng anh cảm thấy nỗi buồn vô tận trong mắt nó, và mắt anh cũng vậy, sao nó cay cay vậy nhỉ?</span><br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/><span style="color: #333333;">&#8220; Không đâu nhóc à, hai không cần mày là gió hay là gì hết, hai chỉ cần mày sống và luôn vui vẽ tươi cười thôi&#8221;...<br /><br/><br /><br/>Im lặng 1 hồi, nó nói tiếp:<br /><br/>- &#8230;.Có phải chúa trời,&#8230; ngài rất thích những cô bé ngoan, đáng yêu không<br/> nhỉ. Ngài sẽ mang chúng lên thiên đàng. Đúng rồi, những người tốt thì <br/>sẽ được&#8230;<br /><br/>- Lảm nhảm gì vậy mày? (Anh ngắt lời nó.)<br /><br/>Nó im lặng và ngước lên nhìn anh. Nước măt nó lại lăn dài. Nó biết là <br/>anh hiểu nó nói gì. Và hơn bao giờ hết nó hiểu là nó rất quan trọng với <br/>anh&#8230; Cố gượng cười, nó lay tay anh và nói bằng giọng nài nỉ:<br /><br/>- Hai cõng em nha!<br /><br/>- &#8230;Ừ. Lên đi.<br /><br/>- Chà, Hai bữa ni ngoan zữ har! Hi hi.<br /><br/>&#8230;<br /><br/>Đã lâu lắm rồi nó không được Hai cõng. Nó thích lắm, cứ cười toe&#8230;<br /><br/>Anh im lặng không nói gì cũng không than mệt như lúc trước, tại vì nó bệnh nên sút cân, hay tại vì&#8230;.<br /><br/>Đứng trong hành lang, bà mẹ vẫn dõi theo từng bước của anh em nó, đôi mắt bà đượm buồn&#8230;<br /><br/><br /><br/>- Hai cười cái coi mà, làm gì mà mặt xụ thế kia? Con trai mà mặt hay xụ là ế vợ đấy nhá.<br /><br/>- &#8230;Ừm&#8230;ừ&#8230;Hì hì. Đó, cười đó.<br /><br/>- Hừ&#8230;Cười giả tạo kìa. Thui, Hai hát em nghe nha, em thích bài: Với anh em vẫn là cô nhóc ý.<br /><br/>- Bài đó á, tao đâu có thuộc.<br /><br/>Nó nhõng nhẽo:<br /><br/>- Không thuộc cũng hát, không thuộc thì bịa.<br /><br/>Chiều nó, anh cất giọng hát vịt đực, dỡ không thể dỡ hơn. Còn nó thì cười nghiêng ngã làm 2 anh em té lăn quay ra đất.<br /><br/>Và thế là 2 anh em nhìn nhau cười ha ha&#8230;<br /><br/>&#8230;&#8230;<br /><br/>- Hai cứ cười zậy nha, dù có chuyện gì thì vẫn phải cười, em không muốn thấy Hai buồn đâu&#8230; Nhớ nha!</span><br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/><span style="color: #333333;">- &#8230; Ừm, Mà cười 1 mình chán lắm</span><br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/><span style="color: #333333;">,Hai thích cười cùng mày kìa, mày cười nhìn ngộ lắm nhóc à?</span><br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/><span style="color: #333333;">- Xùy&#8230; Người ta răng khểnh xinh thế ni mà kiu cười nhìn ngộ à.</span><br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/><span style="color: #333333;">Rồi nó nói tiếp:</span><br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/><span style="color: #333333;">- Đố Hai biết trong tiếng Anh, anh Hai gọi là gì hông nè?</span><br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/><span style="color: #333333;">- ..Ờ.. Two brother phải hông?<br /><br/>- Uề&#8230; Dỡ ẹc, là Big brother, có nghĩa là anh lớn, mà anh lớn là phải <br/>mạnh mẽ nè, dũng cảm nè, không được buồn và hay khóc nhè đâu.</span><br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/><span style="color: #333333;">(Anh biết nó muốn nói gì nhưng cố gắng vui)</span><br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/><span style="color: #333333;">- &#8230; Hè, thì tao có bao giờ khóc hay buồn đâu. Thế còn nhóc? Tên tiếng Anh của nhóc là gì?</span><br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/><span style="color: #333333;">- Theo Hai thì là gì?</span><br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/><span style="color: #333333;">- &#8230; Để nghĩ coi&#8230; À, là&#8230;là&#8230;</span><br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/><span style="color: #333333;">- Là gì Haiiiiii?</span><br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/><span style="color: #333333;">- Là&#8230;là&#8230;bí mật, tao không nói đâu sợ mày buồn. He he.</span><br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/><span style="color: #333333;">- Xùyyyyy&#8230; ( Nó trề môi 1 tiếng dài).<br /><br/>&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;.<br /><br/>Và rồi thượng đế cũng lấy đi hy vọng cuối cùng của anh cả niềm vui và sự<br/> an ủi, để rồi nguời ta chỉ thấy và nghe những nỗi buồn của anh&#8230;<br /><br/><br /><br/>- Không&#8230;.Hai không nhớ gì hết, tính Hai hay quên lắm, mày phải tỉnh dậy <br/>nói cho anh biết, ngày nào cũng phải nhắc Hai nghe, tỉnh dậy đi nhóc, <br/>mày ngủ lâu quá rồi đó&#8230; Ngủ hoài là thành mèo lười đó nghe không? <br/>Dậy&#8230;dậy đi nhỏ này. Dậy!<br /><br/>(Anh lay vai nó, nhưng nó thì vẫn nằm im.)<br /><br/><br /><br/>&#8230;.Anh lại chạy đến nhà thờ, để nó lại với những dòng nước đang ứa ra trên mắt &#8230;.</span><br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/><span style="color: #333333;">&#8220; Không được Linh à, mày phải sống,&#8230; phải sống&#8230;, không được đâu&#8230;em phải sống&#8221; (Anh nói trong tiềm thức vô vọng)<br /><br/><br /><br/>&#8230;&#8230;.<br /><br/>Đứng giữa thánh đường, anh nói trong khi nước mắt mình cứ tuôn:<br /><br/>- Con&#8230;con xin chúa trời, ngài đừng mang em con đi. Sao lại là nó mà <br/>không phải là người khác. Nó&#8230;nó không có ngoan đâu, nó là đứa không nghe<br/> lời, nó lười lắm&#8230; nên ngài đừng mang nó đi mà, đừng mang em con đi&#8230;<br /><br/>Anh ngã quỵ chân xuống và lẩm bẩm:<br /><br/>- Nó không ngoan đâu, đừng&#8230;đừng mang nó đi. Đừng mà. Nó không&#8230;không ngoan.<br /><br/><br /><br/><br /><br/>&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;.<br /><br/><br /><br/>Khẽ đặt nhành hoa hồng trắng lên mộ nó, hoa hồng trắng loài hoa mà nó thích nhất&#8230; Anh nhìn nó.<br /><br/>Nó vẫn cười tươi như ngày nào, vẫn cái ánh mắt hồn nhiên đó:<br /><br/>- Nhỏ này, sao em cười hoài vậy hả? Không thấy mỏi miệng à?...<br /><br/>- Hừ, em có biết là không có em, Hai mất ngủ mấy đêm liền vì sợ ma không<br/> hả? Đã hứa là tối nào cũng xem phim cùng Hai rồi mà &#8230; Còn nữa lúc trước<br/> còn kiu bày anh cua gái nữa mà, vậy mà không thấy đâu hết nhé... Đúng <br/>là chúa thất hứa, không bao giờ chịu giữ lời hết.<br /><br/>&#8230;..<br /><br/>- Ở trên đó em ngoan không? Đừng nghịch ngợm quá, à ừm trong nhà thờ á <br/>nhóc, không có mẹ đâu, chỉ có cha thui à. Hì, ngộ quá phải không?</span><br/></div><br/><ul class="bbcode_list"><br/><li>&#8230;Để Hai hát em nghe nha. Nhưng Hai vẫn chưa thuộc bài đó đâu. Hì hì.<br /><br/>Rồi vẫn cái giọng dỡ òm đó, anh hát:<br /><br/>&#8220; Đối&#8230;với anh em vẫn là cô nhóc, những nghĩ suy trong lòng còn ngu ngốc&#8230;..đối với anh&#8230;.em&#8230;.vẫn là&#8230;cô nhóc&#8221;.<br /><br/>Nước mắt làm cổ họng anh nghẹn lại&#8230; Giọng anh mếu máo&#8230;</li><br/></ul><br/><div class="bbcode_left"><br/><span style="color: #333333;">- &#8230; &#8220;Vẫn là&#8230;vẫn&#8230;cô nhóc thôi&#8221;<br /><br/><br /><br/>Anh đau đớn quay mặt đi, không muốn để nó nhìn thấy anh khóc, anh đã hứa<br/> với nó là sẽ không khóc rồi mà. Nhưng sao nước mắt cứ lăn dài trên mặt <br/>anh.<br /><br/><br /><br/>1 làn gió nhẹ, ấm áp thổi qua mang theo những giọt nước mắt của anh. Anh<br/> lặng yên nhìn chiếc lá vàng bị gió cuốn đi về cuối chân trời và khẽ <br/>cười nói nhỏ: &#8220; Ngốc à, anh đâu có khóc&#8230;&#8221;.</span><br/></div><br/><div class="bbcode_left"><br/><span style="color: #333333;">&#8230;Và sẽ chẳng bao giờ anh cho nó biết là trong tiếng Anh tên nó là Angel, là 1 thiên thần.</span><br/></div><br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/ngoc-a-anh-dau-co-khoc/" rel="tag">ngoc-a-anh-dau-co-khoc</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/Chi-ben-anh-khi-uot-at-goi-chan/</link>
<title><![CDATA[Chỉ bên anh khi ướt át gối chăn ]]></title> 
<author>KhanhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tình Yêu]]></category>
<pubDate>Wed, 19 Dec 2012 06:36:55 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/Chi-ben-anh-khi-uot-at-goi-chan/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img src="http://s4d4.turboimagehost.com/t1/14407312_90332cef4925e56d34658e8a.jpg" border="0" alt="Free Image Hosting" /></a><br /><br/><br/><br/><span style="font-family: tahoma;">-Giá mà em không phải điếm thì tốt quá. </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">-Anh sẽ yêu em sao? </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">-uh, sẽ yêu và sẽ cưới. </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">Minh nhìn Vy và cười. rất nhiều lần<br/> anh tự nói với lòng mình như thế. Phải, giá mà cô ta đừng là điếm thì <br/>có thể anh và cô sẽ có một tình yêu đẹp. Còn bây giờ, không đâu. Anh mà <br/>yêu một con điếm thì đúng là sự sỉ nhục. Nhưng quả thật, anh rất có cảm <br/>tình với cô. Dù cô là điếm bán thân kiếm tiền nhưng anh tìm thấy ở cô sự<br/> ngọt ngào, trong sáng, dịu dàng đến từng phút giây. Thật ra anh rất coi<br/> thường loại con gái giả vờ ngây ngô trong sáng nhưng cảm giác với Vy <br/>lại khác vì Vy trong sáng và thánh thiện thật chứ chẳng cần giả vờ. Đôi <br/>khi anh quên mất cô là ai. Và sau mỗi cuộc vui, anh trả tiền cho cô thì <br/>mọi thứ lại trở về như cũ mà thôi. Vy vẫn chỉ là điếm... </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">-Anh nghĩ anh thích em mất rồi. </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">-Hi, còn em, em yêu anh từ lâu rồi ý. Vy cười. </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">Quả thật, chẳng có con điếm nào có <br/>nụ cười đẹp như thế. Minh say đắm. Nhưng anh không ngốc mà tin lời con <br/>điếm. Có mất gì vài lời nói ngọt ngào mà lại được thêm tiền bo nữa chứ. </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <a class="highslide" href="http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.590M590.jpg?u=http%3A%2F%2Fimg-wap.socbay.vn%2Fdata%2F41d%2F4b%2F56453e28b4ce4393bd859d5b9b3.jpg&amp;ql=90&amp;si=9d5a5&amp;cr=tp"></a><a class="highslide" href="http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.590M590.jpg?u=http%3A%2F%2Fimg-wap.socbay.vn%2Fdata%2F41d%2F4b%2F56453e28b4ce4393bd859d5b9b3.jpg&amp;ql=90&amp;si=9d5a5&amp;cr=tp"><img alt="" border="0" src="http://img-wap.socbay.vn/v4/wap.590M590.jpg?u=http%3A%2F%2Fimg-wap.socbay.vn%2Fdata%2F41d%2F4b%2F56453e28b4ce4393bd859d5b9b3.jpg&amp;ql=90&amp;si=9d5a5&amp;cr=tp" /></a><br /><br/><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">Minh ra về. Vy cứ lặng lẽ nhìn theo<br/> bóng người đàn ông đi dần xa. Thực sự không phải Vy nói với Minh những <br/>lời yêu thương trống rỗng. Đó là tình cảm rất thật của cô. </span>... nguồn : Vnmon.Com ...<span style="font-family: tahoma;">Khi<br/> thích, khi yêu một ai đó, điếm cũng có tình cảm giống như bao người. <br/>Nhưng cô chẳng hy vọng gì đâu. Thân phận như cô, mỗi lần anh ghé qua <br/>nhanh chóng và ra về nhanh chóng cũng đủ lắm rồi. Anh sẽ chẳng bao giờ <br/>chấp nhận loại con gái như cô đâu. Vy nghĩ. Thế nên cứ thà thế này đi. <br/>Khi anh nói thích cô, cô vui lắm dù biết đó chỉ là lời trăng hoa. Mặc dù<br/> là thế cũng khiến cô xao xuyến mãi thôi. </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">Em yêu anh nhưng em là con điếm </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">Chỉ bên anh khi ướt át gối chăn </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">Mặn mà tình em người sao thấu </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">Nỗi sầu của điếm có đáng không??? </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">Và cứ thế, hai người họ, hai thân phận. Họ chẳng tin tình yêu ở nhau... </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">... </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">Chết tiệt, sao lại nghĩ về cô ta <br/>quá nhiều. Minh ôm đầu. Chỉ là một con điếm thôi mà. Có gì đâu phải nhớ <br/>nhiều đến thế... Cô gái ấy có đôi mắt mùa thu, nụ cười như hoa đồng nội.<br/> Cô gái ấy, ám ảnh tôi... Cảm giác ngọt ngào, dịu êm và đam mê chỉ ở bên<br/> cô ta mới có... dù cô ta có là ai. Tôi yêu cô ta mất rồi. Minh chẳng <br/>biết rằng tình yêu vốn rất khó giải thích.</span>... nguồn : Vnmon.Com ...<span style="font-family: tahoma;">Ranh<br/> giới của tình yêu vốn mong manh thì đối phương có là ai cũng làm ta mờ <br/>mắt. Yêu là mù quáng, còn tỉnh táo thì đã chẳng phải yêu đâu. Không thể <br/>nào chịu nổi, Minh chạy như bay ra khỏi nhà và phóng xe như bay đến chỗ <br/>Vy. </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">Như bao lần khác. Minh làm tình với<br/> Vy. Hai người nằm bên nhau. Chợt Minh nắm lấy bàn tay Vy. Bỗng cảm thấy<br/> thật xót xa. Người ta đến với điếm thì thường thích giày xéo thân xác <br/>cô ta hơn là nâng niu một bàn tay... Anh nắm chặt lấy tay Vy. </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">-Em àh, hôm nay anh không trả tiền đâu.- Minh thầm thì. </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">-Dạ không sao mà anh. </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">-Không phải anh không có tiền. Nhưng anh không thích trả tiền cho em nữa. Anh sẽ trả cho em cái khác. </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">-Gì vậy anh? Vy ngạc nhiên. </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">-Cả cuộc đời anh. </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">Minh hôn nhẹ lên bàn tay Vy, thở nhè nhẹ lên. </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">-Anh đừng đùa chứ??? </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">-Không, nếu em thích làm một cô gái<br/> bình thường, anh sẽ cưới em làm vợ. Vợ anh đẹp, vợ anh đảm đang. Nếu em<br/> muốn làm một con điếm, anh sẽ mua em cả cuộc đời này... Hãy đến với anh<br/> và làm lại từ đầu. </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">Vy òa khóc, lần đầu tiên trong đời,<br/> cô khóc vì hạnh phúc. Có những điều tưởng chỉ là trong mơ vậy mà vẫn <br/>xảy ra như một điều kì diệu. Thứ tình yêu cô tôn thờ chỉ dám nghĩ đến <br/>trong suy nghĩ vậy mà giờ đây đang đến với cô. Cô ôm siết lấy anh thật <br/>chặt để ngỡ chẳng phải mơ. Người đàn ông cô yêu bấy lâu... </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">-Anh àh, em yêu anh, đó là tình cảm thực sự của một con người. </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">3 năm sau... </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">Minh trở về nhà sau một ngày làm việc. Cô vợ của anh chạy ra đón chồng. Hai người rất tình cảm. </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">-Yến àh, hôm này vợ yêu nấu món gì cho anh vậy ?- Anh gọi tên một người phụ nữ khác là vợ mà không phải Vy. </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">Sáng chủ nhật, Minh ra ngoài từ rất<br/> sớm. Anh không đi tập thể dục cũng không la cà quán xá. Anh đến thăm <br/>người xưa. Cô gái điếm tên Vy. </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">-Vy àh, anh có vợ rồi mà lạ thật. Anh vẫn muốn đến thăm em. </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">Minh nhìn Vy, khuôn mặt cô mỉm cười<br/> mà lòng anh thì đầy cay đắng. Phải, khuôn mặt trong di ảnh ấy 3 năm nay<br/> vẫn luôn mỉm cười. Nụ cười ấy ám ảnh Minh trong từng giấc ngủ, trong <br/>từng suy nghĩ mà từng ấy thời gian vẫn luôn hành hạ trong trái tim anh. <br/>Minh khóc. Mỗi năm, anh chỉ đến thăm mộ Vy một lần thôi vì anh sợ nếu <br/>ngày nào cũng đến thì ngày nào anh cũng khóc. Anh khóc cho tình yêu của <br/>mình. Khóc thương cho người con gái nhỏ bé, đáng thương... </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">- -Em àh, em nằm ở dưới, bình yên <br/>lắm phải không. Anh ở đây, lòng anh giông bão lắm. Cớ sao em lại để <br/>trong anh quá nhiều nghĩ suy.Thời gian qua, anh chưa khi nào quên em <br/>được, quên nụ cười sáng trong và thánh thiện. </span>... nguồn : Vnmon.Com ...<span style="font-family: tahoma;">Nhưng<br/> tiếc, em là điếm. Em chưa kịp đón nhận tình yêu của anh trọn vẹn thì em<br/> đã ra đi rồi. Chẳng lẽ điếm thì thường không có được tình yêu. Chẳng lẽ<br/> cuộc đời của điếm thường kết thúc không có hậu vậy sao??? </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">Ngày hôm đó, ngay khi nhận được lời<br/> yêu từ Minh. Cô gái điếm 20 tuổi tên Vy đã vô cùng hạnh phúc. Cô mơ đến<br/> một tương lai đầy hạnh phúc với người đàn ông cô yêu thầm bấy lâu. Cô <br/>sẽ làm lại từ đầu cuộc đời mình để xứng đáng với anh. Để tình yêu của <br/>anh, không phải đặt nhầm chỗ. </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">Và cuộc đời thì lại có những chữ <br/>nhưng bất ngờ. Khi cô quyết định sẽ không làm cái nghề đĩ điếm nữa. Ông <br/>khách quen dâm đãng vẫn đến tìm Vy. Tất nhiên cô cự tuyệt. Trong suốt <br/>cuộc đời, lần đầu tiên cô kháng cự vì khi ấy cô nghĩ đến Minh, nghĩ đến <br/>người đàn ông cô yêu. Nếu không kháng cự, cô sẽ mãi mãi không thể nào <br/>thoát ra được thân xác điếm. Và đêm đó, một đêm mưa tầm tã, chẳng ai <br/>biết Vy đã bị cưỡng hiếp cho đến chết... Sáng hôm sau, Minh thấy người <br/>con gái nhỏ bé mà anh yêu nằm như trôi dạt đã chết tự khi nào. Khuôn mặt<br/> khi chết rồi mà đầy phẫn uất và tủi nhục. </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">Muốn lặng im... </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">Muốn thét gào... </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">- -Em ơi, dù anh vẫn yêu em. Nhưng <br/>kiếp sau em đừng làm điếm nữa. Thì em sẽ chẳng phải chịu những khổ đâu, <br/>tủi nhục. Em sẽ như bao người con gái, có được tình yêu trọn vẹn với <br/>người mình thương. </span>... nguồn : Vnmon.Com ... <span style="font-family: tahoma;">Em<br/> đã đánh đổi cả mạng sống của mình để thoát khỏi thân xác điếm... Em nhỏ<br/> bé nhưng em thật dũng cảm. Em là người anh yêu, nhưng ngàn lần anh vẫn <br/>muốn...kiếp sau em đừng làm điếm. Chúng ta sẽ không phải chịu những trái<br/> ngang. Hãy là một người bình thường thôi em nhé. Dẫu sao anh vẫn gọi em<br/> bằng một cái tên thân yêu. Vy. </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">Em yêu anh nhưng em là con điếm </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">Mọi người coi em chỉ vậy mà thôi </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">Mắt biếc môi son hồng đôi má </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">Bạc bẽo hồng nhan giữa cuộc đời. </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">Em yêu anh nhưng em là con điếm </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">Hẹn kiếp sau em sẽ làm người </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">Và kiếp này em chỉ là con điếm </span><br /><br/>&nbsp;&nbsp; <br /><br/>&nbsp;&nbsp; <span style="font-family: tahoma;">Chỉ bên anh khi ướt át gối chăn.&nbsp;</span><br/></div><br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/chi-ben-anh-khi-uot-at-goi-chan/" rel="tag">chi-ben-anh-khi-uot-at-goi-chan</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/Tinh-Yeu-hay-Tinh-Duc/</link>
<title><![CDATA[Tình Yêu hay Tình Dục ]]></title> 
<author>KhanhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tình Yêu]]></category>
<pubDate>Wed, 19 Dec 2012 06:32:07 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/Tinh-Yeu-hay-Tinh-Duc/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img alt="Free Image Hosting" border="0" src="http://s4d3.turboimagehost.com/t1/14407289_36d4b765bde616a973290416.jpg" /></a><br /><br/><br /><br/><br /><br/><div style="text-align: center;"><br/><a class="highslide" href="http://d.f10.photo.zdn.vn/upload/original/2012/05/27/16/28/1338110892889283023_574_0.jpg"></a><a class="highslide" href="http://d.f10.photo.zdn.vn/upload/original/2012/05/27/16/28/1338110892889283023_574_0.jpg"><img alt="" border="0" src="http://d.f10.photo.zdn.vn/upload/original/2012/05/27/16/28/1338110892889283023_574_0.jpg" /></a> <br /><br/>P/s: Bài viết này không mang tính kích dục. Nếu đã bước vào thì bạn hãy <br/>đọc hết nó. Để chiêm nghiệm về những yêu đương, về đúng hoặc sai.<br /><br/><br /><br/>______________~ &#9829; ~______________</div><br/><b><br /><br/>Anh vẫn cứ nạt em. Như tát. Trong điện thoại. Cứ như em làm một con điếm không bằng. Ngon thì bao em đi, cả đời.<br /><br/><br /><br/>Em không phải là gái, nhưng em ngủ với anh. Dần dà, từ một đứa con gái <br/>ngoan hiền, em đã trở thành một người đàn bà hư lúc nào không hay. Anh <br/>thì vẫn cứ đi đi về về với rất nhiều đứa con gái như em. Mà không, họ <br/>cũng khác em. Họ đâu có yêu anh, nhưng vẫn ngủ với anh. Họ xinh đẹp sắc <br/>xảo, thậm chí còn quỷ quyệt. Còn em, em chỉ là một đứa con gái bình <br/>thường, không son phấn nhiều, và chỉ yêu mỗi một mình anh. <br /><br/><br /><br/>Em luôn làm tốt nhiệm vụ của mình - ở trên giường. Cũng bởi anh bảo rằng<br/> "Yêu là cho nhau tất cả" . Những môi hôn nồng nhiệt, mùi đàn ông, mùi <br/>đàn bà hòa lẫn vào nhau. Anh mân mê. Em sân si. Nhiều lúc em tự hỏi : <br/>Tình yêu này là gì vậy anh ? Là những lần thỏa mãn chung đụng xác thịt <br/>hay đáp ứng yêu cầu nhục thể cho nhau ?<br /><br/><br /><br/>Anh là gì , là gì, là gì ? Mà gọi thì em phải đến ! Anh là một người rất quan trọng trong trái tim em.<br /><br/><br /><br/>Em là gì, là gì, là gì ? Mà phải nhiều lần bị anh giày vò thân xác ! Hay<br/> em trong anh, chỉ là một đứa con gái hư nhơ đục, phong trần.<br /><br/><br /><br/>Em không chịu nổi nữa, những lần quấn lấy nhau đến phát chán. Em thấy <br/>kinh tởm chính mình. Khinh miệt bản thân bởi vì em hư hỏng quá. Hư hỏng <br/>vì yêu anh. <br /><br/><br /><br/>Nhưng. em không biết nữa, em không muốn rời xa anh, bởi vì em biết, anh <br/>chưa từng yêu một người con gái nào thật lòng, và vẫn luôn hi vọng rằng :<br/> Biết đâu đấy, một ngày nào đấy, anh nhận ra rằng, chỉ có em là còn chấp<br/> nhận ở cạnh anh, quan tâm anh và yêu anh, chứ em chưa từng cần tiền của<br/> anh.<br /><br/><br /><br/>Mọi người hay nhìn em. Rồi phát cuồng vì em. Vì em đẹp. Em mặn mà. Và em<br/> đàn bàn. Cái nét đẹp lạ lùng ấy lôi cuốn biết bao người con trai xung <br/>quanh em. Nhưng anh biết không ? Em chưa lần nào để lòng mình rung động.<br/> Em thật sự rất sợ, khi tình yêu này làm em cằn cỗi, héo tàn, em sẽ <br/>không còn một thứ gì để tiếp tục bấu víu - và ngừng yêu anh. <br /><br/><br /><br/>Anh thì sao ? Anh ga lăng. Anh phóng túng. Anh phong tình . Anh giàu. <br/>Anh có tiền nhưng anh tiêu không đúng chỗ. Mà lạ là anh vẫn giàu. Vẫn có<br/> tiền bao gái. Xài sang. Nhưng em thề, em chưa từng chăm chăm đổ đốn vì <br/>tiền của anh, quyền của anh, địa vị của anh. <br /><br/><br /><br/>Một ngày, Anh gọi điện cho em : Anh ngừng chơi đây. Anh sẽ lấy vợ!<br /><br/><br /><br/>Em thảng thốt: - Là ai ?<br /><br/><br /><br/>- Cô ấy có thai với anh rồi. <br /><br/><br /><br/>Em cáu bẳn : Còn em ?<br /><br/><br /><br/>- Đó chỉ là những cuộc vui đã sớm hẹn ngày kết thúc. Anh xin lỗi.<br /><br/><br /><br/>Rồi anh cúp máy. Quẳng đi em như một chú cún con xấu xí bên vệ đường.Em <br/>vội vã ấn đi ấn lại phím call như muốn mòn, chỉ còn là những cái tút dài<br/> khô khốc. Rồi sau dần là một giọng nói của người con gái: "Số máy quý <br/>khách gọi hiện không liên lạc được, mong quý khách vui lòng gọi lại <br/>sau". Những giọt nước mắt không hẹn mà gặp, đua nhau thi chạy dài trên <br/>gò má nóng hổi. Em khóc! Một cơn gió lạ như anh mà cũng phải dừng hay <br/>sao? Một con ngựa bất kham như anh mà cũng chịu khuất phục? Em đã tín <br/>cẩn và tin yêu biết nhường nào, gắng gượng và hi vọng biết nhường nào <br/>rằng : Anh sẽ vì em mà thay đổi. <br /><br/><br /><br/>À, và rồi anh cũng thay đổi đó chứ, nhưng là vì một người con gái khác em. Em khanh khách cười.<br /><br/><br /><br/>Đây là yêu thương của em sao ? <br /><br/><br /><br/>Hay là hàng giờ phải tự mình lau đi những giọt nước mắt ?<br /><br/><br /><br/>Là những tin yêu xộc xệch nằm co ro ngoài gió lạnh ?<br /><br/><br /><br/>Là những vết thương lòng bưng bít mũ k thể xóa nhòa nhờ những vệt lăng của thời gian ?<br /><br/><br /><br/>Có lẽ em nhầm rồi. Nhầm to rồi. Thứ tình cảm mà bấy lâu em mang chẳng <br/>phải là tình yêu đích thực, đó chỉ là thứ cảm giác đay điến, đày đọa bản<br/> thân em quá chừng sâu sắc.<br /><br/><br /><br/>Đến bao giờ đây ? Em cứ tự đọc đi đọc lại câu thần chú đó ? Đến bao giờ em quên đc anh đây ?<br /><br/><br /><br/>Nỗi đau xác thịt, em mang. Nỗi đau tinh thần, em gánh. <br /><br/><br /><br/>Thì đến bao giờ em quên đc anh đây ? Một dấu chấm hỏi tròn đầy nhiều xúc<br/> cảm, mà thực chất không đủ nội lực để giúp em dung hòa mọi thứ.<br /><br/><br /><br/>Em biết, anh sẽ không thể bên em cả đời, nhưng nỗi đau anh mang lại cho <br/>em, sẽ ở bên em cả đời. Đâu đó, lại loáng thoáng lên trong em : Đàn bà <br/>có thể quên đi người đàn ông mà họ yêu, nhưng những nỗi đau thì không <br/>thể.<br /><br/><br /><br/>- Tình yêu hay là tình dục ? Cuối cùng chỉ là một con số 0 hoặc là lùi <br/>về âm vô cực, nếu như cứ yêu mà 1 trong 2 người luôn nghĩ về những mưu <br/>cầu tầm thường, dối trá . Yêu là hi sinh vì nhau, nhưng phải là sự hi <br/>sinh chính đáng, nhiệt thành. Và điều quan trọng nhất là gì bạn biết <br/>không ? Phải luôn tôn trọng và trân quý người yêu của bạn nếu như bạn <br/>không muốn phải viết một cái kết đau lòng nào như trên.<br /><br/><br /><br/><br /><br/>P/s : Tôi viết về một người đàn bà vẫn thường hay khóc trong đêm, và tôi<br/> viết thay cho chị về những nỗi buồn mà chị đang chịu đựng. Và cả những <br/>người đàn bà ngốc khờ khác mà tôi không biết nữa chứ.Dũng cảm mà bước đi<br/> một mình đi, ai biết đâu được, vẫn có ai đó luôn đi theo sau lưng bạn.<br /><br/><br /><br/>Những người xứng đáng với bạn, tuyệt nhiên sẽ không làm bạn rơi nước mắt. Thật đấy!<a class="highslide" href="http://img.me.zdn.vn/images/smilley/default/1.jpg"></a><a class="highslide" href="http://img.me.zdn.vn/images/smilley/default/1.jpg"><img alt="" border="0" src="http://img.me.zdn.vn/images/smilley/default/1.jpg" /></a><br /><br/><br /><br/><br /><br/><br /><br/>End.</b><br/><br/></div><br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/tinh-yeu-hay-tinh-duc/" rel="tag">tinh-yeu-hay-tinh-duc</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/Thu-gui-chong-dep-trai-nhung-qua-ac-voi-vo/</link>
<title><![CDATA[Thư gửi chồng đẹp trai nhưng quá ác với vợ ]]></title> 
<author>KhanhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tình Yêu]]></category>
<pubDate>Wed, 19 Dec 2012 06:31:23 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/Thu-gui-chong-dep-trai-nhung-qua-ac-voi-vo/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Đã có lần vợ chỉ muốn tìm đến cái chết vì chồng ác với vợ quá...</h2><br/><a href="" name="more"></a><br /><br/><div class="detailct fl mgt20" id="newscontent"><br/><div class="" style="font-size: 13pt; line-height: 23px; margin: 2% auto;"><br/>Chồng yêu!</div><br/><div class="" style="font-size: 13pt; line-height: 23px; margin: 2% auto;"><br/>Đêm<br/> hôm qua, chồng đã đấm túi bụi vào cái thân thể yếu ớt của vợ. Trong&nbsp;&nbsp;<br/>cơn say chồng chửi mắng vợ là là một người vô dụng là con đàn bà thối&nbsp;&nbsp;<br/>tha. Tiếng chửi của chồng đầy những men rượu làm cả xóm trọ kinh động.&nbsp;&nbsp;<br/>Mấy em sinh viên phong bên cạnh cứ đứng thập thò, ngó vào qua khe cửa.&nbsp;&nbsp;<br/>Tuần nào các em ấy cũng phải bất đắc dĩ chứng kiến cảnh chồng &#8220;xử tội&#8221;&nbsp;&nbsp;<br/>vợ mà vẫn không hết tò mò.</div><br/><div class="" style="font-size: 13pt; line-height: 23px; margin: 2% auto;"><br/>Chồng<br/> uống say về, rồi lấy cớ này cớ kia để đánh đập vợ. Vợ biết chồng&nbsp;&nbsp;không<br/> còn thích ăn cơm nhà nữa mà đã &#8220;ngó nghiêng&#8221; tới một món phở khác -&nbsp;&nbsp;<br/>món phở mà chồng cho là vừa miệng và thơm ngon hơn. Rồi chồng so sánh&nbsp;&nbsp;<br/>"cơm nhà" với "phở quán". Càng so sánh, chồng càng thấy thất vọng vì đã <br/> lấy phải một người vợ chẳng ra gì, đã xấu người rồi lại hay so đo tính <br/> toán.</div><br/><div class="VCSortableInPreviewMode" style="display: inline-block; font-size: 13pt; line-height: 23px; margin: 2% auto; text-align: center; width: 401px;" type="Photo"><br/><div style="float: none; font-size: 13pt; margin: 2% auto; width: auto;"><br/><img alt="" id="img_12200" rel="http://sohanews2.vcmedia.vn/jd7hhomjviftm9qumm5utlpyo0cccc/Images/2012/12/thuguinguoichongdeptrainhungvuphusohanews1-78035.jpg" src="http://sohanews2.vcmedia.vn/jd7hhomjviftm9qumm5utlpyo0cccc/Images/2012/12/thuguinguoichongdeptrainhungvuphusohanews1-78035.jpg" style="cursor: none; font-size: 13pt; margin: 2% auto; max-width: 100%;" title="" type="photo" /></div><br/><div style="float: none; font-size: 13pt; margin: 2% auto; width: auto;"><br/><div class="PhotoCMS_Caption" style="font-size: 13pt; margin: 2% auto;"><br/>(Ảnh minh họa)</div><br/></div><br/></div><br/><div class="" style="font-size: 13pt; line-height: 23px; margin: 2% auto;"><br/>Cảnh<br/> đi ở trọ ngột ngạt và tù túng thật tình vợ chẳng thích gì nhưng&nbsp;&nbsp;biết <br/>làm sao được vì cả hai ta cùng là dân tỉnh lẻ, nhà chúng lại nghèo&nbsp;&nbsp;nên <br/>phải cố bám trụ ở cái thành phố chật hẹp này. Vợ rất sợ nhìn thấy&nbsp;&nbsp;nét <br/>mặt của chồng mỗi khi ngồi vào mâm cơm không nhiều thịt cá, hay khi&nbsp;&nbsp;<br/>chồng về nhà và mở tủ lạnh, chiếc tủ lạnh trống trơn chỉ phả ra những&nbsp;&nbsp;<br/>hơi lạnh dễ khiến người ta rùng mình.</div><br/><div class="" style="font-size: 13pt; line-height: 23px; margin: 2% auto;"><br/>Nhưng<br/> chồng ơi, vợ đã cố gắng hết sức để vun vén cho tổ ấm của chúng ta.&nbsp;&nbsp;<br/>Đồng lương công nhân chẳng nhiều nhặn gì. Đã từ lâu lắm rồi, mỗi lần đi <br/> chợ sớm vợ không còn dám ghé quán phở hay bún chả ăn sáng như ngày xưa.<br/>&nbsp;&nbsp;Vợ cũng không còn giữ thói quen vừa đi đường vừa ngó nghiêng vào những<br/>&nbsp;&nbsp;quán quần áo như hồi chưa lấy chồng. Vì tất cả những thứ ấy đều là xa <br/> xỉ&#8230; vợ cần tiền để cuối tháng nộp tiền nhà trọ cho chúng mình, để có <br/>thể&nbsp;&nbsp;mua tặng chồng chiếc áo sơ mi tử tể vào dịp sinh nhật, để mua dược <br/>thật&nbsp;&nbsp;nhiều quà mỗi lẫn về thăm bố mẹ...</div><br/><div class="" style="font-size: 13pt; line-height: 23px; margin: 2% auto;"><br/>Các chị làm cùng phân xưởng xót xa bảo:<i style="font-size: 13pt; margin: 2% auto;"> &#8220;Sao mày hiền thế em ơi? Bỏ quách nó đi cho rồi, tham gì chứ đừng tham cái mác ngoài đẹp trai của nó!&#8221;</i><br/>&nbsp;&nbsp;Và các chị gọi anh là "cái của nợ đời", thật tình vợ cũng không vui <br/>khi&nbsp;&nbsp;nghe người ta nói về chồng mình như thế. Nhưng càng ngẫm càng thấy <br/>các&nbsp;&nbsp;chị nói không sai.</div><br/><div class="" style="font-size: 13pt; line-height: 23px; margin: 2% auto;"><br/>Đã<br/> có lần vợ chỉ muốn tìm đến cái chết vì chồng ác với vợ quá. Đó là khi&nbsp;&nbsp;<br/>chồng đánh vợ xong còn dùng chiếc kéo sắc lẹm cắt phăng mái tóc dài của <br/> vợ đi. Chồng bảo chồng &#8220;ngứa mắt&#8221; khi phải nhìn thấy mái tóc đen dài - <br/> niềm tự hào duy nhất của vợ từ thuở còn con gái.</div><br/><div class="" style="font-size: 13pt; line-height: 23px; margin: 2% auto;"><br/>Hôm<br/> qua trong lúc đang ăn cơm, vợ chạy vội vào nhà vệ sinh. Qua tấm&nbsp;&nbsp;gương <br/>treo trên tường vợ thấy mặt mình tái xanh và vợ nôn ọe mãi không&nbsp;&nbsp;thôi. <br/>Vợ trễ kỳ kinh đến hơn 10 ngày. Mua que thử thai về thì biết mình&nbsp;&nbsp;đã có<br/> thai.</div><br/><div class="" style="font-size: 13pt; line-height: 23px; margin: 2% auto;"><br/>Giọt<br/> máu của chồng đang hòa vào cơ thể của vợ để 9 tháng nữa chúng ta sẽ&nbsp;&nbsp;<br/>đón một thiên thần. Nhưng chồng ơi, liệu con của chúng mình có chào đời <br/> được không khi mà chồng chỉ toàn nói chuyện với vợ bằng nắm đấm, bằng&nbsp;&nbsp;<br/>những lời gầm ghè và điều quan trọng là chồng luôn thấy cơm nhà khó nuốt<br/>&nbsp;&nbsp;chẳng dễ ăn như món phở ngoài đường...</div><br/><div class="" style="font-size: 13pt; line-height: 23px; margin: 2% auto;"><br/>Vợ của chồng&#8230;</div><br/></div><br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/thu-gui-chong-dep-trai-nhung-qua-ac-voi-vo/" rel="tag">thu-gui-chong-dep-trai-nhung-qua-ac-voi-vo</a>
]]>
</description>
</item>
</channel>
</rss>