<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0">
<channel>
<title><![CDATA[Www.MuonGi.Net , Khánh® Production, tin sốc, show hàng, tin hot, teen đú]]></title> 
<link>http://muongi.net/pro/index.php</link> 
<description><![CDATA[Nothing Lasts Forever...]]></description> 
<language>vi</language> 
<copyright><![CDATA[Www.MuonGi.Net , Khánh® Production, tin sốc, show hàng, tin hot, teen đú]]></copyright>
<item>
<link>http://muongi.net/pro/Xin-loi-anh-bi-cam/</link>
<title><![CDATA[Xin lỗi anh bị câm]]></title> 
<author>KhanhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Cuộc Sống]]></category>
<pubDate>Thu, 06 Jun 2013 07:48:48 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/Xin-loi-anh-bi-cam/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<a href="http://4.bp.blogspot.com/-cBrqq_cGaJ8/UbAPcBW1bDI/AAAAAAAAQb4/uHBLBHDP2E4/s320/vb.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://4.bp.blogspot.com/-cBrqq_cGaJ8/UbAPcBW1bDI/AAAAAAAAQb4/uHBLBHDP2E4/s320/vb.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/>Nàng là một cô gái đẹp, đẹp từ khuôn mặt đến nội tâm. Nàng là một tình nguyện viên chuyên đi quyên góp lương thực và đồ dùng để ủng hộ cho những trại trẻ mồ côi.<br/>Nàng gặp hắn ở đó, một người đàn ông có dáng người thô kệch bị câm. Hắn ta sống từ bé ở đây và bây giờ lớn cũng chẳng đi đâu làm ăn gì mà ở lại cô nhi viện chăm sóc những đứa trẻ tội nghiệp. Mọi công việc nặng nhọc hắn đều làm hết.<br/>Người ta bảo hắn không biết cười, cũng chẳng ai biết tên hắn, chỉ gọi là “Gã câm”.<br/>Nàng là người duy nhất vẫn cười với hắn mặc dù hắn luôn tỏ ra khó chịu. Nàng là người duy nhất chịu ngồi cùng bàn ăn cơm chung với hắn. Và nàng cũng là người kiên trì nhất chịu ngồi nói chuyện độc thoại một mình với hắn.<br/>Hắn ngóng đợi từng ngày từng ngày để được gặp nàng. Chỉ cần nhìn thấy nàng là hắn đã vui lắm rồi. Hắn ríu rít theo nàng đi phát quà và chăm sóc những đứa trẻ. Nàng dạy hắn viết chữ, nàng dạy hắn cách đối xử dịu dàng với tất cả, nàng dạy hắn cười.<br/>Trong mắt gã đàn ông sống trong thế giới câm lặng đó thì nàng giống như một nàng tiên tuyệt diệu đem lại cho hắn mọi thứ, trong đó có cả cái thứ người đời gọi là tình yêu. Hắn yêu nàng, một gã câm đem lòng yêu người phụ nữ xinh đẹp, hoàn hảo như nàng!<br/>_Này câm, mày không được thích con bé tình nguyện viên xinh xinh đâu đấy! – Bà sơ già trong trại trẻ ngiêm mặt dặn kín hắn.<br/>Hắn ngạc nhiên, ú ớ như hỏi lại.<br/>_Con nhỏ ấy xinh thế, mày thì đã nghèo, trông tướng thô lỗ lại còn bị câm, với làm sao được, thích nó rồi lại bệnh tương tư thì khổ cái thân chứ sao!<br/>Hắn cúi gằm mặt xuống ỉu xìu. Hơn 30 năm chỉ quanh quẩn sống trong cái trại trẻ bé tí này, khó khăn lắm hắn mới biết cảm giác thích một người, hắn không dừng lại được, hắn thích nàng lắm!<br/>Nhưng dù sao hắn thích thì cũng để trong lòng vậy thôi, cũng chẳng dám thổ lộ ra với nàng. Hắn ý thức được bản thân, bà sơ nói đúng, hắn là kẻ vô sản nên không thể có được nàng, một viên ngọc quý.<br/>_Anh câm này, sao anh không có tên? – Nàng mỉm cười dịu dàng hỏi hắn.<br/>Hắn lắc đầu, cười ngờ nghệch mà thảm thương, nguệch ngoạc viết mấy dòng lên giấy ” tôi mồ côi từ bé, lại bị câm, còn sống là tốt rồi, quan tâm gì đến cái tên đâu”.<br/>_Thế để em đặt tên cho anh câm nhé! – Nàng cười rõ tươi, để lộ cái răng khểnh duyên dáng diệu kì – À, để xem nào, từ giờ em gọi anh là Kem nhé, tên hơi kì chút nhưng em thích ăn kem lắm. Hì hì!<br/>Hắn chả hiểu gì, ngơ ngác nhìn nàng như trẻ con, vậy là từ giờ hắn đã có tên, hơn 30 năm có mặt trên cõi đời, hôm nay chính thức hắn đã có một cái tên. Hắn viết cái tên Kem ra giấy rồi bắt từ giờ mọi người phải gọi hắn như vậy.<br/>Khoá tình nguyện 3 tháng của nàng kết thúc. Hôm chia tay, nàng ôm bọn trẻ rơm rớm nước mắt, hắn nhìn nàng, lặng thinh.<br/>_Anh Kem ở lại chăm sóc bọn trẻ tốt nhé, anh nhớ ôn lại những gì em đã dạy học cho anh để còn dạy lại cho mấy đứa nhóc đấy!<br/>Hắn khẽ gật đầu, mặt buồn buồn!<br/>Ngày hôm sau nàng không đến nữa, hắn biết thừa thế mà theo bản năng thỉnh thoảng vẫn ngóng ra ngoài. Tập giấy nàng tặng để học chữ được hắn giữ gìn rất cẩn thận, lúc rảnh hắn vẫn lôi ra viết tên nàng rồi viết tên hắn. Bà sơ thấy vậy phiền lòng lắm.<br/>_Này Kem, tao bảo mày là không được thích cái con nhỏ tình nguyện ấy rồi cơ mà, trông mày bây giờ như thằng ất ơ ấy. Nó không đến cái trại trẻ rách này nữa đâu, mày đừng ngóng, quên nó đi. Mà từ giờ không có kem với củng gì nữa, tao vẫn sẽ gọi mày là thằng câm của ngày trước, rõ chưa?<br/>Hắn buồn xo, lủi thủi vào một góc ngồi. Nàng mới chỉ dạy hắn cách nhớ thương một người thôi, chứ đã dạy hắn cách quên một người như thế nào đâu.<br/>Hắn lại trở nên lầm lì và cộc cằn như xưa, hắn cũng chẳng cười với bất cứ ai nữa.<br/>Rồi nàng lại xuất hiện sau một thời gian dài. Hắn nhìn thấy nàng, mỉm cười ngờ nghệch, cái nụ cười mà hắn cất giữ chỉ để dành riêng cho nàng. Nàng vẫn xinh đẹp và quyến rũ như vậy, nàng còn mua kem cho hắn nữa. Cái kem lạnh buốt tê cóng cả răng. Hắn không dám ăn, cầm cái kem và ngắm nàng ăn đến nỗi cái kem chảy nước đầy ra tay.<br/>_Ơ anh Kem ăn đi, ngon lắm đấy!<br/>Hắn nhìn nàng, cười cười, cứ để mặc cho kem chảy mãi.<br/>_Bao giờ anh Kem lên thành phố chơi với em nhé, em bảo bạn em xin việc cho, anh kiếm thêm chút tiền để phụ giúp các sơ.<br/>Nghĩ đến chuyện được gần nàng hắn vui lắm, xin bà sơ cho lên thành phố ngay.<br/>Mới đầu sơ bà phản đối kịch liệt, sau đó bà đổi hướng sang khuyên nhủ ngọt ngào, lí lẽ. Hắn không được như ý tỏ ra bực dọc, nhấm nhẳng với mọi người. Thấy hắn khổ tâm quá, bà sơ đành phải dồng ý cho hắn đi.<br/>_Trên ấy mà khổ quá thì mày về đây với tao và bọn trẻ nhé!<br/>Hắn tỏ ra hớn hở, gật đầu lia lịa.<br/>[...]<br/>Cuộc sống thành phố không êm đềm và tuyệt diệu như hắn tưởng tưởng. Hắn không được gặp nàng thường xuyên, nhưng công việc thì cũng tạm được.<br/>Một lần rủ hắn đi ăn cơm trưa, nàng nói với hắn rằng nàng sắp kết hôn, nàng rất vừa thấy hạnh phúc vừa thấy hồi hộp, lo lắng. Hắn ngồi đơ người một lúc. Nàng sẽ lấy chồng, vậy là hắn sắp mất nàng rồi ư? Không, nàng đã bao giờ là của hắn đâu mà mất được.<br/>Lặng lẽ quan sát những lúc nàng cười, nàng trò chuyện mà hắn thấy tim mình như vỡ ra. Hắn yêu nàng, rất rất yêu, hắn muốn hét to cho nàng hiểu điều ấy, mặc kệ nàng có chịu đáp trả lại tình cảm đó hay không. Nhưng hắn không thể, vì hắn là một gã câm.<br/>Đám cưới diễn ra đúng như kế hoạch, hắn cũng đến dự với tư cách bạn của cô dâu. Hắn mặc một bộ đồ cũ kĩ, đi đôi giày cũ kĩ, tiền mừng của hắn toàn tờ bạc lẻ nhưng chẳng chịu thua kém ai. Người ta đi bao nhiêu hắn cũng mừng nàng như vậy, có khi còn hơn ấy.<br/>Mọi người ai nhìn hắn cũng tránh xa và tỏ ra khinh bỉ, chỉ có mỗi nàng, dù mặc bộ quần áo bình thường hay đang vận bộ váy cưới thì nàng vẫn dịu dàng với hắn.<br/>Nàng giờ đây đã trở thành vợ người ta, thế nhưng hắn vẫn không thể dừng chuyện yêu nàng lại được. Hắn vẫn là bạn của nàng, vẫn là người nàng tìm đến mỗi khi có tâm sự buồn. Mặc dù hắn chỉ biết im lặng, đôi khi là chìa những tờ khăn giấy cho nàng nhưng nàng vẫn rất thích được ngồi trò chuyện cùng hắn, cái cảm giác bình yên mà nàng không tìm ở đâu được, kể cả người chồng mà nàng rất yêu thương.<br/>Hàng ngàn lần hắn muốn nói hắn yêu nàng, một việc làm rất đơn giản mà hắn không bao giờ làm được, vì hắn bị câm, và vì nàng mãi không thuộc về hắn. Nàng thích kem, hắn thường xuyên mua đem đến cho và lặng lẽ ngắm nhìn nàng ăn chúng, hạnh phúc đơn giản chỉ là thế.<br/>Rồi chồng nàng ghen chuyện nàng thường xuyên gặp hắn, cuộc sống gia đình nàng lục *c, nàng buồn nhiều và cũng ít đi gặp hắn hơn.<br/>Một lần hắn mua rất nhiều kem mang đến cho nàng, lại nhằm đúng lúc chồng nàng cũng có nhà. Chồng nàng tỏ ra hằm hè vô cùng khó chịu, nàng thì cảm thấy rất khó xử, chỉ có hắn là vẫn cười tươi giơ túi kem ra cho nàng.<br/>Nàng không nỡ từ chối, rụt rè đưa tay đỡ lấy túi kem, chồng nàng thấy vậy liền chạy đến giằng túi kem rồi ném thẳng ra ngoài đường.<br/>_Nếu cô thích thì đi theo hắn luôn đi!<br/>Nàng bật khóc, cố giải thích. Hắn đần mặt ra không hiểu rằng mình đã gây ra hậu quả gì.<br/>Hai vợ chồng nàng cãi nhau to tiếng, một lúc sau chồng nàng đẩy cửa bỏ đi đâu đó, nàng ngồi trong nhà khóc lóc vật vã, hắn vẫn đứng ở ngoài chứng kiến từ nãy giờ. Thấy chồng nàng đi rồi, hắn đi vào, đưa cho nàng khăn giấy rồi ú ớ mấy từ gì đó. Nàng hất tay hắn ra:<br/>_Anh Kem đi đi, em ghét anh lắm, từ lần sau anh đừng bao giờ xuất hiện trước mặt em nữa!<br/>Hắn sững sờ, nàng chưa bao giờ quát hắn, chưa bao giờ đuổi hắn như thế. Hắn im lặng, đứng nhìn nàng một lúc rất lâu rồi quay đầu bước đi. Túi kem hắn mua bị chồng nàng ném ra đường đã chảy tan thành nước.<br/>Hắn buồn bã bước từng bước nặng nề trên đường. Hắn định sáng hôm sau sẽ trở về trại trẻ mồ côi.<br/>Lúc dọn đồ đạc hắn cất cẩn thận cái lọ có rất nhiều con hạc giấy hắn đã tự tay gấp cho nàng, định rằng sẽ tặng nó cho nàng vào một – dịp – đặc – biệt. Hắn muốn gặp nàng lần cuối vì hắn biết nàng sẽ không bao giờ đến cô nhi viện nữa.<br/>Hắn đứng từ xa lặng nhìn nàng, hắn muốn chạy đến hét thật to 3 chữ “Anh yêu Em” nhưng không thể, bởi vì hắn bị câm. Nhưng nếu có thể nói được thì hắn có dám không nhỉ?<br/>Bỗng hắn thấy có một kẻ côn đồ lại gần nàng định sàm sỡ, hắn thấy hai người đang vật lộn với nhau, con đường lúc đó vắng tanh không ai qua lại. Chẳng kịp suy nghĩ, hắn lao đến nhưng đã quá muộn. Tên côn đồ nằm đó máu me bê bết, còn nàng thì sợ hãi ngồi run rẩy bên cạnh với con dao vẫn đang cầm chặt trên tay.<br/>Nàng hoảng loạn thực sự, thấy hắn, nàng khóc nấc lên, buông con dao và ôm chặt hắn:<br/>_Anh Kem ơi, em giết người rồi!<br/>Hắn vỗ về nàng, bằng ngôn ngữ đặc biệt, hắn nói nàng đừng sợ. Hắn bình tĩnh đưa nàng về và đi làm công việc của hắn.<br/>Toà tuyên án hắn bị tù chung thân vì tội giết người.<br/>Hôm xét xử nàng khóc như mưa. Hắn không cho nàng khai sự thật, hắn bảo nàng mà nói thì hắn sẽ chết ngay tại chỗ. Nàng ân hận vì đã đưa hắn lên thành phố để bây giờ hắn phải lãnh án chết thay nàng.<br/>Hắn làm được chút tiền, dặn nàng gửi về cô nhi viện hộ, và nói với các sơ là hắn đã đi một nới rất xa không trở về nữa. Nàng nức nở gật đầu.<br/>Lúc về nhà trọ của hắn, nàng tìm được những con hạc giấy được đựng trong một lọ thuỷ tinh to đùng. Mỗi con hạc hắn vẽ một hình trái tim trong đó có tên nàng và tên hắn, bên ngoài miệng lọ treo một mảnh giấy nhỏ ghi dòng chữ “Cả thế giới biết anh yêu em!”<br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/xin/" rel="tag">xin</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/lỗi/" rel="tag">lỗi</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/anh/" rel="tag">anh</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/bị/" rel="tag">bị</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/câm/" rel="tag">câm</a> , <a href="http://muongi.net/pro/tags/xin-loi-anh-bi-cam/" rel="tag">xin-loi-anh-bi-cam</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/Clip-long-tot-cua-con-nguoi-Nga-rung-dong-trieu-trai-tim/</link>
<title><![CDATA[Clip lòng tốt của con người Nga rung động triệu trái tim ]]></title> 
<author>KhanhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Cuộc Sống]]></category>
<pubDate>Tue, 14 May 2013 08:10:19 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/Clip-long-tot-cua-con-nguoi-Nga-rung-dong-trieu-trai-tim/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<a href="http://i4.ytimg.com/vi/TzBInt4zljQ/mqdefault.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://i4.ytimg.com/vi/TzBInt4zljQ/mqdefault.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/>Qua những hình ảnh ngẫu nhiên được ghi lại từ các camera một người có nickname ArkadiYM93 trên Youtube đã sáng tạo ra đoạn video ghi lại hàng loạt việc làm tốt của những người Nga. Clip này đạt gần 4,6 triệu xem và nhanh chóng được giới trẻ Việt cập nhật.<br/><iframe width="540" height="360" src="http://www.youtube.com/embed/TzBInt4zljQ?feature=player_embedded" frameborder="0" allowfullscreen></iframe><br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/clip-long-tot-cua-con-nguoi-nga-rung-dong-trieu-trai-tim/" rel="tag">clip-long-tot-cua-con-nguoi-nga-rung-dong-trieu-trai-tim</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/5-mau-con-trai-khien-con-gai-phat-dien_4712/</link>
<title><![CDATA[5 mẫu con trai khiến con gái phát điên]]></title> 
<author>KhanhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Cuộc Sống]]></category>
<pubDate>Sat, 12 Jan 2013 09:42:48 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/5-mau-con-trai-khien-con-gai-phat-dien_4712/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img alt="" border="0" height="100" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5625921625147691762" src="http://4.bp.blogspot.com/-FcqHmBmmBJw/ThNJ6SEd0vI/AAAAAAAAB4I/FlUrFBSemt4/s200/chat%2Bsex%2Btham%2Bdu.mp4_snapshot_00.00_%255B2011.07.06_00.24.48%255D.jpg" style="display: block; height: 100px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 100px;" width="100" /><br /><br/><div style="position: relative;"><br/><span style="font-size: x-small;">Hix, không biết người con trai ấy hoàn hảo cỡ nào mà con gái chết mê mệt kinh dữ vậy ta!</span><br /><br/><br /><br/><br /><br/><div align="left"><br/>Mỗi người đều có những tiêu chí để lựa chọn "người ấy" cho riêng mình. Có bạn thích đẹp trai, bạn khác lại thích thông minh, học giỏi, cũng có bạn lại thích vẻ nam tính, mạnh mẽ, có thể làm chỗ dựa vững chắc cho người con gái... Nhưng về cơ bản, các tiêu chí ấy được gói gọn bởi những mẫu hình con trai dưới đây, cùng xem đúng không nhé!</div><br/><br /><br/><br /><br/><table><tbody><br/><tr><td><div align="center"><br/><a href="http://forum.vietyo.com/topic/5-mau-con-trai-khien-con-gai-phat-dien-156384/p1" target="_blank"><img id="ncode_imageresizer_container_4" src="http://ione.net/files/subject/2011/07/12042/tinh-yeu-1.jpg" /></a></div><br/><br /></td></tr><br/><tr><td><div align="center"><br/><a href="http://forum.vietyo.com/topic/5-mau-con-trai-khien-con-gai-phat-dien-156384/p1" target="_blank"><img id="ncode_imageresizer_container_1" src="http://ione.net/files/subject/2011/07/12042/tinh-yeu-2.jpg" /></a></div><br/><br /></td></tr><br/><tr><td><div align="center"><br/><a href="http://forum.vietyo.com/topic/5-mau-con-trai-khien-con-gai-phat-dien-156384/p1" target="_blank"><img id="ncode_imageresizer_container_5" src="http://ione.net/files/subject/2011/07/12042/tinh-yeu-3.jpg" /></a></div><br/><br /></td></tr><br/><tr><td><div align="center"><br/><a href="http://forum.vietyo.com/topic/5-mau-con-trai-khien-con-gai-phat-dien-156384/p1" target="_blank"><img id="ncode_imageresizer_container_3" src="http://ione.net/files/subject/2011/07/12042/tinh-yeu-4.jpg" /></a></div><br/><br /></td></tr><br/><tr><td><div align="center"><br/><a href="http://forum.vietyo.com/topic/5-mau-con-trai-khien-con-gai-phat-dien-156384/p1" target="_blank"><img id="ncode_imageresizer_container_2" src="http://ione.net/files/subject/2011/07/12042/tinh-yeu-5.jpg" /></a></div><br/><br /></td></tr><br/></tbody></table><br/></div><br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/5-mau-con-trai-khien-con-gai-phat-dien/" rel="tag">5-mau-con-trai-khien-con-gai-phat-dien</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/Em-khong-biet-khoc_3279/</link>
<title><![CDATA[Em không biết khóc]]></title> 
<author>KhanhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Cuộc Sống]]></category>
<pubDate>Sat, 12 Jan 2013 09:10:38 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/Em-khong-biet-khoc_3279/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img alt="Free Image Hosting" border="0" src="http://s3d3.turboimagehost.com/t/8857574_haynhatvn.jpg" /></a><br /><br/><br /><br/><span style="color: #cc0000;"><b>Rầm ... rầm ..<br />Két .... ét .. ét ...<br />Á......á......á....á ...<br /><br /><br /><br /><br /><br />Chị ơi... chị tỉnh lại đi....Chị ! tỉnh lại đi... chị , ko thể chết đc.. làm sao thế này ? Em sẽ ko bao giờ tha thứ cho hắn.. em ............sẽ trả thù !<br /><br /><br /><br /><br />.........................................<br /><br /><br /><br /><br />_Em đau ko ?<br /><br />_Có .<br /><br />_Đau lắm ko ?<br /><br />_Đau lắm !<br /><br />_Tại sao em ko khóc ?<br /><br />_Em ko biết khóc ..<br /><br /><br /><br />Bàn tay Tuấn rớm máu , dựng chiếc SH khỏi nền đường rải đầy đá nhọn .Cậu đỡ Chi đứng lên, với đôi bàn chân lấm bụi và dòng máu đỏ chảy xuống từ đầu gối cô. Răng cắn chặt lấy môi , chống tay lên xe và ngồi lên ấy ... Người ta có thể thấy cô đau, nhưng ko thể thấy cô khóc .<br />Những mối tình thường bắt đầu ngẫu nhiên và ko ngờ tới .. Người ta yêu nhau là vì cần nhau để sống, còn Chi yêu Tuấn là vì cô muốn trả những nỗi đau .....................<br />Cách đây 2 tháng :<br />_Tôi ngồi đây được chứ ?<br /><br />_Tự nhiên<br /><br />_Anh là Tuấn đúng không ?<br /><br />_Sao em biết ?<br /><br />_Hì, anh quá nổi tiếng mà .<br /><br />_Thế à ?<br /><br />_Tôi làm bạn anh được chứ ?<br /><br />_Oh, em là một cô gái rất đặc biệt , em gan lắm, nếu anh từ chối thì sao ?<br /><br />_Tôi cũng ko biết , nhưng tôi sẽ có cách để làm anh thix tôi ..<br /><br /><br /><br />Chi đứng dậy, ra khỏi chiếc ghế đó, để lại một nụ cười đầy khiêu khích và tờ giấy nhỏ đặt dưới ly Tonic, có ghi số dt của cô ... Tuấn chỉ biết nhìn theo bóng cô khuất xa ra khỏi quán bar đó , cầm tờ giấy và cười vu vơ ...<br />Tình yêu chớm nở bằng những mối quan hệ bất ngờ mà ít khi ai nghĩ nó đến với mình mà ko có mục đích .. Khổ thay, những thằng con trai vốn sẵn đào hoa lại thích những đứa con gái có cá tính chứ ko thíx những nàng dịu dàng, thuỳ mị ... Chi _ là một cô gái có cá tính .. và Tuấn _ là một chàng trai đào hoa ...Sự kết hợp này ko phải từ trên trời rơi xuống, đừng nhầm tưởng đó là 1` sự ngẫu nhiên . Tất cả đều phải có cái giá của nó ...<br />2 ngày sau, cậu gọi điện cho Chi . 1 tuần sau, họ chính thức wen nhau bằng 1 bản hợp đồng có thời hạn . Và trong đó, điều khoản cuối cùng là :" Khi 1 chiếc lá rời khỏi cây, chúng ta sẽ chia tay ".<br /><br /><br /><br /><br />Tuấn thường hỏi cô về điều khoản đó, Chi chỉ nhìn vào mắt cậu :<br />_Ko phải là lá tự nhiên đâu, anh yêu ạ !<br /><br /><br /><br />Sương vẫn trải dài trên từng con phố , gió vẫn thổi từng cơn lạnh giá 1 chiều tà .. Hà Nội vẫn sáng đèn , chiếu xuống góc phố với những đợt lá rơi lả tả .. mà sao... họ vẫn ko chia tay .<br />Những chuyến đi dài , những cái nắm tay mê mải , những nụ hôn thơ dại , những mảnh tình chóng phai ... Người ta vẫn thường mong tình yêu lâu dài , vẫn thường mơ một tình yêu vĩnh cửu .... nhưng với Chi , khi ánh đèn pha chiếc SH vụt tắt trước mắt cô , là khi tình yêu của cô dừng lại , bắt đầu nung nấu những ý định xa vời mà đôi khi cô ko biết mình đang tự làm đau chính mình trong đó ...<br /><br /><br /><br />Thu Hà Nội long lanh bằng mùi hoa sữa nồng nàn đằm thắm . Dưới mắt những con người Hà Nội,. hay nói đúng hơn là dưới mắt 1 chàng trai Hà Thành như Tuấn, Chi là một cô gái Sài thành đẹp, mạnh mẽ.. và cứng cỏi đến lạ thường .. chỉ vì cô chưa bao giờ khóc , chưa 1 lần, dù đau tâm hồn hay đau thể xác ..., ánh mắt cô vẫn long lanh ko bao giờ ngấn nước .Có ai đó bảo rằng, yêu là phải có nước mắt thì tình mới đậm sâu .. vậy mà :<br />_Anh sẽ bỏ em để đi với 1 cô gái khác .<br /><br />_Thật sao ?<br /><br />_Lúc đó, em sẽ buồn chứ ?<br /><br />_Chắc chắn .<br /><br />_Em ... có khóc ko ?<br /><br />_Không .<br /><br />_Tại sao ?<br /><br />_Em ... không biết khóc ..<br /><br />_Em sẽ không đổ 1 gịot nước mắt nào vì anh sao ?<br /><br />_Có lẽ thế .<br /><br />_Kể cả khi chúng mình chia tay .?<br /><br />_Khi ấy ... chúa sẽ quyết định ...<br /><br /><br /><br /><br />Một tháng, rồi 2 tháng .. rồi nửa năm sau.. nó đã vượt qua thời hạn mà Tuấn wen 1 cô gái ... và một sự thật rằng cậu đã yêu Chi thật lòng .. Yêu hơn cả những người mà cậu yêu trước đó ... Ở Chi, có 1 sức mạnh mà ko bao giờ tìm kiếm đc ... còn cô, vẫn chỉ như thế , vẫn dửng dưng, yêu mờ nhạt.. và ko bao giờ khóc .. Dù với những cô gái khác, những việc Tuấn làm có thể khiến người ta bật khóc bất cứ lúc nào, nhưng với Chi thì ko thể ..<br /><br />_Chi này , em có bí mật gì muốn nói với anh ko ?<br /><br />_Ko.<br /><br />_Vậy anh sẽ nói nhá .<br /><br />_Ừ .<br /><br />_Anh yêu em .<br /><br />_....(ánh mắt mơ hồ nhìn cậu )<br /><br />_Em sẽ ở bên anh mãi chứ ?<br /><br />_....(tay cô nằm gọn trong tay cậu )<br /><br />_Em này, em có yêu anh ko ?<br /><br />_Rồi... chúa sẽ quyết định . (làn môi mềm lấp láy , nụ cười nhỏ nhẹ rạng ngời , cô nhìn thẳng về phía chân trời và nói thế )<br /><br /><br /><br />Ai đó đã bảo rằng, tình yêu sẽ hoá giải đc hận thù .Ta đau những cơn đau ko phải trên thể xác mình, đau những gì ko phải do mình gánh chịu ... đó mới chính là đau . Chi đang đau như thế ,mọi thứ đối với cô trong lúc này chỉ là thù hận và những thủ đoạn để trả những mối thù đó ..Nhưng hình như cô đã ko làm được.. vì mỗi người đều có 1 trái tim , 1 trái tim để đập .. 1 nhịp đập để yêu ..<br /><br /><br /><br /><br /><br />Trong căn nhà ngoại thành hà Nội, ngọn lửa trong chiếc lò sưởi có vẻ cháy nhẹ hơn, nó làm người ta cảm thấy lạnh .. Chi là người đề nghị Tuấn chở cô lên đây , một ngày mùa đông buốt giá .. khuôn mặt cô hôm ấy ko còn tươi cười , ánh mắt ko còn long lanh như trước ... chỉ một chữ "buồn" in đậm trên gương mặt 20 đầy tham vọng .. cô chạy ra phía cửa , hứng lấy hết những cơn gió mùa đông bắc đang thổi ồ ạt tạt mạnh vào mình .. Tuấn chạy ra , kéo tay cô vào , cô giật manh bàn tay ấy , nhìn thẳng vào chiếc cây phía trước mặt , Tuấn đứng lại với cô :<br />_Em vào trong đi , trời lạnh lắm, nhỡ ốm thì sao ?<br /><br />_...(miệng cô thở dốc )<br /><br />_Em sao thế ? em sắp chết cóng rồi kìa .<br /><br />_Lá ... lá rơi rồi Tuấn ạh !.<br /><br />_Em nói cái gì ?<br /><br />_Lá rơi rồi .. và .. chúng ta chia tay đi ...<br /><br />_Nó .. làm ột trò đùa đúng ko ?<br /><br />_Ngay từ lúc bắt đầu , anh đã là trò chơi của em rồi !<br /><br />_Và sự thật là .... ?<br /><br />_Em trả thù anh !<br /><br />_..........<br /><br />_Anh ko tin phải ko ? Anh ko tin em là em chị Phương đúng ko ?, anh ko tin là chị Phương đã bị tai nạn vào cái đêm hôm đó cách đây hơn nửa năm, anh ko tin là chị ấy đã phải sống đời sống thực vật và chắc cũng ko tin , chị ấy đã chết tối hôm qua .l Chị ấy đã chống chọi hơn nửa năm qua, và chị ấy đã thua rồi , chỉ vì anh, anh bỏ chị ấy<br /><br />_.......<br /><br />_Tại sao anh lại bỏ chị ấy , trong khi chị ấy đã mang trong mình gịot máu của anh , tại sao thế Tuấn .. anh đào hoa đến mức ấy cơ à ? Trả lời đi .<br /><br /><br />_Chỉ cần em nói tất cả những điều em nói nãy giờ là 1 trò đùa , anh sẽ coi như mình chưa nghe thấy gì cả .<br /><br />_Ko ! Em đã muốn đùa, nhưng ....<br /><br />_Em đến với anh ... là để trả thù ?<br /><br />_Đúng, và bây giờ em sẽ đi ... anh yêu em mà ., đúng ko ? , đó là cách trả thù tốt nhất .<br /><br />_Tại sao thế Chi ?<br /><br /><br />_Nếu anh hiểu đc nỗi đau mất chị, anh sẽ ko hỏi như thế ..<br /><br /><br /><br />Những bước chân nặng nề, bước đi trong gió , khoảng ko gian đang sáng bỗng âm u đến kì lạ .. lẻ loi 1 bóng hình , lá rơi ngày 1 nhiều , gió thổi heo hút trên con đường vắng tình yêu ... Tuấn chạy theo Chi ... giữ lại bờ vai đang run ấy :<br /><br /><br />_Một ngày nữa thôi Chi ... 1 ngày nữa thôi .. rồ anh sẽ để em đi ..<br /><br /><br />_Sẽ thay đổi đc gì à ?<br /><br />_Làm người yêu anh 1 ngày nữa thôi ..anh xin em đấy !<br /><br />_Chúng ta còn 23 tiếng , 59 phút, 52 giây ..<br /><br />_Cám ơn em ..!<br /><br /><br /><br />.....................<br />Họ bên nhau , suốt ngày hôm đó ... Chi cười nhiều hơn , nhìn Tuấn nhiều hon, ôm cậu nhiều hơn .. vì chỉ khi kim đồng hồ chỉ 5h sáng, ho sẽ ko còn cơ hội bên nhau nữa ...Bằng những jì cô đã làm gần 1 năm qua, ko cho phép cô ở bên cậu nhiều hơn thế ...Họ hát cho nhau nghe, nấu cho nhau ăn , kể cho nhau những bí mật ... nằm cạnh nhau ... giữa khoảng sân rộng , nhìn lên bầu trời :<br /><br /><br /><br /><br /><br />_Nếu được chọn 1 lần nữa , anh vẫn yêu em chứ ?<br /><br />_Ừ..<br /><br />_Có hận em ko ?<br /><br />_Ko<br /><br />_Tại sao ?<br /><br />_Vì em làm đúng, anh có tội ..<br /><br />_Em lạnh quá , anh ôm em chặt thêm chút đc ko ?<br /><br />Cậu siết chặt vòng tay hơn :<br /><br />_Em thix ăn gì nhất ?<br /><br />_Kem, còn anh ??<br /><br />_Những món em nấu .<br /><br />_Sao anh chê em nấu dở ..?<br /><br />_Nhưng anh thích, vì là của em ..<br /><br />_Em xấu nhất cái gì ?<br /><br />_Bàn tay, tay em xấu tệ ..<br /><br />_Sao anh thích nắm ?<br /><br />_Vì ấm, nhóc ạh ! Còn anh xấu nhất cái gì ?<br /><br />_Để nghĩ xem nào ... anh chẳng có jì xấu cả, anh hoàn hảo .. hot boy mà .<br /><br />_Thật á ?<br /><br />_Ừ ..<br /><br />_Chúng mình chơi trò nói thật nhá .<br /><br />_Ừ<br /><br />_Em tắm lâu nhất là bao lâu ?<br /><br />_3 tiếng., còn anh ?<br /><br />_5 tiếng, vì anh ngủ trong đó ...<br /><br />_Anh xem phim đó chưa ?<br /><br />_Rồi, còn em ?<br /><br />_Chưa ..<br /><br />_Em ... em đã bao giờ khóc chưa ?<br /><br />_Rồi .<br /><br />_Vậy tại sao em ko bao giờ khóc vì anh, anh ko đáng phải ko ?<br /><br />_Ko .. vì em ... em .. khóc ra máu<br /><br />_....(lặng người đi )<br /><br />_Em ko muốn anh thấy máu em chảy ra từ mắt , em ko muốn anh ghê tởm em ..<br /><br />_Ko đâu, ngốc ạh ... nói cho em một bí bật nhé, em là người đầu tiên làm anh khóc đấy ..<br /><br />_Hứa đi, ko bao giờ đc khóc nữa nhá .<br /><br />_Em , có yêu anh ko ?<br /><br /><br /><br />Mặt Trời ló ngang qua sườn núi, 2 tâm hồn bay lên khỏi 2 thân xác đã đóng băng ...Khuôn mặt họ rất thanh thản , bàn tay Tuấn vẫn ôm chặt lấy cơ thể Chi , đầu Chi vẫn dựa vào người cậu .. trên khuôn mặt 1 người vẫn còn in 2 dòng máu đá hoá băng .. Lần đầu tiên .. biết khóc ... chết bên nhau , khi thù hận ko còn ... Mùa đông vẫn còn lạnh lắm , biết ko ?:<br />_Nếu được sống 1 lần nữa , anh sẽ làm gì ?<br /><br />_Làm nước mắt của em .<br /><br />_Sao lại thế ?<br /><br />_Vì sẽ ở trong em mãi mãi , bao giờ nước mắt em chảy , mình sẽ ở bên nhau ..<br /><br />_Mùa đông sẽ hết chứ anh ?<br /><br />_Ừ, sẽ ko còn lạnh nữa ..<br /><br />_Anh ngốc quá, nói cho anh 1 bí mật nhé , ... em .. yêu anh ..</b></span><br /><br/></div><br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/em-khong-biet-khoc/" rel="tag">em-khong-biet-khoc</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/Anh-la-nguoi-duy-nhat-em-yeu_8725/</link>
<title><![CDATA[Anh là người duy nhất em yêu!]]></title> 
<author>KhanhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Cuộc Sống]]></category>
<pubDate>Sat, 12 Jan 2013 09:10:02 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/Anh-la-nguoi-duy-nhat-em-yeu_8725/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img alt="Free Image Hosting" border="0" src="http://s3d4.turboimagehost.com/t1/8590090_haynhatvn.net.jpg" /></a><br /><br/><br /><br/><a href="http://forum.vietyo.com/topic/ris-anh-la-nguoi-duy-nhat-em-yeu-mun-khoc-lam-173975.html" target="_blank"><img id="ncode_imageresizer_container_6" src="http://files.myopera.com/thuhnv/Images/pic_12.jpg" /></a><br /><br/><br /><br/><br /><br/>Bạn gái tôi có một thói quen kỳ quoặc, thích ngủ đứng....<br /><br/><br /><br/><br /><br/>Tôi thường xuyên thấy cô ấy, đứng dựa vào một góc để ngủ... Và mỗi khi đang ngồi, mà cô ấy đứng dậy... ắt hẳn là tìm 1 góc để... đứng ngủ.....<br /><br/><br /><br/>Thật buồn cười... tôi chưa bao giờ gặp một người có thói quen kỳ lạ đến vậy...<br /><br/><br /><br/>Có lần, chúng tôi vào cửa hàng bán đồ ăn nhanh, lúc tôi đang cố gắng chen chúc xếp hàng đợi đến lượt mua gà rán, quay ra đã thấy cô ấy .... dựa vào cửa toilet để ngủ....<br /><br/><br /><br/>Một vài lần tôi góp ý... Cô ấy chỉ cười và lè lưỡi rất đáng yêu... nói: "xấu hổ thế!".... Nhìn đáng yêu tợn.... đến mức mà, dường như, nếu tôi có nhắc nhở hay góp ý về thói quen đó của cô ấy... thì cũng chỉ là để mong cô ấy cười và lè lưỡi đáng yêu như vậy...<br /><br/><br /><br/><br /><br/><br /><br/>Tôi chưa bao giờ hỏi lý do vì sao cô ấy có thói quen ấy, cũng chưa bao giờ có ý định hỏi về điều đó... dù biết rằng mọi thói quen đều có một nguyên do...<br /><br/><br /><br/>Bởi vì...<br /><br/><br /><br/>Ngày yêu cô ấy... cô ấy đã hỏi tôi rằng : "Anh có chắc anh sẽ yêu tất cả những gì em có... dù nó phi lý và làm anh phải suy nghĩ hay buồn rầu?".... Tôi đã suy nghĩ rất nhiều và rất lâu, để có thể trả lời câu hỏi đó.... Vì tôi là một nguời ... có thể tự hào mà nói rằng... hiếm hoi....luôn có trách nhiệm với lời nói của mình.....<br /><br/><br /><br/>Tôi đã đặt ra nhiều giả thuyết và tình huống... cho câu trả lời của mình... liệu rằng tôi có thực hiện được nó ko? Nhưng rồi tôi cũng chỉ có một câu trả lời "có!" duy nhất... cho tất cả những thắc mắc của mình.... bởi vì bao trùm lên mọi lo toan và tính toán là tình cảm mà tôi dành cho cô ấy quá nhiều... nó quá lớn đủ để tôi đánh đổi mọi điều tôi có và chấp nhận mọi điều về cô ấy, dù cho nó có khó khăn....<br /><br/>1 năm 3 tháng 21 ngày yêu nhau, đến tận khi chia tay, tôi và cô ấy vẫn chưa một lần làm chuyện ấy....<br /><br/><br /><br/>Nhiều khi tưởng 2 đứa đã quá gần nhau rồi.... nhưng cô ấy luôn luôn từ chối và đẩy tôi về phía xa xôi... Tôi ko gượng ép... cũng chẳng bắt buộc gì ở cô ấy cả....<br /><br/><br /><br/>Chúng tôi yêu nhau yên bình và êm ả.... tất cả thoáng qua khiến cho tôi hài lòng và mãn nguyện.... cho đến một ngày....cô ấy đến, đặt lên bàn một tờ giấy và nói với tôi rằng: "Đơn xin chia tay!" ....Tôi ngỡ ngàng... phải nói là ngỡ ngàng và bàng hoàng chứ ko chỉ đơn giản là ngạc nhiên nữa... Cô ấy cười, nụ cười hiên dịu đáng yêu ấy.... trôi tuột xa tầm tay tôi từ bao giờ... sao tôi ko hề hay biết....<br /><br/><br /><br/>Tôi im lặng rồi bỗng chợt điên lên.... sau khi đọc cái đơn ngu xuẩn mà cô ấy viết... dường như cố gắng nắn nót đến ko tưởng....<br /><br/><br /><br/>"Em điên thế đủ rồi đấy! Em làm sao vậy! Anh có thể chịu đựng mọi trò điên rồ của em từ trước đến nay! Nhưng thế này thì quá lắm! Em điên à?"<br /><br/><br /><br/>Mắt cô ấy mở to.... ngạc nhiên là những gì tôi nhìn thấy trong đôi mắt va khuôn mặt ấy... nhưng chỉ trong 5 giây.... yên ả lại trở về trên khoé môi gầy.... Cô ấy lại mỉm cười....<br /><br/>" Bởi vì em điên thật mà!"<br /><br/><br /><br/>Và thế là chúng tôi chia tay nhau.... Một lý do tôi cũng ko sao hiểu nổi....Một cái kết thúc chưa bao giờ có câu trả lời... Tôi đứng dậy và quay đi trong chiều hôm ấy, vẫn cứ nghxi rằng chỉ là 1 trò của con gái để mong được người yêu quan tâm nhiều hơn thôi.... Nhưng một điều nhỏ nhoi tôi quên đi mất... đó là... cô ấy khác tất cả mọi người.... chính vì vậy... sự kết thúc hôm đó.... có nghĩa là... ko gặp lại...<br /><br/><br /><br/>Tôi chờ mãi những tin nhắn, tôi chờ mãi nick cô ấy sáng trên list YM.... tôi chờ mãi những cuộc điện thoại chuông reo dồn dập... chờ mãi những dòng mail tấp nập yêu thương.... nhưng nó ko bao giờ đến suốt 2 tháng liền kể từ ngày chia tay hôm ấy...<br /><br/><br /><br/>Nỗi nhớ cắn xé tôi nhiều đêm và nỗi buồn thiếu vắng cô ấy làm cho tim tôi muốn tắt lịm....<br /><br/><br /><br/>Ác mộng vẫn luôn rình rập...<br /><br/><br /><br/>Những hình ảnh quá khứ va đập vào trong mắt tôi như dội lửa....<br /><br/><br /><br/>Rồi tôi lại tự vỗ về mình.... tôi đã thay đổi rồi.... và tất cả chỉ là quá khứ thôi... cô ấy rời bỏ tôi... vì cái gì cơ chứ????<br /><br/><br /><br/>Ngày đầu tiên của tháng thứ 3 kể từ ngày chia tay nhau.... tôi bấm số gọi cho cô ấy...<br /><br/><br /><br/>Đầu dây bên kia nhấc máy.... giọng nhỏ nhẹ và yếu ớt như một giọt nước chỉ chực vỡ tan: "Anh à!"<br /><br/><br /><br/>Chúng tôi hẹn nhau đi uống cafe... vì tôi chẳng biết nói gì cả... cô gắng hẹn hò như mọt người bạn ở xa lâu ngày ko gặp lại...<br /><br/><br /><br/>Cô ấy ngồi đối diện tôi... vẫn nụ cười ấy nhưng khuôn mặt yếu ớt và trắng bệnh... môi bạc và làn da phờ phạc....<br /><br/><br /><br/>Nhưng có một điều dường như khác....<br /><br/><br /><br/>Cô ấy nói nhiều hơn....<br /><br/><br /><br/>Hồi chúng tôi yêu nhau, cô ấy ko nói nhiều như vậy... những buổi đi chơi chỉ đơn giản là những cái ôm và lướt môi nhẹ nhàng... là tôi tâm sự và cô ấy cười.... khi tôi kêu mệt mỏi... cô ấy kể cho tôi những chuyện vui nho nhỏ.... Là những ngày mùa đông trời gió... cô ấy làm tôi bất ngờ với một chiếc khăn len tự đan.... Là những ngày đại hàn, cô ấy gọi tôi vào giữa đêm và đưa tôi một... cái chăn to đùng.... mà cái vỏ chăn thì là " em khâu bằng tay đấy!".... Vì cô ấy cứ lừ lừ như vậy nên có sức hút với tôi... Ngày đó, nhiều người hỏi tôi tại sao lại thik cô ấy đến vậy... tôi đều cười.... Một người con gái có thể khiến một thằng con trai thay đổi vì mình, thay đổi cuộc sống để được dung hoà với cuộc sống của mình...đâu thể tầm thường phải ko? Để... cưa cẩm cô ấy, tôi dần từ bỏ rất nhiều thói quen... như một đỉnh núi cao, người ta càng nói, ko leo được đâu... cao và nguy hiểm lắm... thì tôi lại càng cố trèo... cố trèo bởi vì nó quá cao... đã đi đến lưng chừng thì ko có lý do gì để từ bỏ....<br /><br/><br /><br/>Phải mất gần 1 năm, tôi mới có được cuộc hẹn đầu tiên.... Cảm giác như suốt 1 năm nỗ lực đó... tôi đã lột xác hoàn toàn....1 năm chay tịnh để vươn tới một cuộc tình....1 năm thầy tu để mơ về một người con gái.... Nào là từ bỏ thói quen đi đêm... những cô người yêu dăm bữa nửa tháng rơi vào lãng quên trong chăn gối.....những cuộc tụ tập chè chén vui vẻ.... trở thành những lần đánh lẻ để leo lên quán cafe chông chênh ở tầng thứ 8, nghe cô ấy chơi một vài giai điệu của Shubert... v.v và v.v.... những thay đổi mà giờ&nbsp; người ta ngỡ ngàng và tôi ngỡ ngàng nhìn lại... như một trò đùa...<br /><br/><br /><br/>Vô vàn những lý do để yêu... vô vàn những điều.... ko thể nào giải thích nổi....<br /><br/><br /><br/>- Anh luôn nghĩ về em như một thiên thần... mà em thì chẳng bao giờ đựơc làm thiên thần dù em rất muốn!<br /><br/><br /><br/>Câu nói ấy kéo tôi về thực tại.... giữa ly cafe nóng và ánh mắt cô ấy nồng nàn....Nhìn thấy tôi ngước lên,&nbsp; cô ấy cười....Cô ấy lại tiếp tục nói nhiều, lại tiếp tục độc thoại về những điều mà tôi ko mấy hiểu...<br /><br/><br /><br/>Chúng tôi đứng dậy... bước ra khỏi quán cafe sơn màu đỏ úa nằm trên khu phố cổ.... Cô ấy muốn đi bộ... dạo quanh phố cổ.... Và nói nhỏ điều gì đó với anh chàng giữ xe của quán cafe.... Và sau đó, chúng tôi bước đi....<br /><br/><br /><br/>- Em luôn muốn ngủ với một ai....<br /><br/><br /><br/>Tôi ngạc nhiên:<br /><br/>- Ý em là gì vậy?<br /><br/>- À, em luôn muốn biết cảm giác bên một người con trai là như thế nào...<br /><br/>Cười...<br /><br/>- Anh à, muộn rồi, mình về đi...hehe...<br /><br/><br /><br/>Ngày hôm đó kết thúc như vậy! Cô ấy khó hiểu hơn trước hay là từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ hiểu cô ấy cả? Mấy ngày sau đó... cô ấy và tôi có nhắn tin qua lại như 2 người bạn... Vào một buổi chiều, tôi nhận được tin nhắn của cô ấy: " Anh à, em muốn đến khách sạn và ngủ với anh!"...Tôi cảm thấy sợ, sợ cái sự thay đổi lạ lùng ko báo trước của người con gái bí hiểm mà tôi yêu....<br /><br/><br /><br/>Chúng tôi gặp nhau ở quán cafe sơn màu đỏ úa....Tôi hỏi cô ấy, cô ấy chỉ cười... và... tôi từ chối... lời mời của cô ấy... khách sạn và cái hiìn dung mênh mông, được nằm cạnh người mà mình yêu thương nhất.... nhưng ko phải là bí mật và lạ lùng... phi lý và bỗng chốc như thế này....Chúng tôi quyết định ko liên lạc với nhau nữa...<br /><br/><br /><br/><a href="http://forum.vietyo.com/topic/topic/anh-la-nguoi-duy-nhat-em-yeu-mun-khoc-lam-57077.html" rel="nofollow" target="_blank"></a><a href="http://forum.vietyo.com/topic/ris-anh-la-nguoi-duy-nhat-em-yeu-mun-khoc-lam-173975.html" target="_blank"><img id="ncode_imageresizer_container_3" src="http://files.myopera.com/thuhnv/Images/pic_13.jpg" /></a><br /><br/><br /><br/>Một tháng sau, tôi nhận được một tin nhắn khác: " Anh à, vào bệnh viện thăm em!"<br /><br/><br /><br/>Tôi vội vã vào viện... căn phòng đầy mùi thuốc sát trùng và những tấm ga màu trằng, cô ấy ngồi dựa lưng vào tường và nhìn ra cửa sổ.... ánh mắt xa xăm.... ko quay lại nhìn tôi khi tôi bước vào:<br /><br/><br /><br/>- Thế là em ko được ngủ đứng nữa rồi.... vì em ko còn sức để mà đứng nữa....<br /><br/><br /><br/>Tôi lại gần, nắm tay cô ấy chặt lắm, cô ấy nhìn xuống đôi bàn tay tôi và cười... nhẹ nhàng... cô ấy nói:<br /><br/>- Em yêu anh lắm!<br /><br/>- Anh cũng thế, em biết điều đó mà...<br /><br/><br /><br/>Cô ấy, một tay nắm chặt bàn tay tôi... một tay khẽ đưa lên che miệng tôi như muốn nói...." anh đừng nói nữa..."<br /><br/>- Mai anh lại đến nhé!<br /><br/>- Uh, ngày nào anh cũng sẽ đến mà....<br /><br/>- Và đừng hỏi gì bác sĩ cả...<br /><br/>- Nhưng...<br /><br/>- Anh hứa đi...<br /><br/>-Uh, anh hứa...<br /><br/><br /><br/>Hôm sau tôi đến, lúc đó cô ấy đang đứng bên cửa sổ, dường như cố gắng lắm để đứng vững.... Nhìn cô ấy yếu ớt mà tôi xót xa nhiều, tôi muốn hỏi bác sĩ rằng người tôi yêu bị làm sao vậy... nhưng tôi đã lỡ hứa mất rồi...<br /><br/>- Anh ko muốn hỏi nhưng.... anh lo lắm... em bị sao vậy... nhìn em yếu quá!<br /><br/>- Hì, em sắp khỏi rồi mà, em vừa mổ xong, nên yếu vậy đấy!<br /><br/><br /><br/>Câu trả lời ấy làm tôi yên tâm hơn đôi chút.... Và nụ cười ấy làm tôi hạnh phúc hơn rất nhiều....<br /><br/>- Anh hay mắng em vì em ngủ đứng....<br /><br/>- Uh, nhưng nhìn em lúc đấy, rất đáng yêu!<br /><br/>- Em kể cho anh một câu chuyện... và anh chỉ được nghe thôi nhé!<br /><br/>-Uh, em kể đi!<br /><br/>Hồi em học cấp 2, gần nhà em có một cô, hơn em mười mấy tuổi....<br /><br/>-Uh...<br /><br/>- Nào, anh đừng "uh" nữa, để em kể chứ!<br /><br/>-Được rồi, hehe, anh xin lỗi!<br /><br/>-Em với cô ấy, chơi rất thân và rất hợp nhau. Em hay tâm sự với cô ấy, cô ấy ko có chồng, sống 1 mình nữa....Và cô ấy cũng hay sang nhà em chơi lắm. Năm em học lớp 8, lần đầu tiên, em bị cái đó của con gái...<br /><br/>- Cái đó là cái gì?<br /><br/>- Kinh nguyệt ấy!<br /><br/>- Oh... uh!<br /><br/>- Nhà em chẳng có ai cả, mà em cũng chẳng biết làm thế nào.... Em gọi cô ý sang, nhờ giúp em....vì lúc đó, mới lớp 8 mà.... ko hiểu chuyện gì cả....cô ấy nói em phải nằm xuống, cứ ngủ đi, thì máu sẽ ko chảy nữa.... Và...<br /><br/><br /><br/>Rồi nước mắt người yêu tôi bắt đầu chảy... cô ấy nghẹn lại chẳng nói ra lời... ôm chặt tôi... ôm chặt lắm....<br /><br/><br /><br/>- Cô ta cưỡng hiếp em anh ạ!<br /><br/><br /><br/>Tôi shock! Theo bản năng tôi đẩy vòng tay người tôi yêu ra.... trong vài giây định thần... tôi ôm cô ấy vào lòng và cùng khóc với cô ấy... Cảm giác kinh tởm cái người đàn bà kia vô cùng, nèn lên tận trí óc tôi.... Còn người tôi yêu thì vẫn nức nở.... nước mắt lăn dài trên áo tôi...<br /><br/><br /><br/>- Em có thói quen ngủ đứng vì em sợ.... Vì có lần cô ta nói rằng nhìn em nằm ngủ đẹp lắm....Mỗi lần nằm xuống em đều nhớ tới khuôn mặt đáng sợ ấy... Từ đó, lúc nào em cũng.... ngủ đứng... hoặc ngủ ngồi... ở nhà cũng vậy... vì em sợ...em nằm xuống...em sẽ lại....<br /><br/><br /><br/>Ôm tôi chặt hơn... nước mắt cô ấy tràn ra nhiều hơn....<br /><br/><br /><br/>- Em ko biết con gái có thể làm chuyện đáng sợ vậy... Rồi em nói với mẹ.... rồi mẹ ko tin em.... mẹ nói em bị điên.... xấu hổ vì em điên... ko ngờ em có thể bịa đặt ra điều kinh tởm đó...và tất cả... đều ghét em anh ạ...<br /><br/><br /><br/>Tại sao cuộc sống lại bất công như vậy? Tại sao cô ấy lại phải chịu ngần đó nỗi dầy vò khi còn quá bé nhỏ?<br /><br/><br /><br/>- Rồi em phải lén lút mỗi khi đi học, tránh cô ta, cho đến ngày... cô ta chuyển nhà đi vì lý do gì em cũng ko rõ và chẳng muốn biết nữa.... em đã phải chịu đựng 3 năm liền lớn lên với ánh nhìn như mình là người điên của bố mẹ....<br /><br/><br /><br/>-Nín đi, anh ở đây.... anh yêu em! Dù thế nào chăng nữa....<br /><br/><br /><br/>Cô ấy vẫn khóc<br /><br/><br /><br/>- Em tưởng mọi việc đã kết thúc.... Em đã cố quên... em đã cố yêu... cố ngủ nằm...<br /><br/><br /><br/>Cô ấy dừng lại 1 chút...<br /><br/><br /><br/>- Cho đến khi.... người yêu em... đến nhà....bà giúp việc mở cửa.... anh ta lên phòng.. lúc em đang nằm ngủ... và....ngủ với em.... em muốn cưỡng lại.... nhưng... em nghĩ....phải làm quen.... với đàn ông...<br /><br/><br /><br/>Tôi cảm thấy như ngàn nhát dao đâm vào ngực<br /><br/><br /><br/>- Rồi anh ta... nói.... sau khi đã xong xuôi.... rằng.... "ko ngờ em đã mất trinh rồi! Anh ko muốn yêu một người ko đoan chính!".... và.... anh ta bỏ em...<br /><br/><br /><br/>Thằng khốn nạn! Tôi kinh tởm loại đàn ông ấy! Tôi thề, xin thề rằng tôi chỉ muốn giết chết hắn ngay lúc ấy...<br /><br/><br /><br/>- Em im lặng.... và thế là chia tay.... em lại... ngủ đứng.... ngủ ngồi... vì em sợ... em ko dám.... nằm nữa....nằm.... em sẽ chẳng thể chống cự... em sợ....<br /><br/><br /><br/>Tôi vuốt nhẹ những giọt nước mắt lăn trên má cô ấy, và hôn vào đôi môi đang run rẩy vì sợ hãi... những chuyện mà cô ấy phải trải qua, thật quá kinh khủng....<br /><br/><br /><br/>- Rồi.... em đã gặp anh.... anh đã yêu em khác hắn yêu em....anh đã chấp nhận em ... ko giống người ta phủ nhận em...<br /><br/><br /><br/>Tôi muốn nói với cô ấy rằng, tôi cũng chỉ là một thằng tồi mà thôi, và nhờ cô ấy, tôi mới nên người, mới có thể thay đổi để làm người... và tôi mới phải là người cần phải cám ơn chúa trời vì được gặp cô ấy trong đời...ằng tôi yêu cô ấy biết nhường nào.... yêu và đau xót biết bao ... căm hận những kẻ reo nỗi sợ hãi và ám ảnh lên suốt cuộc đời cô ấy....<br /><br/><br /><br/>- Anh ko quan tâm những chuyện đó, anh căm ghét những kẻ đã làm em tổn thương... anh yêu em... anh thề là anh yêu em... và anh sẽ ko để cho em phải buồn nữa đâu....<br /><br/><br /><br/>Cô ấy lấy tay gạt nước mắt ở 2 khoé mi... rồi cười nhẹ nhàng....<br /><br/>- Em biết mà...Nhưng anh có thể hứa với em một điều được ko?<br /><br/>- Uhmmm... em nói đi...<br /><br/>- Hai ngày tới, anh đừng vào bệnh viện nhé...<br /><br/>- Tại sao?<br /><br/>- Đi mà, và đừng hỏi gì cả!<br /><br/>- Uh!<br /><br/><br /><br/>...Hai ngày sau, tôi quay lại bệnh viện....<br /><br/><br /><br/>Thế giới trước mắt tôi dường như sụp đổ.... cô ấy đã ra đi mà ko để cho tôi nhìn lần cuối...ra đi lặng lẽ.... ra đi âm thầm... ra di bất ngờ và ra đi đau đớn....<br /><br/><br /><br/>- Những người bị "nhiễm trùng huyết" rất khó sống... cô ấy đã chiến đấu đến cùng... và cô ấy biết....<br /><br/><br /><br/>Bác sĩ nói với tôi như vậy.... Cô ấy ko có đám tang... ko bạn bè....vì dường như chẳng ai biết cô ấy bệnh... và cha mẹ cô ấy... cũng chẳng thấy xót thương gì... cô ấy ra đi như vậy đấy... sống đau đớn và chết chua xót...<br /><br/><br /><br/>Một bầu trời đêm bao trùm tôi....<br /><br/><br /><br/>- Cô ấy đã tặng mắt cho một người.... cách đây 2 ngày.... chúng tôi làm phẫu thuật....<br /><br/><br /><br/>Bệnh viện đã lo tang lễ cho cô ấy....<br /><br/><br /><br/>Tôi lặng lẽ đứng nhìn từ xa... đôi mắt người con gái đã làm thay đổi cuộc đời tôi....ánh nhìn xa xăm một thời vẫn còn nguyên vẹn đó....<br /><br/><br /><br/>Một bức thư với những dòng chữ mất nét run rẩy và ngắn ngủn:<br /><br/><br /><br/>"Anh là người duy nhất yêu em! Em đã nghĩ là em sẽ khỏi! Em đã nghĩ là em sẽ thắng! Em chỉ muốn chia tay cho đến ngày em chiến thắng bênh tật và chiến thắng nỗi sợ hãi trong em... em sẽ lại gặp anh.... Nhưng em nhận ra rằng... em ko thể... em chỉ có thể chiến thắng nỗi sợ hãi mà thôi.... em đã hết sợ rồi, vì em biết anh yêu em... khát khao ấy đã cho em sức mạnh... để... gặp lại anh thêm lần nữa....... em muốn anh biết.....Anh là người DUY NHẤT em yêu!"<br /><br/><br /><br/><br /><br/><br /><br/><div style="position: relative;"><br/><table cellpadding="0" cellspacing="0"><tbody><br/><tr><td style="font-family: verdana; font-size: 12px;" valign="top"><div class="ndiv" id="post_1683327"><br/></div><br/><div><br/><div align="right"><br/><a href="http://forum.vietyo.com/topic/ris-anh-la-nguoi-duy-nhat-em-yeu-mun-khoc-lam-173975.html#content" title="Trích dẫn bài viết"><img src="http://vietyo.com/modules/forum/temp/ui/images/quote.gif" /></a>&nbsp;<a href="http://forum.vietyo.com/topic/ris-anh-la-nguoi-duy-nhat-em-yeu-mun-khoc-lam-173975.html#" title="lên đầu"><img src="http://vietyo.com/modules/forum/temp/ui/images/top.gif" /></a>&nbsp;<a href="http://forum.vietyo.com/topic/ris-anh-la-nguoi-duy-nhat-em-yeu-mun-khoc-lam-173975.html" title="Cám ơn vì bài viết hay"><img src="http://vietyo.com/modules/forum/temp/ui/images/hand1.gif" /></a>&nbsp;</div><br/></div><br/></td></tr><br/></tbody></table><br/></div><br/></div><br/><div class='clear'></div><br/><br/><br/><img src='http://1.bp.blogspot.com/_4HKUHirY_2U/TKAQ-J3SORI/AAAAAAAADHc/edcXXDnD5PM/folder.png'/>Chuyên mục: <a href='http://www.xinhvn.net/search/label/tinhyeu?max-results=12' rel='tag'>tinhyeu</a><br/><a href='http://travel.best-softwares.net/' target='_blank'><img alt='Xem phim online' border='0' height='80' src='http://4.bp.blogspot.com/-S8o_C9FmtxI/UCKfT5bTi4I/AAAAAAAAEHk/DiBc6j29C5s/s1600/phim-online.jpg' title='Xem phim online' width='600'/></a><br/><div class='clear'></div><br/></div><br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/anh-la-nguoi-duy-nhat-em-yeu/" rel="tag">anh-la-nguoi-duy-nhat-em-yeu</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/Ha-Noi-Mot-thoi-de-nho/</link>
<title><![CDATA[Hà Nội : Một thời để nhớ ]]></title> 
<author>KhanhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Cuộc Sống]]></category>
<pubDate>Tue, 08 Jan 2013 07:05:52 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/Ha-Noi-Mot-thoi-de-nho/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img src="http://s4d2.turboimagehost.com/t1/14731639_haynhatvn.jpg" border="0" alt="Free Image Hosting" /></a><br /><br/><span style="color: #ff6600; font-size: x-small;"><b><br /></b></span></center><br/><div style="text-align: center;"><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae177b_24de68f3_1972012111550537%201.jpg" /><span style="font-size: medium;"><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1772_0eb24412_197201211157163.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1772_3c2c4070_197201211159676.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1772_5f45e95b_1972012111436556.jpg" /><br /><br/><br /><br/><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1773_3ff5b36f_1972012111455559.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1773_575b7fb3_1972012111511117.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1774_1c817627_1972012111512438.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1775_408e5a7c_1972012111523738.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1775_78b1df90_1972012111525484.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1776_47e9f828_1972012111529856.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1776_4523e74d_1972012111531233.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1777_27e9876d_1972012111532661.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1777_549409c0_1972012111533841.jpg" /><br /><br/><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1777_3926b5c7_1972012111534991.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1778_3d5bcac1_1972012111538133.jpg" /><br /><br/><br /><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1778_6c99df59_1972012111539694.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1779_6916c46f_1972012111546215.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1779_7384333b_1972012111547516.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae177a_2ac874ce_1972012111549104.jpg" /></span></div><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae177b_0b6e6e1a_1972012111550537.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae177c_47a4cccf_1972012111551881.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae177c_1856dce7_t689767.jpg" /><br /><br/><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae177c_2d235138_t689768.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae177d_2170bfcf_t689771.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae177d_0725876d_t689773.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae177d_72ee0d47_t689777.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae177e_60232050_t689778.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae177e_233d8fc4_t689782.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae177f_11716402_t689784.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae177f_3d3a9723_t689786.jpg" /><br /><br/><br /><br/><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae177f_3bf2743f_t689787.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1780_19c3e7cf_t689788.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1781_4a84632a_t689789.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1781_1ffb9794_t689792.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1781_0a52aa7a_t689793.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1782_47ba9849_t689794.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1782_1d66a0fd_t689796.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1783_22382833_t689797.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1783_6ad7c4a9_t689798.jpg" /><br /><br/><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1784_778459c0_t689799.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1784_747cbc45_t689801.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1785_47103192_t689809.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1785_15b651d8_t689810.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1786_6747b3aa_t689812.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1786_3442ceaa_t689816.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1787_2ee8d91f_t689915.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1787_4b0f2735_t689916.jpg" /><br /><br/><br /><br/><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1788_182d8f0b_t689918.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1788_512f7514_t689920.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae1789_74799913_t689923.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae178a_3e8b768b_t689924.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae178a_332687c9_t689925.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae178b_48cc8865_t689926.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae178b_60f5a0dd_t689928.jpg" /><br /><br/><br /><br/><img alt="" border="0" src="http://img3.tamtay.vn/files/photo2/2012/11/22/19/6583107/50ae178c_23bbf8de_t689929.jpg" /><br/></div><br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/ha-noi-mot-thoi-de-nho/" rel="tag">ha-noi-mot-thoi-de-nho</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/Gap-lai-tinh-cu-khong-ru-cung-yeu/</link>
<title><![CDATA[Gặp lại tình cũ, không rủ cũng... yêu ]]></title> 
<author>KhánhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Cuộc Sống]]></category>
<pubDate>Fri, 04 Jan 2013 07:23:22 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/Gap-lai-tinh-cu-khong-ru-cung-yeu/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<br/>Khi gặp lại nhau, cả tôi và anh đều không kiềm chế được những xúc cảm của mình... để rồi, cả hai lại lao vào nhau với những khao khát yêu đương như thuở nào...<br/><br/>Tôi và anh yêu nhau từ ngày cả hai chúng tôi còn là sinh viên. Chúng tôi đến với nhau bằng tình yêu trong sáng và rất ngây thơ. Những năm tháng bên nhau đó, chúng tôi đã rất hạnh phúc và trân trọng tình yêu của mình. Hai đứa cũng đã hứa hẹn sẽ làm đám cưới sau khi có công ăn việc làm ổn định.<br/><br/>Thế nhưng, khi tôi tốt nghiệp Đại học thì anh vẫn phải ở lại trường vì chưa trả hết môn. Cuối cùng, chúng tôi phải sống mỗi người một nơi nhưng tình cảm hai đứa dành cho nhau vẫn rất nhiều. Tôi về quê theo sự sắp xếp của gia đình… nhưng trong tâm trí tôi, lúc nào cũng nghĩ đến anh và mong được gặp anh.<br/><br/>Thế rồi, một lần giáng sinh, anh đến thăm tôi và hôm đó, cũng là lần đầu tiên gặp gỡ sau bao ngày xa cách. Hai đứa chúng tôi đã có một khoảng thời gian riêng tư bên nhau khá dài… để rồi hôm đó, chính tôi đã tự nguyện trao cho anh cái quý giá nhất của người con gái.<br/><br/><a href="http://cc2.upanh.com/26.281.33491741.qQl0/1312686086tinhcu1.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://cc2.upanh.com/26.281.33491741.qQl0/1312686086tinhcu1.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/>Tôi đang đứng giữa hai con đường nhưng không biết phải lựa chọn con đường nào? (Ảnh minh họa)<br/>Đến khi anh lên Hà Nội học thì chúng tôi dần dần xa cách nhau… nhưng tình cảm của tôi dành cho anh thì vẫn dạt dào như thuở nào. Tôi luôn mong muốn được làm vợ anh, được quan tâm, chăm sóc cho người đàn ông mình yêu thương... nhưng mỗi lần tôi nói đến chuyện cưới xin thì anh lại đưa ra lý do, “Bây giờ anh còn quá trẻ nên chưa nghĩ đến chuyện đó”. Tôi tự hỏi lòng mình, anh đã 27 tuổi và tôi cũng đã 25 tuổi thì đâu còn quá trẻ để nói đến chuyện kết hôn? Và cũng vì anh không hứa hẹn gì về đám cưới hai đứa nên tôi đã quyết định chia tay anh.<br/><br/>Sau khi rời xa anh, tôi nhanh chóng lấy chồng và sinh con. Chồng tôi rất chiều tôi nhưng anh là một người nóng tính và không có được sự điềm đạm như anh, chính vì thế nên tôi cảm thấy chán nản và không muốn gần gũi chồng nữa...<br/><br/>Thế nhưng sự việc càng ngày càng đi xa hơn khi tôi gặp lại anh, người yêu cũ của mình. Chúng tôi thường xuyên liên lạc với nhau, cùng nhau đi uống nước, ăn trưa… dần dần, cả hai đứa càng muốn gần gũi nhau nhiều hơn. Và rồi, khi không kiềm được lòng mình nữa, chúng tôi đã hòa quyện vào nhau trong niềm hạnh phúc vô bờ… Cả hai chúng tôi đã không thể cưỡng lại những khao khát yêu đương của mình và tôi lúc ấy, tôi dường như quên mất một điều rằng, tôi đã có chồng và một đứa con thơ...<br/><br/>Những phút giây bên anh rất ngắn ngủi nhưng thật hạnh phúc! Tôi hạnh phúc vì mình lại yêu và được yêu nhiều như thế… nhưng khi về đến nhà, tôi lại thấy có lỗi với chồng và con mình. Tôi hiểu tôi yêu anh rất nhiều nhưng tôi vẫn phải có trách nhiệm với gia đình nhỏ của mình.<br/><br/>Tôi đang đứng giữa hai con đường nhưng không biết phải lựa chọn con đường nào? Giữa anh và chồng tôi, tôi không biết phải lựa chọn ai? Nếu tôi chọn anh, liệu chồng và con tôi sẽ như thế nào… và anh có đủ can đảm để đón nhận tôi, người phụ nữ đã qua một đời chồng hay không? Nhưng nếu tôi về với chồng thì đấy chỉ là nghĩa vụ… và tôi sẽ không có được hạnh phúc thật sự khi trong lòng tôi lúc nào cũng đầy ắp hình ảnh của người cũ.<br/><br/>Tôi thật sự đang rất hoang mang… Mong mọi người hãy cho tôi lời khuyên để tôi nhanh chóng thoát khỏi hoàn cảnh này!&nbsp;&nbsp; <br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/gap-lai-tinh-cu-khong-ru-cung-yeu/" rel="tag">gap-lai-tinh-cu-khong-ru-cung-yeu</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/Phat-hien-anh-mat-me-cua-vo-dem-tan-hon/</link>
<title><![CDATA[Phát hiện ảnh mát mẻ của vợ đêm tân hôn ]]></title> 
<author>KhánhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Cuộc Sống]]></category>
<pubDate>Sat, 22 Dec 2012 07:06:33 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/Phat-hien-anh-mat-me-cua-vo-dem-tan-hon/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img alt="" border="0" src="http://nj2.upanh.com/b2.s13.d3/cfb29ea43c1b759b03844920adfc1d1b_41918052.1147317376aba68b069885642117a4xh.gif" />Cuộc<br/> điện thoại ngay đêm tân hôn đã kéo tôi ra khỏi phòng khách sạn và tận <br/>mắt được chứng kiến những bức ảnh khỏa thân của vợ với tình cũ.<br /><br/><br /><br/>Sau tiệc cưới, mọi người ra về hết, tôi và em về phòng dành cho đôi tân <br/>hôn tại khách sạn. Mặc nguyên bộ áo quần chú rể chưa thay đợi em tắm, <br/>tôi thả lỏng cơ thể xuống ga giường sau một ngày tiếp khách mệt mỏi đến <br/>rã rời. Bỗng chuông điện thoại reo lên, số lạ, đầu dây bên kia phát ra <br/>giọng nam đầy giễu cợt và thách thức:<br /><br/><br /><br/><br /><br/>- Alo! Chào chú rể! Đêm nay tân hôn chắc là hạnh phúc nhỉ? Tôi có một số<br/> bí mật về vợ anh, có lẽ anh rất cần phải biết. Tôi đang ngồi ở quán <br/>cafe Thảo Nguyên. Khách sạn nơi anh đang ở đi bộ sang đây chưa tới 10 <br/>phút. Tôi sẽ đợi anh đến.<br /><br/>- Xin lỗi, anh có thể cho tôi biết anh là ai?<br /><br/>- Là ai không quan trọng. Tôi chỉ muốn cho anh biết sự thật về vợ anh - <br/>đầu dây bên kia bắt đầu nói với giọng gay gắt - Anh không đến là một sai<br/> lầm.<br /><br/><br /><br/><br /><br/>Tôi cúp máy suy nghĩ. Người gọi điện ấy là ai? Qua giọng nói thì hình <br/>như người ấy rất ghét vợ mình. Nhìn lên đồng hồ mới bảy giờ mười lăm <br/>phút, thôi thì gặp mặt một chút, còn hơn ngồi suy nghĩ lung tung. Trong <br/>phòng tắm bước ra, em dịu dàng nhìn tôi nói:<br /><br/><br /><br/><br /><br/>- Anh vào tắm đi, nước cuốn đi tất cả sự mệt mỏi. Em tắm xong thấy tỉnh táo và thoải mái liền.<br /><br/>Tôi mỉm cười nói:<br /><br/>- Bây giờ anh đi ra ngoài có chuyện một chút, em nghỉ ngơi đi. Khoảng <br/>nữa tiếng nữa anh sẽ về - tôi vừa nói vừa véo mũi em dỗ dành.<br /><br/>Người gọi điện đến là người yêu cũ của em. Tướng thuật cho rằng "mệnh <br/>người do thiên bẩm và biểu lộ ra ở hình thể". Tính mệnh lộ ra ở hình <br/>cốt, nhìn vào đôi mắt tam giác, giọng nói bén nhọn như mũi dùi, tôi thầm<br/> nghĩ, ở người này mình khó cùng chung đồng cảm. Tôi ngồi xuống và hỏi:<br /><br/>- Anh có chuyện muốn gặp tôi?<br /><br/>Chỉ chờ có thế, anh ta đã vội đưa cho tôi xấp ảnh, với nụ cười cửa miệng và nói:<br /><br/>- Tôi nói ra sợ rằng anh không tin, nhưng anh hãy nhìn vào xấp hình này <br/>để biết trước đây vợ anh và tôi đã có quãng thời gian hạnh phúc biết <br/>nhường nào?<br /><br/>Tôi lặng đi và ngượng đến đỏ mặt trước những tấm hình khỏa thân của em <br/>và người ấy đang tình tứ bên nhau. Chỉ lướt qua mà không dám xem hết cả <br/>xấp ảnh, tôi tự trấn tĩnh lại rồi nói:<br /><br/>- Anh hẹn tôi ra đây chỉ để xem mấy tấm hình này thôi sao? Bí mật là đây ư?<br /><br/>Với vẻ tự đắc, anh ta cười nói: <br /><br/>- Thì anh cứ xem hết đi đã. Tôi muốn cho anh biết cô ấy nóng bỏng đến <br/>mức nào. Suốt một thời gian dài tình tứ, thế mà cô ấy kiêu ngạo nói tôi <br/>là thứ chẳng ra gì, chẳng đáng làm chồng của cô ấy. Để xem trước những <br/>bức ảnh này, cô ấy còn mạnh miệng nói về tôi như thế không. Anh có đủ tự<br/> tin để đưa cô ấy về làm vợ mình chứ? Nhờ anh nói lại với cô ấy, đây là <br/>món quà tôi dành cho cô ấy trong ngày cưới, đặc biệt là đêm tân hôn.<br /><br/><br /><br/><br /><br/>Tôi giận run, đặt xấp hình xuống trước mặt anh ta nói:<br /><br/>- Cô ấy nói đúng! Anh là thứ chẳng ra gì, là người đàn ông hèn hạ nhất <br/>mà tôi đã gặp. Tại sao trước đây cô ấy lại chọn anh làm người yêu nhỉ? <br/>Anh tưởng là đưa xấp hình này cho tôi, xem xong là tôi bỏ cô ấy hay mạt <br/>sát cô ấy hay sao? Không bao giờ.<br /><br/><br /><br/><br /><br/>Tôi giận dữ nói tiếp:<br /><br/>- Thật sự mới nhìn qua tôi rất thất vọng nhưng anh thử nghĩ và thống kê <br/>lại xem, trong một ngày cả nước chúng ta có bao nhiêu cặp quan hệ trước <br/>hôn nhân. Sẽ có nhiều cặp tình tứ và nóng bỏng hơn những bức hình kia <br/>nhiều, chỉ có điều những người đàn ông có lòng tự trọng, có nhân cách họ<br/> không bao giờ làm những trò hề ti tiện giống như anh. Tôi không biết <br/>giữa anh và cô ấy có mâu thuẫn gì dẫn đến chia tay, bởi tôi nghĩ đã yêu <br/>nhau thì nên tôn trọng đến quá khứ của cô ấy, cho nên không bao giờ tôi <br/>gặng hỏi lấy một lời. Nhưng bây giờ anh đã cho tôi biết sự thật, thì tôi<br/> cũng sẽ nói cho anh biết, qua sự việc này tôi cảm thấy thương cô ấy <br/>hơn. Đối với anh, cô ấy đã cũ, đã qua tay anh nhào nặn đến hư thối, <br/>nhưng đối với tôi, cô ấy là người phụ nữ mới, quyến rũ và rất khôn khéo <br/>trong cư xử với mọi người. Anh hãy đem xấp hình ấy về đi, cô ấy không <br/>thích đón nhận những món quà ấy đâu, đừng để cô ấy xem thường anh thêm <br/>một lần nào nữa.<br /><br/><br /><br/><br /><br/>Nói xong tôi bỏ đi trước sự ngỡ ngàng, bối rối của anh ta. Tôi lang <br/>thang lòng nặng trĩu, sự việc quá bất ngờ, trước những hình ảnh đập vào <br/>mắt thực sự làm tôi choáng váng. Ngồi một mình bên bờ sông Hương, tách <br/>cà phê đen vẫn không thể làm cho tôi tỉnh táo. Chuông điện thoại đổ liên<br/> tục, em gọi đến nhưng tôi chẳng buồn nhấc máy, tôi chẳng đủ cao thượng <br/>để giáp mặt em lúc này.<br /><br/><br /><br/><br /><br/><br /><br/><div class="cms_table"><br/><table align="center" class="cms_table_showborder" style="width: 1px;"><tbody><br/><tr class="cms_table_showborder_tr" valign="top"><td class="cms_table_showborder_td"><div style="text-align: center;"><br/><img alt="" border="0" src="http://ngoisao.net/Files/Subject/3b/9d/ee/d4/u18843580.jpg" /></div><br/></td><br/></tr><br/><tr class="cms_table_showborder_tr" valign="top"><td class="cms_table_Image cms_table_showborder_td"></td><br/></tr><br/></tbody></table><br/></div><br/>11h đêm tôi mới bước về đến phòng. Em ngồi buồn, đôi mắt đỏ hoe vì khóc.<br/> Không nói gì, tôi vào phòng tắm. Em nói đúng, nước cuốn đi tất cả những<br/> mệt mỏi muộn phiền. Tôi ngồi xuống cầm tay em nói lời xin lỗi vì đêm <br/>tân hôn đã để em ngồi chờ buồn, em ngước đôi mắt buồn nhìn tôi nói:<br /><br/><br /><br/><br /><br/>- Em đã biết hết rồi. Thằng khốn ấy đã điện thoại cho em, điều mà em <br/>luôn lo sợ bây giờ đã đến. Anh đừng tỏ ra cao thượng như thế, em đau <br/>lòng lắm, em không xứng với anh - vừa nói em vừa lấy ra tờ giấy ly hôn <br/>em mới viết đưa cho tôi.<br /><br/><br /><br/><br /><br/>Tôi xé tờ giấy ly hôn nói:<br /><br/><br /><br/><br /><br/>- Thánh nhân vẫn còn đôi lần mắc lỗi huống gì những người trần như chúng<br/> ta. Nói không trách em thì không thật lòng chút nào. Quá khứ để nó ngủ <br/>yên, anh chỉ mong giờ đây khi đã là vợ anh rồi, em sẽ là người vợ tốt, <br/>là tấm gương cho con cái sau này. Qua sự việc vừa rồi chính là bài học <br/>kinh nghiệm cho cả em và anh tránh để không lặp lại thêm một lần nào <br/>nữa. Cuộc sống chúng ta sau này còn có rất nhiều chông gai, em và anh <br/>cùng chung vai giải quyết, chứ không phải lúc nào cũng dùng tờ giấy ly <br/>hôn để buông xuôi, nó chỉ là tờ giấy thông hành góp phần vững chắc cuộc <br/>hôn nhân mà thôi.<br /><br/><br /><br/><br /><br/>Em vẫn khóc, tôi lại tiếp tục:<br /><br/><br /><br/><br /><br/>- Khi đến với nhau bằng tất cả sự thương yêu, thì khi chia tay nên nhẹ <br/>nhàng và lịch sự. Em không yêu người đàn ông đó nữa thì nên nói nhẹ <br/>nhàng, tránh sỉ nhục, mạt sát. Em đã làm lòng tự ái của anh ấy bị tổn <br/>thương, cho nên anh ấy quay lại để trả hận. Anh mong không chỉ em mà tất<br/> cả những phụ nữ khác có hoàn cảnh như em nên biết, tránh những hậu quả <br/>không hay xảy ra.<br /><br/><br /><br/><br /><br/>Em ôm chầm lấy tôi, vừa khóc vừa nói:<br /><br/><br /><br/><br /><br/>- Thế là anh đã tha thứ cho em sao? Anh không giận em ư? Em cảm ơn anh! <br/>Em hứa sẽ cố gắng làm tốt vai trò của người vợ, người con dâu trong gia <br/>đình, và vai trò người mẹ sau này nữa.<br /><br/>Tôi ôm em vào lòng và chỉ lên đồng hồ nói: <br /><br/>- Đã 2h sáng rồi, không được khóc nữa, em định bỏ qua đêm tân hôn sao?<br /><br/>Em áp sát vào tôi nói: <br /><br/>- Không đâu, đêm nay không chỉ là đêm tân hôn, mà là đêm của sự tha thứ,<br/> một đêm mang bao kỷ niệm theo em mãi sau này. Cảm ơn anh, em rất hạnh <br/>phúc ông xã à! &nbsp; &nbsp;&nbsp;</blockquote><br/></div><br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/phat-hien-anh-mat-me-cua-vo-dem-tan-hon/" rel="tag">phat-hien-anh-mat-me-cua-vo-dem-tan-hon</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/Dung-Bao-Gio-Doi-Xu-Tot-Voi-Con-Gai/</link>
<title><![CDATA[Đừng Bao Giờ Đối Xử Tốt Với Con Gái ]]></title> 
<author>KhanhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Cuộc Sống]]></category>
<pubDate>Fri, 14 Dec 2012 06:38:55 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/Dung-Bao-Gio-Doi-Xu-Tot-Voi-Con-Gai/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<a href="http://vietyo.com/forum/tam-su-chia-se/pVDH/dung-bao-gio-doi-xu-tot-voi-con-gai/" target="_blank"><img alt="e8a3f659-551e-44f5-95f8-3586e0a4613b.jpg" class="bbcode_img" src="http://data-u.noi.vn/Uploads/ImgUpload/allgiaminh/e8a3f659-551e-44f5-95f8-3586e0a4613b.jpg" /></a><br /><br/><center><br/><br /><div class="spacer1"><br/></div><br/></center><br/><div id="post_4446681"><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><b><br /></b></span><br/><span style="color: blue;"><b><br /></b></span><br/><span style="color: blue;"><b><br /></b></span><br/><span style="color: blue;"><b><br /></b></span><br/><span style="color: blue;"><b><br /></b></span><br/><span style="color: blue;"><b><br /></b></span><br/><span style="color: blue;"><b><br /></b></span><br/><span style="color: blue;"><b><br /></b></span><br/><span style="color: blue;"><b><br /></b></span><br/><span style="color: blue;"><b><br /></b></span><br/><span style="color: blue;"><b><br /></b></span><br/><span style="color: blue;"><b><br /></b></span><br/><span style="color: blue;"><b><br /></b></span><br/><span style="color: blue;"><b><br /></b></span><br/><span style="color: blue;"><b><br /></b></span><br/><span style="color: blue;"><b>Giờ mình <br/>nghĩ lại, đúng vậy, những thằng tốt với con gái thường chả có kết cục gì<br/> tốt đẹp, cùng lắm là 10 năm, 20 năm nữa, khi con gái già rồi, lúc khổ <br/>sở rồi thì may ra chúng nó sẽ tiếc nuối,nặn từ trong cái đầu đầy u uất <br/>của nó ra hình ảnh của mình rồi chẹp môi 1 cái. Còn đứa nào mà đang sung<br/> sướng rồi, thì thi thoảng nó sẽ lôi mình của ngày xưa ra để dát vàng cá<br/> quá khứ oanh liệt của nó, để tỏ ra nó hot, nó cao giá, và mình là cái 1<br/> trong số vô vàn những thằng bám theo nó&#8230;.</b></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><b>Hồi bé,<br/> mình xem toàn các thể loại zai tốt với gái thế cho nên mình sẽ so sánh <br/>phim và đời thực cho các bạn nghe, chẳng có thằng nào tốt với gái mà <br/>happy ending cả&#8230;.. Chỉ có những thằng coi thường cảm xúc đàn bà, đề cao <br/>sex&#8230;.v..v mới là the winner trong cuộc đua này.</b></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><b>Các bạn nên biết điều này?</b></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><b>7 chú lùn <br/>cưu mang bạch tuyết, cứu cô thoát nạn mấy lần, đối xử tốt, mà cuối cùng <br/>thằng hoàng tử cưỡng hôn 1 phát là Bạch Tuyết yêu thằng kia</b></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><br /><br/></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><b>Chàng thợ <br/>săn giúp dân làng diệt trừ yêu quái, sẵn sàng cưu mang người đẹp cả đời.<br/> Mà cuối cùng người đẹp lại rơi vào tay quái thú, có khả năng làm nàng <br/>bị tổn thương về cả thể xác lẫn tinh thần&#8230;.</b></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><br /><br/></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><b>Vị tể <br/>tướng giàu có, sẵn sàng phục vụ và chiều chuộng công chúa, cũng không <br/>thoát khỏi số phận bị 1 thằng khố rách áo ôm như aladdin sau 1 hồi nó <br/>quăng quật công chúa bằng các thể loại</b></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><br /><br/></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><b>Con gái <br/>thì gần như ai cũng như nhau, có chút nhan sắc hoặc tốt tính là em nào <br/>em đó kiểu gì cũng có khối anh chạy theo, và cái anh nào tốt với gái <br/>thân với gái thì anh đó càng bay ra khỏi vòng chiến nhanh&#8230;..</b></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><br /><br/></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><b>Bản chất <br/>của cái sự việc này cũng là do cái thuyết tiến hóa chung chung thôi, khi<br/> bạn cảm thấy người ta có nhiều điểm hơn hẳn bạn, bạn là 1 kẻ thấp dưới <br/>thì bạn thường đem ng ta ra tôn thờ, cung phụng. Mà phàm cái giống đàn <br/>bà con gái, cái gì là của mình rồi thì chúng nó việc gì phải khát khao <br/>với si mê. Nhưng ngược lại, thằng nào tồi, hay phũ gái, không thích gái,<br/> thì bọn con gái lại rất mê, bởi gì cái gì khó với, ko có thì chả thèm&#8230;.</b></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><br /><br/></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><b>Nghĩ mà <br/>cũng xót xa, cảnh anh sinh viên nghèo gần nhà mình hồi nhỏ, đạp xe 16 <br/>cây số để tặng hoa cho bạn gái, để rồi, sau đó 5 tháng đạp xe 60 cây số <br/>để đi ăn cưới cô bạn đó với thằng khác.</b></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><br /><br/></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><b>Xót xa hơn<br/> là cảnh bạn mình, gái bị ốm vào viện, cậu cả ngày vào thăm nom chăm <br/>sóc, để rồi nó khỏe, việc đầu tiên nó làm là nó nấu cơm trưa cho thằng <br/>hàng xóm gần nhà, éo le.</b></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><b>Đau hơn <br/>nữa là ngay bản thân tăng, cách đây đúng 1 năm, hứa với gái dù cho gái <br/>có sao đi nữa, sẽ luôn bảo vệ gái, và rồi bất ngờ bị đạp 3 phát, nát rời<br/> con tim</b></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><b>Vậy thì đừng có tốt với gái ở đây gồm những khía cạnh nào?</b></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><br /><br/></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><b>Ngày nào <br/>các bạn cũng hãy nhẩm cho mình câu này: Tôi thề không làm xe ôm, ô sin, <br/>chó dắt đi dạo, bốt ATM, Thùng rác, đồ chơi&#8230;.v..v. của gái</b></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><br /><br/></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><b>Đừng cho rằng, cuộc sống này tồn tại điều như phim: Tốt với gái rồi đc yêu. Chả có cái chuyện nào đơn giản như thế đâu bạn ạ</b></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><br /><br/></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><b>Những lời <br/>chia tay trong nước mắt với bầu trời hoàng hôn hồng hồng, đẫm nước mắt, 2<br/> tay nắm chặt thường bắt đầu với câu: &#8221; anh rất tốt&#8230; nhưng&#8221; và rồi 1 ng <br/>quay lưng ra đi. 1 người nước mắt tràn trề</b></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><br /><br/></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><b>Và với 1 số gái, những zai tốt mà có chút cảm tình thì may ra sẽ trở thành sự lựa chọn số 1 của:</b></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><br /><br/></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><b>-Đổ vỏ</b></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><b>-Bến đỗ bình yên sau khi đã chán chê những thằng khác</b></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><b>-Osin</b></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><br /><br/></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><b>Đại loại là gái ko cần 1 người bố:</b></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><b>Loại chuyên giục đi ngủ, đánh răng rửa mặt, học hành chăm chỉ, ăn uống cẩn thận, mặc ấm..v..v</b></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><br /><br/></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><b>Không cần 1 người anh:</b></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><b>Chia sẻ, tư vấn, tâm sự tình cảm, giúp đỡ học tập, tiền nong xin thoải mái, đưa đón&#8230;v..v.</b></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><br /><br/></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><b>Thế cho <br/>nên đừng làm 1 người bố, hoặc 1 người anh (mình đã mắc sai lầm này nhiều<br/> đến nỗi mà mình có 30 cái relationship cha con trên facebook)</b></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><br /><br/></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><b>Nếu bạn ko tin tôi ư, cứ thử thật tốt với cô gái bạn đang tán đi là biết &#8230;.</b></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><br /><br/></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><br /><br/></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><br /><br/></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;">PS: Trốn tình thì tình chạy, chạy tình thì tình theo&nbsp;<a class="bbcode_url" href="http://vietyo.com/forum/tam-su-chia-se/pVDH/dung-bao-gio-doi-xu-tot-voi-con-gai/" rel="nofollow" target="_blank"><span style="color: blue;"></span></a><a href="http://vietyo.com/forum/tam-su-chia-se/jQ7H/dung-bao-gio-doi-xu-tot-voi-con-gai/" target="_blank"><img alt="22.gif" class="bbcode_img" src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/22.gif" /></a>. Con trai cũng vậy, cái gì dễ có thì ko thấy nó quý, bít giữ gìn nó.</span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><span style="color: blue;"><br /><br/></span><br/></div><br/><div style="text-align: justify;"><br/><a class="bbcode_url" href="http://vietyo.com/forum/hot-boy-hot-girl/YM7H/ngon-vai-te-lan-nay-phong-rop-ca-tay-lan-to-rym-cmnr/" rel="nofollow" target="_blank"></a><a href="http://vietyo.com/forum/tam-su-chia-se/jQ7H/dung-bao-gio-doi-xu-tot-voi-con-gai/" target="_blank"><img alt="Heo-Yun-Mi+%281%29.jpg" class="bbcode_img" src="http://1.bp.blogspot.com/-LX0hWzSSifM/TzNEMC4mkaI/AAAAAAAAE4Q/RwRgxizKReQ/s1600/Heo-Yun-Mi+%281%29.jpg" /></a><br/></div><br/></div><br/></div><br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/dung-bao-gio-doi-xu-tot-voi-con-gai/" rel="tag">dung-bao-gio-doi-xu-tot-voi-con-gai</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/Thu-goi-me-gay-xuc-dong-cu-dan-mang/</link>
<title><![CDATA[Thư gởi mẹ gây xúc động cư dân mạng]]></title> 
<author>KhanhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Cuộc Sống]]></category>
<pubDate>Thu, 06 Dec 2012 11:36:24 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/Thu-goi-me-gay-xuc-dong-cu-dan-mang/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Mới đây, cư dân mạng liên tục share link clip về mẹ cùng lời nhắc nhờ "Tới khi không còn mẹ bên﻿ cạnh nữa, mình mới thật sự biết mẹ quý giá như thế nào".<br/><br/>Clip có độ dài 3 phút với tên "Thư gửi mẹ" được up lên Youtube hiện đang được cộng đồng mạng chuyền tay nhau. Clip là những hình ảnh hiện tại - quá khứ đan xen lẫn nhau qua lời tâm sự của một người con trai trong ngày giỗ của mẹ.<br/><iframe width="540" height="360" src="http://www.youtube.com/embed/InQSkhC4-lk?feature=player_embedded" frameborder="0" allowfullscreen></iframe><br/><br/>Trong clip, những thành viên trong một gia đình là người bố, người con gái và con trai lần lượt nhớ lại những kỉ niệm về người vợ, người mẹ của mình. Đôi khi trong cuộc sống bộn bề, những cử chỉ yêu thương hằng ngày của mẹ khiến các thành viên trong gia đình đón nhận như một thói quen. Không nhận ra được hết những yêu thương chất chứa cũng như bao lo lắng, hy sinh trong những cử chỉ giản đơn hằng ngày ấy. <br/><br/>Để rồi khi mẹ mất mình, các thành viên trong gia đình mới thấy cần thiết và nhớ mẹ biết bao. Clip không cầu kì, chỉ là những lát cắt đơn giản trong cuộc sống đời thường nhưng lại gây xúc động cho tất cả những ai xem nó. Bởi hình như, ai cũng thấy mình đâu đó trong clip này. <br/><a href="http://k14.vcmedia.vn/thumb_w/600/NMt3bGAXSvcyU8qzccccccccccccc/Image/2012/12/2-a573d.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://k14.vcmedia.vn/thumb_w/600/NMt3bGAXSvcyU8qzccccccccccccc/Image/2012/12/2-a573d.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/><a href="http://k14.vcmedia.vn/NMt3bGAXSvcyU8qzccccccccccccc/Image/2012/12/3-a573d.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://k14.vcmedia.vn/NMt3bGAXSvcyU8qzccccccccccccc/Image/2012/12/3-a573d.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><a href="http://k14.vcmedia.vn/NMt3bGAXSvcyU8qzccccccccccccc/Image/2012/12/4-a573d.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://k14.vcmedia.vn/NMt3bGAXSvcyU8qzccccccccccccc/Image/2012/12/4-a573d.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/><a href="http://k14.vcmedia.vn/NMt3bGAXSvcyU8qzccccccccccccc/Image/2012/12/9-a573d.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://k14.vcmedia.vn/NMt3bGAXSvcyU8qzccccccccccccc/Image/2012/12/9-a573d.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/><a href="http://k14.vcmedia.vn/NMt3bGAXSvcyU8qzccccccccccccc/Image/2012/12/6-a573d.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://k14.vcmedia.vn/NMt3bGAXSvcyU8qzccccccccccccc/Image/2012/12/6-a573d.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/><a href="http://k14.vcmedia.vn/NMt3bGAXSvcyU8qzccccccccccccc/Image/2012/12/clip_me-1e6d1.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://k14.vcmedia.vn/NMt3bGAXSvcyU8qzccccccccccccc/Image/2012/12/clip_me-1e6d1.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/>Một người dùng Youtube có tên là M.Hạnh comment: "Đến giờ mẹ vẫn còn giành rửa chén để mình nghỉ﻿ ngơi khi về thăm nhà. Hình ảnh đó bình thường mình không để ý, bây giờ nhìn lại... phải chăng mình quá vô tư và vô tâm". hay một người dùng khác có tên Tùng Đ. nói: "Ngồi quán net phải bấm﻿ chặt môi, không dám khóc".<br/><br/>Nhưng hầu hết mọi người đều đồng ý với cư dân mạng có tên T.Giang comment rằng: "Tới khi không còn mẹ bên cạnh nữa, mình mới thật sự biết mẹ quý﻿ giá như thế nào."<br/><br/>Hay một câu trong lời tâm sự của người con trai trong clip cũng gây xúc động cư dân mạng: "Con đã đi qua tất cả các con đường, những kỉ niệm ùa về, và con chợt nhận ra mình chưa bao giờ cho mẹ một điều gì".<br/><a href="http://k14.vcmedia.vn/NMt3bGAXSvcyU8qzccccccccccccc/Image/2012/12/5-a573d.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://k14.vcmedia.vn/NMt3bGAXSvcyU8qzccccccccccccc/Image/2012/12/5-a573d.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/>Clip kết thúc bằng thông điệp yêu thương về người mẹ.<br/><br/>Clip lấy bối cảnh là thời điểm gần Tết Nguyên đán với sự xuất hiện của bánh chưng bánh tét, ông đồ - câu đối đỏ, hoa mai vàng, thời điểm người mẹ trong mỗi gia đình lại tất bật, lo toan cho gia đình. Thời điểm này bạn cũng bận rộn với công việc, các mối quan hệ của chính mình mà quên đi sự vất vả, nhọc nhằn của mẹ, clip như nhắc nhở chúng ta cần quan tâm hơn đến mẹ, dù chỉ là những hành động giản đơn thôi nhưng sẽ làm dịu đi "quang gánh" trên vai mẹ. <br/><br/>Clip có tên là "Thư gửi mẹ" nhưng bức thư trong clip là một bức thư gửi muộn, lời yêu thương đến mẹ trong bức thư ấy gửi đi khi mẹ đã mất. Thế nên bây giờ những ai còn mẹ hãy yêu thương ngay khi mẹ của mình khi bà vẫn đang ở bên chúng ta.&nbsp;&nbsp; <br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/thu-goi-me-gay-xuc-dong-cu-dan-mang/" rel="tag">thu-goi-me-gay-xuc-dong-cu-dan-mang</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/Anh/</link>
<title><![CDATA[Anh ....... ]]></title> 
<author>KhánhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Cuộc Sống]]></category>
<pubDate>Wed, 07 Nov 2012 07:44:35 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/Anh/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	ANH<br/><br/>Năm 18 tuổi, anh quyết định nghỉ học đi phụ hồ. Bố mẹ giận dữ, mắng "Sanh ra... giờ cãi lời bố mẹ...phải chi nó ngoan, siêng học như bé Út..."<br/><br/>Anh lặng thinh không nói năng gì...Bố mẹ mắng mãi rồi cũng thôi. Anh đã quyết thế!<br/><br/>Ngày bé Út vào Đại học, phải xa nhà, lên thành phố ở trọ. Anh tự ý bán đi con bò sữa - gia tài duy nhất của gia đình -, gom tiền đưa cho bé Út. Biết chuyện, bố thở dài, mẹ lặng lẽ, Út khóc thút thít...Anh cười, "Út ráng học ngoan..."<br/><br/>Miệt mài 4 năm Đại học, Út tốt nghiệp loại giỏi, được nhận ngay vào công ty nước ngoài, lương khá cao... Út hớn hở đón xe về quê...<br/><br/>Vừa bước chân vào nhà, Út sững người trước tấm ảnh của Anh trên bàn thờ nghi ngút khói...Mẹ khóc, "Tháng trước, nó bị tai nạn khi đang phụ hồ... lúc hấp hối, biết con đang thi tốt nghiệp, nó dặn đừng nói con biết...<br/><a href="http://sphotos-h.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-prn1/30347_389851171089827_1801139894_n.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://sphotos-h.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-prn1/30347_389851171089827_1801139894_n.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/>Một người mẹ vĩ đại !!!<br/><br/><br/><br/><br/><br/><br/>---------<br/><br/><br/><br/><a href="http://sphotos-d.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash4/427968_389568464451431_5796303_n.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://sphotos-d.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash4/427968_389568464451431_5796303_n.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/>Hạnh phúc không em... ?!<br/><br/><br/><br/>-----------------------<br/><a href="http://sphotos-c.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-prn1/14297_389249757816635_141401593_n.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://sphotos-c.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-prn1/14297_389249757816635_141401593_n.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/>Khi bần cùng, chỉ cần có một người bạn tri kỷ ở bên cạnh, thế đã là hạnh phúc rồi... ♥<br/><br/><br/>--------------------<br/><a href="http://sphotos-f.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-prn1/534709_389226351152309_2053529041_n.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://sphotos-f.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-prn1/534709_389226351152309_2053529041_n.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/>"Chỉ có cuộc sống vì người khác mới là cuộc sống đáng quý" ♥<br/><br/><br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/anh/" rel="tag">anh</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/Toi-tha-bat-taxi-con-hon-ngoi-sau-anh-chang-xe-so/</link>
<title><![CDATA[Tôi thà bắt taxi còn hơn ngồi sau anh chàng xe số ]]></title> 
<author>KhánhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Cuộc Sống]]></category>
<pubDate>Wed, 07 Nov 2012 07:43:00 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/Toi-tha-bat-taxi-con-hon-ngoi-sau-anh-chang-xe-so/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Nhìn bạn bè đàng hoàng ngồi trong xế hộp, tôi càng định giá được bản thân mình. Tôi thà bắt taxi còn hơn ngồi sau một anh chàng đi xe số.<br/><br/>Trước hết, tôi phải xin lỗi anh khi nói điều khiếm nhã này. Nhưng đúng thật, chỉ có con gái lỡ nằm phải vế “ngu, đần” theo lời anh nói thì mới để anh vớ làm vợ thôi.<br/><br/>Vả lại, chắc anh cũng chẳng có tài cáng gì nên chỉ dám chọn các cô nàng có trình độ hữu hạn. Cũng đúng thôi, vợ tài vợ giỏi vợ thông minh thì dăm bữa nửa tháng sẽ chán ngắt loại đàn ông kém cỏi như anh.<br/><br/>Những điều tôi nói với anh hoàn toàn xuất phát từ chính hoàn cảnh của tôi. Vì thế, có thể nói lời nói của tôi có đôi chút trọng lượng.<br/><a href="http://docbao.vn/NewsMedia/assets/image_20121102/tha2.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://docbao.vn/NewsMedia/assets/image_20121102/tha2.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/>Tôi xin nói sơ qua về bản thân mình để anh biết. Trông tôi ưa nhìn, duyên dáng khiến nhiều anh phải trồng cây si trước nhà. Hiện thu nhập của tôi tiêu pha thoải mái mà mỗi tháng vẫn còn khoản dư tiết kiệm đấy.<br/><br/>Chưa bao giờ tôi giấu người xung quanh niềm ham thích trai đẹp. Từ bạn trai bang quơ cho tới người yêu tôi, hễ là người khác phái thì phải ưa nhìn, lãng tử. Thiệt lòng, đi cạnh trai xấu, tôi thấy ê mặt và quê lắm.<br/><br/>Tôi nhận thấy bản thân cũng chẳng quá thực dụng gì. Nhưng vớ phải trai nghèo thì chỉ “cạp đất mà ăn”. Không thể chấp nhận nổi bạn trai đưa mình đi chơi mà ngẩn mặt tính toán tới vài đồng vặt tình phí.<br/><br/>Trước đây, mỗi lần có đàn ông rỗng túi hẹn hò, tôi thà ở nhà đắp mặt nạ làm đẹp cho nhàn thân. Đã thế, càng có thời gian rảnh rang tân trang nhan sắc của mình.<br/><br/>Với lại, nhìn bạn bè đàng hoàng ngồi trong xế hộp, tôi càng định giá được bản thân mình. Tôi thà bắt taxi còn hơn ngồi sau một anh chàng đi xe số.<br/><br/>Chẳng thoải mái gì khi có anh người yêu mà không dám ra mặt với bạn bè. Đơn giản vì anh ta chẳng có tiền mời đám bạn tôi một bữa no nê hoặc đi hát hò vui vẻ cả.<br/><br/>Trong mắt tôi, chồng mình nhất định phải là người lãng mạn, vui tính. Gặp phải anh chàng khô khan thì chán chẳng buồn chết. Cả ngày chẳng buồn nói với nhau câu gì luôn.<br/><br/>Nói chung, mọi điểm trên có thể di du chút cũng được. Nhưng điều cốt yếu người đàn ông tôi chọn phải có tài. Đàn ông không có công danh sự nghiệp thì vứt.<br/><br/>Tất nhiên, tôi cũng biết đàn ông đã tạo được nghiệp lớn thì dễ bị đàn bà khác cua hết rồi. Nên tôi cũng chẳng đặt ra tầm cỡ cao quá đâu. Song chí ít tôi phải nhìn thấy tương lai sáng lạng ở anh ta.<br/><br/>Thử tưởng tượng tới cảnh công việc của chồng mãi lẹt đẹt, lương chỉ đủ nuôi thân, ra đường cúi người nọ chào người kia thật phát ngán đi được.<br/><br/>Trở lại trường hợp của anh Hùng Cường. Tôi đang tự đắc nghĩ, liệu anh có lọt nổi một tiêu chí nào trong vài điểm cơ bản tôi vừa nêu trên không?<br/><br/>Xin lỗi anh, nếu anh có cô gái chân dài nào dại dột đi theo thì anh cũng nên đo lại chân của mình đi nhé. Đó là vẻ đẹp trai bề ngoài, là khả năng kiếm tiền giỏi giang…<br/><br/>Tôi xin nhắc nhở và nói thật với anh Hùng Cường và nhóm bạn được xem là 70% của anh là: Đàn ông có “cao giá” đã thì mới nên đưa ra một vài điểm chọn lựa bạn gái/vợ cho mình. Mà thực sự đàn ông “có giá” lại càng chẳng bao giờ đặt tiêu chí tìm vợ “não rỗng” như anh đâu.<br/><br/>Thời đại này nam nữ bình quyền trong việc chọn “một nửa” của mình. Chúng tôi - phái nữ cũng có quyền đưa ra quan điểm riêng để quyết định hạnh phúc.<br/><br/>Tôi chẳng quá kiêu kỳ gì nhưng là người con gái không lo ế, cũng chẳng sợ độc thân. Quan điểm của tôi là, thà sống một mình còn hạnh phúc hơn chung nhà với người chồng không có não.<br/><br/>Xin nhắc nhở anh thêm, cái sự ế thời nay đang đẩy sang phía cánh đàn ông các anh đấy. Còn đàn bà thời nay đã biết đánh giá chính xác giá trị của bản thân mình mà.<br/><br/>Nếu không tìm được người đàn ông đích thực và xứng đáng với mình, tôi chấp nhận độc hành sống hạnh phúc trọn đời. Tôi biết, có khá nhiều người con gái khác cũng có suy nghĩ như tôi.<br/><br/>Điều căn bản nhất tạo nên vẻ đẹp của người phụ nữ là họ làm chủ được vẻ đẹp của mình. Các chị em đừng dại rơi vào loại “ngu, hiền, đần” cho đàn ông coi con gái như mớ rau để mua rẻ nhé. <br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/toi-tha-bat-taxi-con-hon-ngoi-sau-anh-chang-xe-so/" rel="tag">toi-tha-bat-taxi-con-hon-ngoi-sau-anh-chang-xe-so</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/Luong-ban-trai-chua-duoc-20-trieu-cuoi-xin-cai-gi/</link>
<title><![CDATA[Lương bạn trai chưa được 20 triệu, cưới xin cái gì ]]></title> 
<author>KhánhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Cuộc Sống]]></category>
<pubDate>Wed, 07 Nov 2012 07:42:29 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/Luong-ban-trai-chua-duoc-20-trieu-cuoi-xin-cai-gi/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<a href="http://s3d2.turboimagehost.com/t1/13883214_hnvn.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://s3d2.turboimagehost.com/t1/13883214_hnvn.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/> Lương của Đức còn thấp, chỉ 9-10 triệu/tháng ở cái đất Hà Nội này quả thực không bõ bèn gì. Lương của Hiền cũng chỉ được khoảng 5 triệu/tháng, số tiền ấy chưa bao giờ đủ để Hiền chi tiêu các khoản.<br/>Nguyễn Phương Hiền 27 tuổi (Nam Trực, Nam Định) là kế toán cho một công ty sơn ở Hà Nội. Hiền có vóc dáng nhỏ nhắn, nụ cười tươi và má lúm rất duyên nên được nhiều chàng trai theo đuổi. Bạn trai hiện tại của Hiền là Phạm Hoàng Đức - 31 tuổi, người cũng quê, là lập trình viên của một công ty máy tính.<br/>Đức thật thà và yêu Hiền mê mệt nên gia đình cô ai cũng quý. Hai người hẹn hò cũng được gần 2 năm, bố mẹ hai bên đã gặp mặt và giục chuyện cưới xin. Ngay cả Đức đã nhiều lần bàn với Hiền chuyện kết hôn nhưng cô vẫn chần chừ chưa muốn cưới.<br/><br/>Hiền chọn yêu Đức cũng vì rất thơm thảo. Đức ít khi chi tiền mua sắm cho bản thân, quần áo cũng dừng lại ở mức đủ dùng. Ăn uống với anh cũng rất đơn giản, trừ những lúc đi ăn với Hiền, còn lại anh chỉ ăn cơm bình dân thậm chí có hôm chỉ ăn mỳ tôm. 10 triệu tiền lương, Đức chỉ tiêu cho mình rất ít, tiền còn thừa Đức gửi vào tài khoản một phần, còn một phần lớn đưa cho Hiền chi tiêu.<br/><br/>Yêu Đức nhưng Hiền vẫn chưa muốn kết hôn vì cô biết nếu sống ở Hà Nội với thu nhập của hai người là rất khó khăn, thậm chí khó có thể sống nổi.<br/>images779389chitieuphunutodayjpg1350011246.jpg<br/>"Từ nhỏ mình sợ nhất là thiếu thốn, không có tiền đi ra đường chẳng dám<br/>nhìn ai, làm gì cũng phải cúi đầu, nhẹ nhàng."<br/>Chỉ tính riêng tiền nhà cửa, xăng xe của Hiền cũng đã hết 2 triệu, 3 triệu còn lại cho ăn uống, mua sắm quần áo, mỹ phẩm, thẩm mỹ, làm tóc... là quá ít ỏi với nhu cầu của cô. Vì vậy mà lấy lương từ đầu tháng, đến giữa tháng đã hết sạch. Hầu như tháng nào Đức cũng phải hỗ trợ cho Hiền vài triệu để chi tiêu trong những ngày cuối tháng.<br/>Nếu 2 đứa kết hôn lúc này, chỉ cần tính qua, mỗi tháng tiền nhà cửa cố định cũng đã mất 2 triệu. Điện nước, xăng xe cũng mất khoảng 2 triệu nữa. Đấy là chưa kể ăn uống, chi tiêu với ban bè, cưới xin cỗ bàn.<br/><br/>Và đặc biệt là nhu cầu mua sắm làm đẹp của Hiền. 15 triệu/tháng thu nhập của cả hai người sẽ không bao giờ đủ, chứ đùng mơ nói đến chuyện tiết kiệm mua nhà để an cư lạc nghiệp. Rồi sau này con cái, tiền sữa, tiền tã, tiền quần áo... chỉ tưởng tượng thôi cũng đã thấy hoa mắt chóng mặt.<br/><br/>Chính vì vậy nên Hiền mới chưa muốn cưới xin gì. Vì cô chắc chắn rằng mình không phải là người khéo léo để có thể thu vén, chi trả cho cả một gia đình chỉ trong 15 triệu ở cái Hà Nội đắt đỏ này, chứ đừng nói đến tiết kiệm.<br/><br/>Cô cũng thẳng thắn chia sẻ với Đức quan điểm, sự lo lắng của mình. Đức cũng đã động viên Hiền cứ kết hôn đi, mọi chuyện sẽ đâu vào đấy. Anh cũng hứa sẽ làm thêm hoặc tìm một công việc mới có thu nhập cao hơn nhưng Hiền vẫn không hết lo lắng.<br/><br/>Cô chia sẻ: "Từ nhỏ mình sợ nhất là thiếu thốn, không có tiền đi ra đường chẳng dám nhìn ai, làm gì cũng phải cúi đầu, nhẹ nhàng. Ông bà đã dậy mạnh vì gạo, bạo vì tiền không hề sai chút nào. Có tiền trong túi ra đường tư thế khác hẳn, thoải mái ngẩng cao đầu, làm gì cũng mạnh dạn.<br/><br/>Nên mình nghĩ sẽ cố gắng đợi Đức thêm một thời gian nữa, nếu thu nhập của Đức cao hơn ít nhất là gấp đôi có lẽ mình sẽ đồng ý chuyện cưới xin. Còn không thì... Dù có yêu mấy nhưng khó khăn như vậy mình sợ không chịu nổi."<br/><br/>Hiền còn cho biết thêm: "Vẫn biết kể cả lương của Đức có tăng lên 20 triệu/tháng thì lấy nhau hai vợ chồng vẫn rất khó khăn, nhưng đến lúc ấy vì yêu Đức mình sẽ cố gắng vượt qua, còn với thu nhập bây giờ thật sự không thể cố gắng nổi". <br/><br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/luong-ban-trai-chua-duoc-20-trieu-cuoi-xin-cai-gi/" rel="tag">luong-ban-trai-chua-duoc-20-trieu-cuoi-xin-cai-gi</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/Em-Ban-Than-Cho-Anh-De-Cuu-Me/</link>
<title><![CDATA[Em Bán Thân Cho Anh Để Cứu Mẹ ]]></title> 
<author>KhánhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Cuộc Sống]]></category>
<pubDate>Sat, 27 Oct 2012 08:20:09 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/Em-Ban-Than-Cho-Anh-De-Cuu-Me/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Để có tiền trả viện phí cho mẹ, em đã đề nghị "bán thân" cho tôi để cứu mẹ<br/><a href="http://img-hn.24hstatic.com:8008/upload/4-2012/images/2012-10-04/1349334493_tinh-yeu-d.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://img-hn.24hstatic.com:8008/upload/4-2012/images/2012-10-04/1349334493_tinh-yeu-d.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/>Vì muốn cứu mẹ, em đã cam tâm tình nguyện bán mình cho bác sỹ trong vòng 1 năm (Ảnh minh họa)<br/><br/><br/><br/><br/><br/><br/><br/><br/>Đã một tuần ăn chực nằm chờ trong bệnh viện, nhưng tôi vẫn không thể nào thích nghi được với không khí ở đây. Từ khoa điều trị của mẹ muốn xuống căng tin phải đi qua lối vào nhà xác. Mỗi lần hai mẹ con dìu nhau đi, tôi cứ phải cố dấn bước cho nhanh và mắt nhìn thẳng tắp. Để bảo vệ chút mạnh mẽ còn lại mà không đổ gục. Nhà tôi, mẹ góa con côi, nếu tôi cũng quỵ, sẽ chẳng còn ai làm chỗ dựa cho mẹ.<br/><br/>Hết một tuần, tất cả kết quả xét nghiệm đều đi đến chung một kết luận: Khối u của mẹ lành tính nhưng bắt buộc phải phẫu thuật.<br/><br/>Nỗi vui mừng chưa kịp nhen nhóm thì số tiền dự tính phải chi trả đã tàn bạo bóp nghẹt trái tim tôi lần nữa.<br/><br/>Tôi có bán răng, bán tóc, bán máu, bán cả nhà cũng không thể đủ một nửa con số trăm triệu đồng. Huy động tất cả người thân, bạn bè quen biết được vỏn vẹn hai chục triệu. Cây vàng mẹ định để dành làm của hồi môn cho tôi phải bán đúng lúc giá chạm đáy cũng chỉ gom thêm được bốn chục triệu nữa. Con số sáu mươi triệu đồng còn lại cứ như cái thòng lọng treo lơ lửng trên đầu tôi.<br/><br/>Không có nó, mẹ không thể phẫu thuật được. Thời gian càng kéo dài, xác suất an toàn sẽ càng giảm. Chưa bao giờ tôi lâm vào tình trạng quẫn trí như lúc này.<br/><br/>Sao các đại gia không vào hành lang bệnh viện mà tìm tình một đêm? Năm trăm đô, hai trăm đô cũng được. Tôi cao 1m68, ba vòng đủ chuẩn, mặt xinh, da trắng. Tôi sẽ bán tôi ngay để đủ tiền phẫu thuật cho mẹ.<br/><br/>Mỗi buổi sáng, bác sĩ điều trị cho mẹ đi qua thăm khám đều hỏi han về tình hình chuẩn bị của chúng tôi. Tôi chưa bao giờ khóc trước mặt bác sĩ, nhưng sắc mặt tôi trông còn thảm hơn cả khóc, nên bao giờ anh cũng ái ngại quay đi.<br/><br/>Phòng bệnh của mẹ có mười hai người, chen chúc trong sáu cái giường cá nhân. Buổi sáng hôm thứ sáu, bác sĩ điều trị của mẹ đi vào, mang theo mười hai cái phong bì, bảo là của các nhà hảo tâm gửi tặng. Mười một cái đều chỉ có một triệu đồng, riêng cái của mẹ tôi là năm triệu đồng, kèm theo tín hiệu “bí mật”. Có nhiều tiếng khóc cùng lúc sụt sùi. Bác sĩ thấy ngại sao đó mà đi ra ngay, còn bảo tôi cuối giờ lên khoa gặp.<br/><br/>Ai đã từng vào chăm bệnh nhân trong viện mới cảm nhận được hết cái thấp thỏm trong câu hẹn gặp với bác sĩ. Thường là vì tình trạng bệnh tiến triển không tốt bác sĩ điều trị mới phải gặp riêng người nhà. Cũng có khi vì phí điều trị tự nhiên lại đội lên quá cao. Với người giàu mà nói, đây không phải là khó khăn gì ghê gớm. Nhưng với dân nghèo như chúng tôi, mức độ sát thương của nó như các cư dân mạng hay nói, đúng là “vô đối”.<br/><br/>Cho nên, suốt cả ngày hôm ấy tôi hết đi ra lại đi vào, giơ tay xem đồng hồ liên tục, đến mức chính mẹ cũng bị lây cảm giác căng thẳng. Khi kim giờ chỉ đúng số năm, tôi lao như tên bắn qua hành lang bệnh viện. Ngồi trong phòng của anh rồi, hơi thở vẫn chưa điều hòa nổi, lòng bàn tay tôi túa mồ hôi lạnh toát.<br/><br/>Không có tiên liệu xấu nào cả. Anh chỉ cho tôi thêm một con đường sống.<br/><br/>Tôi phải cấp tốc mua bảo hiểm cho mẹ, trước thời gian phẫu thuật. Anh thậm chí còn giới thiệu người có thể giúp tôi đẩy nhanh và hợp thức hóa các thủ tục. Tôi trào nước mắt cám ơn. Anh lại lúng túng: Cũng không giúp được gì nhiều đâu, vì ca mổ của mẹ em là tự nguyện, nên bảo hiểm chỉ trả giúp một phần viện phí. Giảm được khoảng 20% tổng chi phí là cùng!<br/><br/>Tôi lẩm nhẩm trong óc, 20% của 120 triệu nghĩa là hơn hai chục triệu. Nghĩa là nỗi lo của tôi giảm xuống chỉ còn hơn ba chục triệu nữa thôi. Một triệu đồng lúc này cũng quý, nói gì đến hơn hai chục triệu.<br/><br/><a href="http://img-hn.24hstatic.com:8008/upload/4-2012/images/2012-10-04/1349323413-gia-cua-tinh-yeu-1.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://img-hn.24hstatic.com:8008/upload/4-2012/images/2012-10-04/1349323413-gia-cua-tinh-yeu-1.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="Nhấn vào ảnh để phóng to" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a><br/>Em làm Ôsin cho nhà tôi được đúng sáu tháng thì mẹ tôi một hai đòi nâng cấp em làm con dâu.<br/><br/>Nhưng một tuần sau đó tôi vẫn không biết làm cách nào để xoay ra hơn ba chục triệu đồng. Túng quá hóa liều. Tôi một lần nữa gõ cửa phòng bác sĩ điều trị chính. Trong tay là một hợp đồng đã soạn sẵn, ký sẵn. Tôi mạo muội đề nghị anh bảo lãnh cho ca mổ của mẹ tôi. Tôi biết điều này là bất khả thi. Trong bệnh viện lúc nào cũng có người nghèo. Mạng ai cũng quý. Ai cũng muốn nhờ bác sĩ bảo lãnh. Mà bác sĩ thì không là thánh. Nhưng tôi có một niềm tin mơ hồ: Hình như anh để ý đến tôi. Có để ý mới đưa phong bị dày hơn những người khác. Có để ý mới nói giúp việc làm bảo hiểm, không bác sĩ nào rỗi hơi lại đi mách bệnh nhân cách lách luật rắc rối và có phần trái quy tắc như vậy?<br/><br/>Trong hợp đồng thảo sẵn, tôi đề nghị làm giúp việc không công cho gia đình bác sĩ trong 3 năm, bảy ngày trên tuần, ba giờ mỗi ngày. Không ngờ, anh nhìn tờ giấy rồi cười, đẩy lại phía tôi không nói gì. Cuống quá, tôi nói thẳng tưng mà không hề đỏ mặt: Hay là anh mua em đi, toàn quyền sử dụng trong một năm. Em cam tâm tình nguyện! Lần này, anh đơ ra một lúc, mặt đỏ bừng.<br/><br/>Tôi gần như tuyệt vọng, thiếu chút nữa thì nằm lăn ra phòng anh ăn vạ. Một lúc sau anh bảo tôi chuẩn bị, thứ ba sẽ mổ cho mẹ. Tôi gần như bay ra khỏi phòng anh, bất chấp nỗi ê chề bán thân vô tiền khoáng hậu kia. Trước mắt tôi chỉ còn viễn cảnh mẹ sẽ được phẫu thật, sẽ khỏi bệnh, khỏe mạnh trở lại. Tôi làm gì còn người thân nào khác trên đời này!<br/><br/>Ca phẫu thuật của mẹ rất thành công. Lúc này tâm trí tôi mới trở lại trạng thái bình thường. Nghĩ đến cái hợp đồng vẫn bỏ lại trong phòng anh, không khỏi ngượng ngùng. Nhưng mãi vẫn không thấy khổ chủ đòi nợ. Gần ngày mẹ ra viện, tôi lần nữa vác mặt mo đi đề nghị người ta “nghiệm thu” mình.<br/><br/>***<br/><br/>Tôi ngoài ba mươi tuổi. Bác sĩ của một bệnh viện lớn. Độc thân nhưng hình như không có duyên lắm với phụ nữ. Lần đầu nhìn thấy em đã rung rinh. Em rất đẹp, lại hiếu thuận. Chăm chút mẹ từng li từng tí. Làm việc trong bệnh viện lâu rồi, tôi đã chứng kiến không ít cảnh các ông bố bà mẹ cô đơn vò võ điều trị nội trú, toàn bộ việc chăm sóc phó mặc cả cho điều dưỡng viên, con cái một tuần tới điểm danh một lần đã là nhiều. Thế nên, hình ảnh của em ngày ngày chăm chút mẹ tận tâm tận lực lại khiến tôi để tâm. Mẹ em phải phẫu thuật, lần lữa mãi mà không thu xếp đủ tiền, tôi cũng có chút động lòng.<br/><br/>Mẹ tôi năm nay ngoài bảy mươi tuổi. Bố tôi mất đã năm năm, sở thích còn lại duy nhất của bà là chăm tôi và làm từ thiện. Lương hưu của bà không đáng là bao, ngày ngày bà may áo, đan len, rồi cứ gom lại từng tí một, thành một chục là hớn hở mang cho trẻ con nghèo. Trước đây, mẹ cũng hay mang vào viện tôi nhưng từ khi tôi bảo: Bệnh nhân thường họ không thiếu mấy thứ mẹ cho, cái họ thiếu nhất là tiền, thế là mẹ chuyển mục tiêu sang mấy xã ngoại thành và các xã vùng núi theo chường trình của Hội Chữ thập đỏ.<br/><br/>Gần đây, mẹ vận động được cả các cô chú và bạn bè ở nước ngoài gửi tiền về làm từ thiện, thỉnh thoảng được một cục, mẹ lại tất tả đem cho. Tháng trước, mẹ đi đường bị xe tông gãy chân, thế là phải nằm một chỗ, không đi lại được. Cục tiền của mẹ, tôi phải làm nhiệm vụ mang vào viện phân phát. Thực lòng, tôi không quen làm việc này nhưng trước sức ép của mẹ, đành chia ra các phần bằng nhau, đem chia cho phòng điều trị của mình, năm phút là xong. Riêng phong bì của mẹ em, tôi cố tình nhét thêm bốn triệu đồng. Cũng như muốn bỏ bể mà thôi!<br/><br/>Tôi chưa bao giờ tưởng tượng được em lại đề nghị “bán mình” cho tôi với cái giá như vậy. Nhất thời không biết phản ứng thế nào nên cứ ngồi ngậm hột thị. Nhìn gương mặt tuyệt vọng của em, tôi biết mình chẳng còn lựa chọn nào khác. Thế là rút tiền túi ra giúp bệnh nhân. Cũng chẳng phải vì lòng tốt như mẹ tôi, mà là vào cái thế không thể rút chân ra được nữa.<br/><br/>Ngày mẹ em ra viện, em lần nữa nhắc lại chuyện phải “thanh toán” hợp đồng. Tôi lại lần nữa bị ép phải nói rằng: “Cứ coi như nợ anh, khi nào có tiền thì trả!”. Không ngờ em “chốt hạ” ngay: Thế này vậy, nếu anh đã chê em thì làm theo phương án thứ nhất đi! Em biết mẹ anh đang ốm, cũng cần người giúp đỡ. Từ tuần sau, sau giờ làm em sẽ đến nhà anh giúp việc nhà. Em biết địa chỉ rồi, anh đừng ngại!<br/><br/>Em làm Ôsin cho nhà tôi được đúng sáu tháng thì mẹ tôi một hai đòi nâng cấp em làm con dâu.<br/><br/>Đến nước này tôi mà còn vờ vịt lập topic “có nên siết nợ bằng cách cưới con nợ hay không?” thì thật nhảm!!!<br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/em-ban-than-cho-anh-de-cuu-me/" rel="tag">em-ban-than-cho-anh-de-cuu-me</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://muongi.net/pro/Cau-chuyen-cua-toi-va-chi-xXx/</link>
<title><![CDATA[Câu chuyện của tôi và chị … xXx ]]></title> 
<author>KhánhPro &lt;admin@khanhpro.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Cuộc Sống]]></category>
<pubDate>Thu, 25 Oct 2012 06:17:15 +0000</pubDate> 
<guid>http://muongi.net/pro/Cau-chuyen-cua-toi-va-chi-xXx/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img src="http://s3d4.turboimagehost.com/t1/13712217_hnvn.jpg" border="0" alt="Free Image Hosting" /></a><br /><br/><br/><br/><br/><strong>Chị ko fải là mối tình đầu của tôi, càng ko fải là người con <br/>gái đầu tiên mà tôi&#8230;ngủ cùng! Và tôi ko quan tâm đến chuyện tôi là thằng<br/> đàn ông thứ mấy của chị! Chị cũng vậy&#8230;</strong><br /><br/><br /><br/><center><br/><img alt="864a4ac5c6654e45a32134fb381ce8d0 Câu chuyện của tôi và chị ... xXx" src="http://i31.fastpic.ru/big/2012/0321/d0/864a4ac5c6654e45a32134fb381ce8d0.jpg" title="Câu chuyện của tôi và chị ... xXx" /></center><br/><br /><br/>Cách đây hơn 2 năm tôi vào 1 công ty làm, được bố trí vào ph*ng của <br/>chị&#8230;trước khi tôi vào thì ph*ng của chị chỉ có 1 người là chị làm trưởng<br/> ph*ng kiêm quét dọn, giờ có thêm tôi vào nữa là 2 người, 2 con người 1 <br/>nam 1 nữ ấy suốt ngày ở trong 1 ph*ng đề biển &#8220;ph*ng tổng hợp&#8221; bật điều <br/>hòa &amp; đóng cửa im ỉm&#8230;chị chiếm cái điện thoại bàn buôn dưa lê , còn <br/>tôi chiếm cái máy vi tính vào mạng chat chit, xem xxx. Việc ai lấy làm, <br/>lương ai người lấy lĩnh. Làm nhà nước nó &#8220;lạ&#8221; thế đấy các bạn ạ<br /><br/><br/>Mình sẽ kể theo phong cách sexy 1 tý để câu chuyện thêm phần hấp dẫn! Ly kỳ, hồi hộp lắm đó nha<br /><br/><br/>Nhớ lại ngày đó, mới đi làm nên mình nhiệt tình và nịnh nọt xếp lắm. <br/>sáng đến cơ quan sau hồi quét quét lau lau là mình pha 2 cốc trà để 2 <br/>chị em uống&#8230;nhiều hôm chị đến muộn hoặc không đến là mình làm luôn 2 cốc<br/> trưa mình gọi cơm 2 chị em ăn, rất sướng khi được chị khen..cơm em gọi <br/>ngon lắm. Chiều chiều, mình mình hay chạy ra ngoài mua quà vặt về cho <br/>chị, thường là bánh rán vì chị khoái ăn bánh rán lắm có hôm ăn hết cả <br/>chục cái hai chị em quấn quít nhau lắm, mình luôn 1 điều chị 2 điều chị <br/>ạ, chị thì rất sướng khi có thằng em bảo gì nghe lấy: Nhớ nhất cái lần <br/>chị bảo thèm ăn dưa chuột quá, mình bảo để em đi mua về cho chị nhé, mà <br/>ra chợ chả bán gì cả vì trái mùa, về đến văn ph*ng mặt mình buồn so, chị<br/> chỉ cười cười rất khó hiểu, đến bây giờ mình mới hiểu tại sao chị lại <br/>cười như vậy<br /><br/><br/>Sau 1 thời gian ở bên chị, tôi fát hiện ra chị có nhiều sở thích rất <br/>&#8220;đàn ông&#8221; đầu tiên là cờ bạc: Chị em tôi bầy trò đánh tiến lên ăn tiền <br/>với nhau trong văn ph*ng, người thua sẽ fải đếm số lá bài còn lại của <br/>mình nhân với 1 nghìn để trả cho người thắng! Nụ cười mỹ nhân là &#8220;ko có <br/>giá&#8221; nên tôi thường nguyện thua, có những hôm thua nhẵn cả túi, ko còn <br/>cả tiền đổ xăng đi về fải cắm điện thoại cho chị lấy 20 nghìn, V3i tôi <br/>mua hơn 5 triệu hồi đấy mà cắm chỉ được 20 nghìn, hix hix!<br /><br/>Tiếp đến là chị rất thích uống rượu, tôi fát hiện ra điều này khi 2 chị <br/>em đi &#8220;ăn cơm trưa&#8221; ở hightway (số 4 hàng tre). Hôm đấy tôi gọi 1 chai <br/>rượu nhỏ để 2 chị em uống chơi bời, nhìn chị uống rượu như muốn nuốt <br/>chửng cả cái chén mà tôi &#8220;choáng&#8221; 1 cách từ từ&#8230;may mà tửu lượng tôi cũng<br/> ko đến nỗi nào nên vẫn tự đi xe về được, sau này chị em tôi thường hay <br/>đi nhậu nhẹt với nhau lắm. Có 1 lần chị say, ko biết là say thật hay giả<br/> vờ say nữa, ngồi sau xe tôi đưa về, chợt chị ôm chầm lấy tôi rất là <br/>chặt rồi hỏi : &#8220;thế ko định nói gì ah?&#8221;. Tôi trả lời &#8220;Em quí chị nhất <br/>trên đời!&#8221; Bây giờ nghĩ lại sao thấy hồi đấy mình ngu thế. Chị trả lời <br/>lại &#8220;Chị cũng quí em nhất văn ph*ng!&#8221; ặc ặc văn ph*ng có mỗi 2 đứa&#8230;chị <br/>ko quí tôi nhất thì quí ai, nhưng mà rất hiếm khi chị &#8220;lạ&#8221; như vậy bởi&#8230;<br /><br/><br/>Tôi luôn kinh trọng chị, luôn tỏ ra là người em ngoan ngoãn, 1 nhân <br/>viên mẫn cán, nghe lời xếp tuyệt đối! không bao giờ tôi dám nghĩ có ngày<br/> chị em tôi sẽ đi quá giới hạn tình bạn thân, tình đồng nghiệp cả&#8230;nhưng <br/>có 1 lần hồi đấy là cái hồi Việt Nam xảy ra sự kiện &#8220;Film sex Yến Vi&#8221;, <br/>tôi xem xong kể lại với chị, chị cứ nằng nặc đòi xem&#8230;hix tôi nhất quyết <br/>từ chối! Con gái gì mà hư thân mất nết đòi xem film sex bao giờ ko? 2 <br/>ngày liền chị ko nói với tôi câu nào, mặt lạnh tanh, mặc dù tôi làm đủ <br/>mọi cách&#8230;nhưng chị xem tôi như ko tồn tại! Vũ khí của đàn bà, có thể làm<br/> tan chảy mọi ý trí sắt đá của bất cứ thằng đan ông nào, tôi bật cho chị<br/> xem, chị em tôi ngồi đối diện nhau, ở giữa là con laptop quay màn hình <br/>về fía chị, chị xem film còn tôi &#8220;xem&#8221; chị, lúc đấy tôi nhìn chằm chằm <br/>vào mặt chị, đây là lần đầu tiên tôi mỏ phim xxx cho con gái xem nên ko <br/>tránh khỏi tò mò Gương mặt chị dù son fấn rất kỹ, nhưng cũng chuyển từ <br/>bình thường sang hồng, rồi từ hồng sang đỏ theo diễn biến của bộ phim <br/>(sau này tôi trêu chị suốt vì điều này)&#8230;lúc đó lần đầu tiên trong tôi <br/>cảm thấy &#8220;lạ lạ&#8221;, tôi thấy chị đánh yêu 1 cách &#8220;ghê gớm&#8221;, lúc xem xong <br/>chị ngẩng mặt lên&#8230;bắt gặp cái nhìn của tôi chị cũng bối rối lắm, chị ngó<br/> lơ đi chỗ khác rồi làm 1 câu &#8220;chả có gì lạ!&#8221; Lúc đó chả hiểu sao tôi <br/>lại nói &#8220;L nhắm mắt vào&#8221; (từ giờ trở đi tôi xin lấy chữ L để chỉ tên <br/>chị, xin fép được dấu tên chị nhé)&#8230;chị nói 1 câu &#8220;tao thách!&#8221; rồi nhắm <br/>mắt lại, chẩu môi lên, tôi đứng dậy hôn vào trán chị 1 cái! Chị bàng <br/>hoàng mở mắt ra hy. hy. ***Thằng vua thua thằng liều! Lúc đấy tôi và chị<br/> cùng mất bình tĩnh thực sự, lần đầu tiên cái ranh rới chị em &#8220;mong <br/>manh&#8221; bị vượt qua, 2 chị em ko nói được với nhau câu gì, chị đứng dậy đi<br/> toalet happy.gif&#8230;tối hôm đó tôi nhắn tin &#8220;Nụ hôn vào trán, mang ý nghĩa<br/> bảo vệ, e sẽ bảo vệ c suốt đời&#8221; ko thấy chị nhắn lại&#8230;hôm sau chị lại <br/>tươi vui như mọi ngày, chuyện hôm qua chưa bao giờ xảy ra! Nhưng &#8220;I know<br/> that&#8230;we love each other&#8221;<br /><br/><br/>Chị em tôi vẫn thân thiết như thế, những tháng ngày rong chơi tưởng <br/>chừng bất tận, ko khi nào chị em tôi ko nghĩ ra trò để mà chơi, có những<br/> trò rất trái khoáy như lên hồ Tây, ngồi ghế đá, lấy di động ra bấm giờ <br/>hôn nhau của &#8220;các đôi&#8221; trên đó, hay là thuê xe matix lên Mỹ Đình tập lái<br/> mặc dù 2 đưa chưa từng 1 lần lái xe, liều thế ko biết! tôi biết là mình<br/> đã fall in love with her rồi, lý trí ko thể cưỡng lại được trái tim <br/>nhưng vẫn luôn luôn giữ khoảng cách, chỉ dám đối sử với chị &#8220;như 1 người<br/> bạn thân hơn cả bạn thân&#8221;.Nhưng lại nhưng&#8230;vì xung quanh chị có quá <br/>nhiều điều tiếng, quá nhiều kẻ nói xấu chị, chị luôn tỏ vẻ &#8220;ko thèm <br/>chấp!&#8221; nhưng tôi biết là chị &#8220;chấp lắm&#8221; , chị ghi sổ hết đấy, có 1 lần <br/>&#8220;như 1 cốc nước bị tràn&#8221;, chị về văn ph*ng mặt hằm hằm, mắt hình viên <br/>đạn&#8230;tôi sợ quá ko dám nói câu nào, sợ bị chị &#8220;giận cá chém thớt&#8221;, nhưng <br/>chị bắt đầu nói, chị thanh minh cho những gì thiên hạ nói về chị, rồi <br/>chị chửi những đứa nói xấu chị&#8230;chị khóc, Uhm&#8230;nếu chấm điểm cho &#8220;sự đàn <br/>ông&#8221; thì tôi xin được chấm cho tôi điểm 20/10 hehe từ đầu đến cuối tôi <br/>ko nói câu nào, lấy giấy ăn cho chị lau nước mắt, chị cầm giấy ăn mà ko <br/>lau, cứ khóc thế, vừa khóc vừa chửi! Tôi lúc đấy lấy hết can đảm&#8230;lau <br/>nước mắt cho chị, ban đầu chị gạt tay tôi ra, tôi cứ &#8220;xấn xổ lao tới&#8221; để<br/> lau, sau vài lần gạt, rồi xấn xổ thì chị để yên cho tôi lau &amp; vẫn <br/>khóc. Cả đời tôi chưa bao giờ dịu dàng với fụ nữ như thế&#8230;có 1 fản ứng <br/>bất ngờ là chị bật cười khi nhìn tôi, vừa khóc vừa cười hỵ hy&#8230;.lúc đấy <br/>tôi ko hiểu sao chị lại cười, sau này tôi nhận ra rằng đấy là nụ cười <br/>hạnh phúc của chị, vì có chị có 1 người em hiểu chị, chia sẽ với chị <br/>những lúc vui, buồn! Sau khi chị ngừng khóc, tôi &#8220;như ma làm&#8221; lúc đó lại<br/> dám cầm tay chị&#8230;chị để yên, cầm bàn tay mềm mại và mát rượi của chị, <br/>tim tôi đập rộn ràng happy.gif Từ đầu đến cuối tôi chỉ nói 2 từ &#8220;yên <br/>nào!&#8221;<br /><br/><br/>Uhm&#8230;.bổ sung thêm 1 tý về sở thích của chị : chị tôi rất thích cafe <br/>đen đá, không đuờng, không đánh bọt, chị thường thưởng thức cái thứ nước<br/> đó&#8230;1 cách rất vui sướng! ko bao giờ để lại một giọt nào. Tôi thì không <br/>uống được cafe &#8230;đắng lắm! Nên mỗi lần vào quán nước với chị tôi thường <br/>uống sữa chua đánh đá, sinh tố trái cây, hoặc là trà sữa&#8230;nói chung là <br/>những gì không đắng là tôi gọi. Chị có vẻ rất khó chịu về điều này, có <br/>lần chị bảo &#8220;Con trai gì mà toàn uống những thứ nước&#8230;vớ vỉn của đàn bà&#8221; <br/>Tôi mặc kệ, cái gì ngon thì tôi uống<br /><br/>Nhưng có lần 2 chị em tôi có hẹn với 1 người bạn ở quán cafe, khi tôi ra<br/> đón người bạn đó vào lại bàn ngồi thì thấy cốc cafe nó đặt ở chỗ tôi <br/>còn cốc sinh tố nó nằm bên chỗ chị, chị đổi nước hy. hy.<br /><br/><br/>Chị đi công tác 2 ngày, văn phòng chỉ còn mình tôi, buồn ghê gớm! Cả <br/>buổi tôi mân mê cái điện thoại, nhắn tin cho chị ko biết bao nhiêu lần, <br/>nào là : &#8220;Chị đến nơi chưa?&#8221;, &#8220;Chị ăn gì chưa?&#8221;, &#8220;Chị &#8230;&#8221; nhưng ko được <br/>một tin hồi âm nào hết, chắc chị bận nên không có thời gian trả lời. <br/>Chán, tôi lang thang một mình đi ăn trưa, chợt nhận ra rằng đã lâu lắm <br/>rồi bữa trưa của tôi luôn có mặt một người đó là chị, bỏ dở đĩa cơm rang<br/> đắng ngắt tôi gọi ly cafe đen đá, ko đường, ko đánh bọt thứ nước ưa <br/>thích hàng ngày của chị&#8230;nhâm nhi &amp; nhớ đến chị tôi, Ui! cafe hôm nay<br/> sao mà ngọt một cách lạ lùng! Còn tận 1 ngày rưỡi nữa chị mới về, nghĩ <br/>đến điều này tôi có cảm giác như bị ngừng thở, cảm giác trống trải, chân<br/> tay không buồn nhấc lên nữa, lại rút điện thoại ra, lại nhắn tin &amp; <br/>chờ đợi 1 tin nhắn trả lời trong vô vọng! Tôi rất giận chị, tại sao tôi <br/>nhắn lại ko trả lời, gọi điện thì không nhấc máy (sau này tôi mới biết <br/>là chị để quên dd ở nhà!)<br /><br/><br/>Cuối cùng thời gian còn lại cũng trôi qua, chị về! Cái phòng làm việc<br/> như rộn rã hẳn lên bởi tiếng nói, tiếng cười, mùi nước hoa của chị&#8230;Chị <br/>kể chuyện đi công tác với tôi một cách luyến thắng, đúng là đi xem xiếc <br/>về điếc hết cả tai, Tôi ngắm chị kể, đôi môi mỏng cong tớn lên, hai tay <br/>thì múa may&#8230;chỉ muốn ôm chầm chị vào lòng, nói với chị là 2 ngày vừa rồi<br/> tôi rất nhớ và lo cho chị! 2 đứa lại hôm đấy cứ xoắn vào với nhau&#8230;như <br/>kiểu lâu ngày lắm rồi ko được gặp, chị ngồi đâu là tôi tót ra ngồi cạnh,<br/> tôi đi ra ngoài là chị cứ đòi đi theo bằng được. Tối tôi về nhà chưa <br/>kịp ăn cơm thì chị lại gọi điện &#8220;Ê đang làm gì đây?&#8221; chị em lại kể <br/>chuyện &#8220;cổ tích 1001 đêm&#8221; cho nhau nghe đến khát khô hết cả cổ thì tôi <br/>qua đón chị đi &#8220;giải khát!&#8221; . Chết cười với cái bà này&#8230;quà công tác gì <br/>mà lại là cái quần đùi kẻ caro, lại cứ đòi em fải mặc cho chị xem! Hy. <br/>Hy.<br /><br/><br/>Lần đầu tiên tôi cảm giác sự xa cách với người mà mình yêu thực sự nó<br/> dài đằng đẵng đến như vậy, thời gian cứ như ko thèm trôi vậy, chả bù <br/>cho những lúc chị em ở bên nhau, nhoằng cái đã hết ngày! Lúc đấy tôi bắt<br/> đầu tự hỏi là chị có như tôi không?????Có nhớ tôi như tôi nhớ chị <br/>không?????Fải có thuốc thử!Đêm, sóng biển rì rào, gió biển lồng lộng, <br/>bầu trời đầy sao soi ánh sáng mờ ảo xuống bờ cát chỉ có 2 người&#8230; là chị <br/>em tôi đấy.<br /><br/><br/>Chả là, chiều hôm thứ 6 đầu mùa hè đấy, tui rủ đùa đùa &#8220;Ra biển với <br/>em đi L!&#8221; thế mà chị lại đi, sau 2 cú điện thoại báo &#8220;đi công tác&#8221; về 2 <br/>gia đình tôi cả chị lên đường luôn, Đồ Sơn thẳng tiến, chúng tôi đi xe <br/>máy chầm chậm, vừa đi vừa nói chuyện linh tinh, đến khoảng 11h đêm thì <br/>đến được nơi cần đến, dừng xe trước 1 khách sạn quen, tôi hỏi:<br /><br/><br/>- Chị còn bao tiền?<br /><br/>- Khoảng 2 triệu<br /><br/>- Uh em cũng có 2 triệu đây, chị cầm để chi tiêu, tiết kiệm 1 tý chắc cũng đủ để sống đến lúc về!<br /><br/><br/>Thế là vào, tiết kiệm nên chỉ thuê 1 ph*ng đôi thôi&#8230; đêm Đồ Sơn đẹp thật&#8230;.<br /><br/><br/>Chị tình toán có 4 triệu thì 1 triệu để mai đi mua quần áo cho 2 chị <br/>em, 1 triệu để trả tiền KS&#8230;,có vẻ thiếu thiếu nên mặt mày nhăn nhó lắm. <br/>Tôi buột miệng, nói mà không nghĩ gì<br /><br/><br/>- Nhớ để tiền còn mua BCS (bao cao su)<br /><br/>Lân đầu tiên tôi bị con gái tát thật, sững hết cả người lại! Không khí nặng nề như chuẩn bị vỡ tung ra. Mặt chị lúc đấy tím lại&#8230;<br /><br/>- Em đùa!<br /><br/>- Em xin lỗi!<br /><br/>- Lảm nhảm&#8230;lảm nhảm<br /><br/><br/>**********************Chuyện này xảy ra lâu rồi, trước khi kể tiếp cho tớ hỏi các bạn gái 1 tý:<br /><br/><br/>1.cái tát đấy có xứng đáng ko? vì tớ cảm thấy oan ức đến tận bây giờ!<br /><br/>2. Tát xong rồi thì sẽ thế nào??? xem có giống chị tớ ko??<br /><br/><br/>******************Nói thêm (sợ bị hiểu lầm) là 2 chj em tớ không fải <br/>con nhà &#8220;Ăn chơi nuôi gia đình đâu nhé&#8221; Bố mẹ tớ là bộ đội cả, bố chị <br/>cũng bộ đội, mẹ chị còn là giáo viên! Nói chung bọn tớ cũng được bố mẹ <br/>cho ăn học tử tế, ra trường xin việc cho đi làm là 1 điều may mắn có thể<br/> hơn 1 số người. Ngoài đồng lương nhà nước, chị em tớ cũng có thu nhập ở<br/> ngoài: chị thì có shop quần áo nhỏ nhỏ, tớ thì mở 1 cty làm Web thuê <br/>cũng nhỏ nhỏ, nên về mặt tài chính&#8230;2 chị em nói chung là ko đủ, cũng ko <br/>thiếu.<br /><br/><br/>Sau 1 lúc chị bỏ ra ngoài, tôi ko cản&#8230; muốn đi đâu thì đi vì tôi cũng<br/> đang ức chế, đùa thôi làm gì mà ghê thế! Má thì đang rát quá, 5 phút, <br/>10 phút đến lúc tôi sắp phát điên lên vì sốt ruột, sắp sửa chạy ra ngoài<br/> tìm thì chị về với 1 ít đồ ăn và 1 âu đá. Chị cho đá vào khăn mặt rồi <br/>nhẹ nhàng trườm má cho tôi, cái cảm giác lúc đấy của tôi biết diễn tả <br/>thế nào nhỉ&#8230;nói chung là như muốn tan ra cùng đá lạnh buốt!<br /><br/><br/>- Chị xin lỗi!<br /><br/>- Em cũng xin lỗi! Hoà nhé&#8230;.<br /><br/>- Im lặng<br /><br/><br/>***********************<br /><br/><br/>Các bạn gái thân mến, tớ thực sự muốn biết là sau khi tát người yêu 1 fát thẳng tay rồi, các bạn có làm như chị tớ không????<br /><br/><br/>Đêm, sóng biển rì rào, gió biển lồng lộng, bầu trời đầy sao soi ánh <br/>sáng mờ ảo xuống bờ cát chỉ có 2 người&#8230;là chị em tôi đấy! Tôi huýt sáo <br/>cái đoạn &#8220;lại gần nhau nữa đi em, các ngón tay sao chưa đan vào nhau!&#8221; <br/>Cố tình đi thật gần chị, gần đến nỗi 2 bàn tay của hai chị em cách nhau <br/>chỉ khoảng nửa cm, thỉnh thoảng chúng chạm nhẹ vào nhau 1 cái, mỗi lần <br/>như vậy trong tim tôi lại trao dâng một đợt sóng!<br /><br/><br/>- Chị có lạnh không?<br /><br/>- Sao em ko cầm tay chị?<br /><br/>- Em ngại ngại.<br /><br/>- Có thế mà cũng ngại.<br /><br/><br/>hehe^ Uh thì cầm, tôi cầm tay chị 1 tý rồi thả ra 1tý rồi lại cầm 1 tý cho đến khi chị xiết chặt lấy tay tôi ko cho bỏ ra nữa.<br /><br/>- Về đi em sợ chị bị lạnh.<br /><br/>- 1 lúc nữa.<br /><br/>- Hay là ngồi xuống đây đi, mỏi chân quá.<br /><br/><br/>Ngồi xuống bãi cát, tôi bỏ tay chị ra, đang suy nghĩ là ôm eo hay là <br/>quàng tay qua vai nhỉ, thì chị dựa đầu vào vai tôi, thế là đanh fải ôm <br/>eo vậy. Ngồi thế này thích thật đấy.<br /><br/><br/>- Đã cầm tay bao nhiêu con rồi.<br /><br/>- Chị là người đầu tiên.<br /><br/>- Fét!<br /><br/>- Em thề đấy.<br /><br/>- thề cá chê chui ống.<br /><br/>- thề rằng chị là người cuối cùng.<br /><br/>- Im lặng, lại im lặng.<br /><br/>- Ah quên thề rằng từ giờ đến cuối đời anh chỉ ôm em nữa thôi.<br /><br/>- Này em yêu chị từ bao giờ?<br /><br/>- Từ hồi em nghe bài hát có cái đoạn &#8220;và chiêc môi xinh vẫn luôn khát khao&#8221;.<br /><br/>- Chị hỏi thật đấy, để chị xem chị đoán có đúng ko?<br /><br/>- Nói ra thì có được hôn ko?<br /><br/>- Được.<br /><br/>- Từ lúc nào em cũng ko rõ, thật đấy! Chị ơi&#8230;<br /><br/>- Ơi!<br /><br/>- &#8230;<br /><br/><br/>Tôi cúi thấp xuống mặt chị, chị biết là sắp hôn nhau đây, mặt hơi <br/>ngửa lên mắt đã nhẵm khẽ, môi sẵn sàng&#8230;hì hì mình có fải là cao thủ <br/>không nhỉ? Nếu fải thì mình chỉ hôn vào trán thôi! Nuốt nước bọt ực 1 <br/>cái, tôi hôn vào trán chị, lại hôn vào trán nữa.<br /><br/><br/>- Về đi chị, ngủ lấy sức mai còn đi chơi.<br /><br/>- Uh em cõng chị về nhé.<br /><br/>- Thôi em yếu lắm, uh thì cõng, 1 đoạn thôi nhé!<br /><br/><br/>Nặng quá! tôi nói tôi yếu là tôi yếu thật nhưng cái cảm giác cả người<br/> chị đang áp chặt vào lưng tôi thật dễ chịu khiến tôi không muốn bỏ chị <br/>xuống. Đêm nay chắc sẽ dài lắm đây! Mà cả 2 đứa đều không có quần áo gì <br/>để thay thì ko biết tắm táp kiểu gì đây!<br /><br/><br/>phòng khách sạn này khá đẹp, cửa sổ nhìn ra biển, có điều hòa xịn, có<br/> bình nước nóng, có 2 cái giường trải ga trắng muốt đặt song song nhau <br/>&amp; được ngăn cách bởi ấi tủ chè nhỏ.<br /><br/><br/>Không gian yên lặng quá làm cho những tiếng động fát ra từ nhà tắm <br/>càng rõ hơn, tôi dù rất không muốn nhưng đầu óc nó cứ &#8220;hình dung&#8221; xem <br/>chị đang làm gì! Thằng con trai khỏe mạnh về thể chất nào chả vậy, phải <br/>không các bạn?<br /><br/><br/>Rồi điện thoại của chị kêu.<br /><br/><br/>- L ơi có điện thoại<br /><br/>- Em nghe đi.<br /><br/>- Mẹ chị gọi!<br /><br/>- Mang vào đây cho chị<br /><br/>- Mở cửa ra.<br /><br/><br/>Cánh cửa hơi mở ra 1 tý, chị đưa cánh tay vẫn còn dính nước ra để <br/>nhận điện thoại&#8230;tay đẹp qúa! Tôi ngập ngừng chưa đưa để còn ngắm<br /><br/><br/>- Đưa đây!<br /><br/>- Tay chị đẹp nhỉ.<br /><br/><br/>Cánh cửa nhà tắm đóng lại, tôi rùng cả mình! chết chết fải tìm ly nước uống cho tỉnh, đầu óc nó mụ mẫm mất rồi!<br /><br/><br/>Đêm đó, tôi không ngủ được 1 fần do khó chịu fải mặc lại quần áo bẩn <br/>đi ngủ, 9 phần là nằm bên kia là người tôi yêu say đắm! Chỉ muốn mò sang<br/> thôi&#8230; sang hay không sang đây, liệu có bị tát nữa không, cái suy nghĩ <br/>đấy cứ lởn vởn trong đầu tôi! Tôi gọi rất nhẹ.<br /><br/><br/>- L ơi.<br /><br/>- uh&#8230; uh&#8230; ?<br /><br/>- Chị ngủ chưa?<br /><br/>- Để yên cho chị ngủ!<br /><br/><br/>Thì ra là chị cũng không ngủ được, tôi cười mỉm 1 cái, bắt đầu suy <br/>nghĩ, suy nghĩ cách nào để mò sang bên đấy được? Nan giải quá nhĩ! Nhanh<br/> lên sắp sáng rồi. Cuối cùng&#8230;chả nghĩ ra cách nào cả, tôi chìm vào giấc <br/>ngũ lúc nào không hay!<br /><br/><br/>Ngày hôm sau, trời mưa tầm tã&#8230;<br /><br/><br/>Trời mưa thì kệ trời mưa, 2 đứa vẫn đi&#8230;mua quần áo! Mình thì muốn mua<br/> nhanh nhanh về còn thay, chứ bửn lắm rồi! Chị thì cứ lề mà lề mề, xem <br/>xem chọn chọn, nhấc lên đặt xuống lại còn mặc cả sát sao từng 2 nghìn 1!<br/> Đến bó tay với các bà&#8230;Hehe^đây là lần đầu tiên trong đời mình đi mua <br/>underwear với con gái, nó cứ ngường ngưọng thế nào ý.<br /><br/><br/>- Thử đi xem có vừa ko?<br /><br/>- Thôi ko fải thử.<br /><br/>- Hay lấy cái đỏ này đi.<br /><br/>- Mặc ở trong ý mà, màu gì chả được.<br /><br/>- Lấy 1 cái thôi nhé!<br /><br/>- 2 cái đi.<br /><br/>- Em có 1 cái đang mặc cả cái này để thay đổi là được rồi.<br /><br/>- Thôi nhỡ đâu không kịp khô.<br /><br/>- Ờ, lấy 2 cái đỏ này nhé.<br /><br/>- Uh! Lấy luôn 2 cái áo nữa, với cả mua 2 cái quần ngố cho em.<br /><br/>- Mua lắm thế.<br /><br/>- Cứ mua cái nào rẻ rẻ, mặc tạm ý mà!<br /><br/><br/>Chị em tôi có cái kiểu nói chuyện cứ &#8220;tưng tửng&#8221; như thế, nên có nói cả ngày cũng không hết chuyện. Đến lượt mua cho chị, hehe^<br /><br/><br/>- Chị ơi em thích màu hồng.<br /><br/>- Là sao?<br /><br/>- Con gái mặc bikini hồng thì em thích.<br /><br/>- Được nhìn bao nhiêu con rồi?<br /><br/>- Nhìn thì đầy, nhưng mà sờ thì ít.<br /><br/>- Em ra lấy xe đi, rồi đợi chị ở cửa.<br /><br/>- Uh! Nhớ lấy màu hồng nhé, mà mua đồ bơi nào nó kín kín vào, em ko thích chị bị soi nhiều.<br /><br/><br/>Ra xe đợi mãi chả thấy đâu!<br /><br/><br/>- Alo! Chị lâu thế, nhanh lên đi em chờ mệt quá.<br /><br/>- Uh&#8230; Ah vào bê ra cho chị, nhiều quá sợ không bê hết!<br /><br/><br/>Lại gửi xe, rồi vào bê, nhiễu sự quá&#8230;mặt tôi đã bắt đầu nhăn nhó dần!<br /><br/><br/>- Úi úi.<br /><br/>- Uh rẻ quá.<br /><br/>- Của ai người lấy cầm nhé!<br /><br/>- Thôi chị cầm của em, em cầm của chị.<br /><br/><br/>Tôi thì sách túi to, túi nhỏ&#8230;. chị thì cầm mỗi cái túi bé tý đi tung tăng lại còn quay sang cười đểu nữa. Hix bất công quá<br /><br/><br/>Tôi cứ nghĩ, cứ mơ mộng rằng từ đây chị em chúng tôi sẽ là cặp tình <br/>nhân đẹp đôi nhất đời, thiên đường tình yêu đang chờ chúng tôi ở phía <br/>trước! Nhưng những ngày đầu tiên yêu nhau thật đáng thất vọng&#8230;<br /><br/><br/>Chị chiếm fần lớn thời gian của tôi, nhưng ngoài chị ra tôi còn đội <br/>bạn thân từ cấp 3, thỉnh thoảng cũng phải đi cùng chúng nó 1 tý chứ, ko <br/>chúng nó bảo mình xa rời quần chúng. Hôm thì đá bóng, hôm thì đi nhậu <br/>với nhau&#8230; tôi luôn luôn tranh tranh thủ thủ nhanh nhanh còn về với chị! <br/>Nhưng chị ích kỷ lắm, chỉ muốn rằng 100% thời gian của tôi fải ở gần <br/>chị, thỉnh thoảng lại đặt ra những câu hỏi khiến tôi bực mình, như kiểu <br/>&#8220;đi gặp lại mối tình đầu về đấy ah?&#8221;. &#8220;Matxa có thích ko?&#8221; vân vân và <br/>vân vân. Vì chị xinh, lại chưa có người yêu nên có khá nhiều thằng theo <br/>đuổi tán tỉnh, trước đây khi chưa yêu tôi thì không sao! Nhưng bây giờ <br/>thì tôi không thích chị khi đang đi với tôi mà lại nói chuyện với thằng <br/>nào tận 2 phút! Rồi thỉnh thoảng lại bảo tôi đi ăn một mình đi, chị đi <br/>với bạn chị! Bạn chị là ai? con trai hay con gái? sao ko cho tôi đi với!<br/> Nói chung chị em đều khó chịu nhau , nhưng không nói ra, những cuộc vui<br/> chơi của hai đứa bây giờ đã có những đám mây đen của sự nghi ngờ, ghen <br/>tuông che phủ! Cần một lần nói chuyện, đàm phán để giải quyết vấn đề.<br /><br/><br/>Sắp sinh nhật chị rồi&#8230;<br /><br/><br/>Hôm nay, một ngày giữa năm, sinh nhật chị! Cả tuần vừa rồi tôi tất <br/>bật với cái suy nghĩ mua quà gì! Khó fết đấy, vì từ lúc yêu nhau đến giờ<br/> tôi chưa mua cái gì có ý nghĩ để tặng chị cả!<br /><br/><br/>1 chiếc nhẫn gắn kim cương có 10 000$. Nhưng tặng nhẫn bây giờ đã <br/>thích hợp chưa???Nước hoa thì chị có cả bàn rồi! Quần áo lại 2 tủ&#8230; tặng <br/>gì? tặng gì bây gì bây giờ???<br /><br/><br/>Tôi hẹn gặp con bạn thân từ hồi cấp 2 định nhờ nó tư vấn! nhưng mà <br/>bạn bè lâu ngày không gặp, nói chuyện hỏi thăm này nọ cũng đã hết buổi, <br/>chưa kể con này còn gà qué hơn cả tôi trong lĩnh vực này. Sốt ruột quá <br/>chời&#8230; tặng gì đây!<br /><br/><br/>&#8220;1 bờ cát trắng, chỉ để anh ghi tên em!&#8221; nghĩ ra phát làm liền, tôi <br/>rủ thằng bạn là nhiếp ảnh, bay ngay vào Đà Nẵng, tôi kết cài bờ biển này<br/> lắm! Ghi tên chị lên bãi cát, nắn nót nắn nót&#8230;đứng cạnh đấy! Thằng bạn <br/>chụp cho mấy fát rồi lại về HN ngay! Tôi không biết là tặng cái này có <br/>trẻ con, có vớ vẩn quá không???Nhưng kệ đằng nào cũng nghĩ ra cái gì hay<br/> ho hơn đâu!<br /><br/><br/>ông bạn nhiếp ảnh gia của tôi quá tuyệt vời&#8230;ảnh chụp đẹp hơn cả mong <br/>đợi, tôi fóng to hết lên cả lên&#8230;cỡ fải bằng cái màn hình vi tính, cho <br/>vào khung kính&#8230;rồi treo đầy fòng làm việc, ngồi vểnh râu lên đợi chị về!<br/> Cái cảm giác chờ đợi này thật lạ&#8230;đúng như người ta nói, niềm vui lớn <br/>nhất là niềm vui khi mang lại niềm vui cho người khác! Hơn nữa đây còn <br/>là mang lại niềm vui cho người mình thương yêu!<br /><br/><br/>Đang ngồi đợi, tôi chợt nghĩ ra nếu có cái bánh gato với cả chai rượu<br/> vang, 1 ngọn nến, và một ít hoa hồng nữa thì tuyệt! Thế là chạy đi mua,<br/> cũng mất thời gian fết&#8230;hỵ hỵ lúc mua về đã thấy chị ở văn ph*ng rồi, <br/>nhìn mặt là tôi biết chị đang vui thú lắm, chị em gặp nhau lặng đi mất <br/>mấy giây!<br /><br/><br/>- Em chào chị ạ<br /><br/>- Ờ<br /><br/>- &#8230;Chị ăn gì chưa, có bánh gato này<br /><br/>- Lại đây chị bảo<br /><br/><br/>Tôi lại gần chị, toan lấy bánh ra thì chợt chị vồ lấy tôi..ôm thật là<br/> chặt ý, tôi cảm thấy như ngừng thở vì chị ghì tôi vào chị càng lúc càng<br/> chặt!<br /><br/><br/>- Thôi bỏ ra nóng quá!<br /><br/>- &#8230;<br /><br/>- Chúc mừng sinh nhật!<br /><br/>- &#8230;(vẫn không nói gi)<br /><br/><br/>- Happy birthay!<br /><br/>- &#8230;(vẫn im thin thít)<br /><br/><br/>Tôi hơi đẩy chị ra 1 tý, chị lại vồ lấy tôi, vồ lấy môi tôi hôn lấy hôn để&#8230;.<br /><br/><br/>Lần đầu tiên, cái hôn lần đầu tiên thật trọn vẹn!<br /><br/><br/>Hạnh phúc là gì nhỉ?????<br /><br/><br/>Thiên đường là ở đâu nhỉ????<br /><br/><br/>Chiều hôm đấy chị mời tôi đến nhà chị ăn bữa cơm thân mật, sẽ được <br/>gặp nhạc phụ, nhạc mẫu tương lai đây&#8230;. tôi hơi hồi hộp, nên mặc quần âu,<br/> áo sơ mi trắng kẻ nhỏ đóng thùng, lại còn xịt 1 tý nước hoa cho nó đỡ <br/>hôi rồi mới lên đường!<br /><br/><br/>- Alo chị yêu ah?<br /><br/>- Đến chưa?<br /><br/>- Mua hoa quả thôi nhé<br /><br/>- Uh!<br /><br/>- Bố mẹ thích ăn gì để em còn biết!<br /><br/>- Mua xoài đi, chị thích ăn xoài!<br /><br/>- Uh!<br /><br/><br/>Nhà chị khá&#8230; cơ bản! Bố chị làm bộ đội,mẹ chị làm cô giáo, chị là con<br/> một trong gia đình, hai bác cũng đã biết tôi rồi. chị và mẹ vẫn còn tất<br/> bật dưới bếp&#8230;tôi và bố ngồi&#8230; chơi cờ tướng! Trình bác già này cũng được<br/> nhưng mà ko fải đối thủ của mình, có nên thả gà để lấy lòng ko? Uh thì <br/>thả, ván đầu tôi thua, bác già có vẻ khoái trí lắm, đến ván thứ 2 chị <br/>lên cổ vũ cho bác già nhà chị làm tôi hơi cay mũi, tôi thắng! Ván thứ 3 <br/>tôi vẫn thắng, ván thứ 4 bác già cứ hoãn đi hoãn lại, thua thì thua m&#8230; <br/>nó luôn đi, mệt quá, nhanh còn ăn cơm! Thôi thì thả bác già vậy, thành <br/>ra cuối cùng là 2 dều.<br /><br/><br/>Bữa cơm gia đình thân mật, tôi lễ fép trả lời những câu hỏi của 2 <br/>bác, chỉ dám gắp rau ăn thinh thoảng được chị gắp cho miếng thịt, tôi <br/>lấy làm sướng lắm! Rượu của bác già khá ngon, tôi uống hết 1 chén rồi mà<br/> bác già không rót cho chén nữa! Buồn!<br /><br/><br/>Xin được tiếp tục câu chuyện&#8230;..<br /><br/><br/>Vũ trường, nhạc ầm ỹ ánh sáng lập lòe! Hôm nay chị tổ chức sinh nhật ở<br/> đây, cũng là lần đầu tiên tôi bước chân vào 1 vũ trường, cảm thấy ko <br/>được tự tin và thoải mái như mọi ngày, cảm thấy đau tim! Vừa rút điếu <br/>thuốc ra định hút cho đỡ căng thẳng thì có 1 em xòe bật lửa ngay trước <br/>mồm! Giật hết cả hồn&#8230;chị nhìn tôi cười khúc khích! Hôm nay chị mặc cái <br/>váy 2 dây hồng hồng dài đến quá đầu gối, tóc mới làm xoăn xoăn (Chả biết<br/> x hay s nhĩ) Xinh không đỡ được! Tôi cũng tình cờ mặc áo sơ my hồng nên<br/> ngồi cạnh chị cũng khá là đẹp đôi&#8230;đầu tiên bạn bè chị chỉ có vài người <br/>sau đông dần lên, tôi chả biết ai vào với ai nên chị giới thiệu, nhạc ầm<br/> ỹ, nên cũng chả nhớ ai vào với ai. Hix chốn này không dành cho tôi <br/>được, ầm ỹ quá mức tôi xin fép ra ngoài hit không khí!<br /><br/><br/>Lần đi ra đấy, đánh dấu cho sự sứt mẻ giữa tôi và chị, đánh dấu cho <br/>những trận cãi nhau tưởng chừng như nếu ko nhịn được tôi sẽ dang tay tát<br/> thẳng vào mặt chị!<br /><br/><br/>Lúc tôi trở vào&#8230; chỗ tôi ngồi cạnh chị bây giờ là một thằng khác, tôi<br/> biết thằng này, nó ve vãn chị tôi từ trước khi tôi quen biết chị cơ! Nó<br/> giàu, nó đi ô tô, nó cao hơn tôi và nói tóm lại tôi không bằng nó. Chị <br/>sao cứ cười nói gì với nó ý nhể! Không khí sao mà ngột ngạt thế, m. cái <br/>thằng DJ bật nhạc gì mà nghe thác loạn quá, chị say rồi, nhìn là tôi <br/>biết! Tôi toan ra để xem chị thế nào nhưng nghĩ lại thôi, chị đang vui, <br/>với cả tôi sợ tôi đứng gần thằng kia, tôi ko kiềm chế được, thì hỏng! <br/>Nghĩ lại thấy tôi kém cỏi thật, bản lĩnh đàn ông đâu rồi????<br /><br/><br/>Nhảy, tôi chả hiểu nhảy ở vũ trường có gì vui nhỉ, đến bây giờ đây <br/>vẫn chưa hiểu được. Chị đang nhũn nhảy cả cái thằng kia! Chị ơi chị quên<br/> em rồi ah???<br /><br/><br/>Tôi quyết định lại gần chị, chị ôm chầm lấy tôi, người rũ ra vì say <br/>rượu, tôi cứ đứng thế rồi dìu chị vào ghế ngồi! Chị say lịm đi rồi, bạn <br/>bè bắt đầu để ý, mang nước chanh cho chị, rồi khăn lạnh, chị vẫn không <br/>tỉnh! Tôi để chị đấy, vào thanh toán tiền rồi ra đưa chị về! Ra đến nơi <br/>thì thằng kia đã đưa chị về trước rồi! DM sao nó hèn thế! Tôi ức thực <br/>sự! Móc di động ra goi điện cho chị &#8220;Thuê bao quí khách&#8230;&#8221;<br /><br/>Một cảm giác buồn lan tỏa khắp cơ thể tôi ! Rồi tiếp đó là cảm giác tức!<br/> tôi chỉ muốn đập tan một cái gì đó trong lúc đấy, đập thật mạnh cho nó <br/>vỡ vụn ra, như cái gì đó trong tôi nó cũng đang tan vụn mất rồi! Tôi lấy<br/> xe ra đi lòng vòng trên đường mà không biết đi đâu! 1 lúc sau tôi gọi <br/>điện về nhà chị thì mẹ chị bảo chị ngủ rồi, yên tâm tôi mới về đi ngủ.<br /><br/><br/>Đêm&#8230;tôi nhận được 1 tin nhắn &#8220;Em yêu anh!&#8221; từ chị&#8230;.đọc mà không có cảm giác gì, hình ảnh thằng chó kia cứ ám ảnh trong đầu tôi!<br /><br/><br/>Con người ta ai cũng có lúc vui quá, hoặc buồn quá, giận quá nên ko <br/>làm chủ được bản thân! Chị tôi say rượu trong lúc vui quá như vậy cũng <br/>là lẽ thường&#8230;Ai mà nghĩ xấu về 1 cô gái uống rượu đến say không biết gì <br/>nữa thì đừng comment vào đây!<br /><br/><br/>Sau đây câu chuyện có lẽ sẽ buồn đi một tý vì tôi sẽ kể đến đoạn, đến<br/> những tháng ngày chị em cãi nhau! Ko cãi nhau thì đâu fải là tình yêu, <br/>có điều chị em tôi cãi nhau hơi quá, Chị ghê gớm mà em cũng chả vừa&#8230;<br /><br/><br/>Tôi không muốn nhắc đến chuyện chị em tôi cãi nhau thế nào, toàn <br/>chuyện bé xé ra to! Cơn ác mộng của cuộc đời tôi mà tôi muốn quên đi&#8230;Cái<br/> lần cuối cùng, lần cãi nhau cuối cùng tôi đã vung tay lên, và chị đã <br/>&#8220;tao thách!&#8221;&#8230;từ đó gặp nhau không buồn chào, chiến tranh lạnh&#8230;1 tuần rồi<br/> 1 tháng! Cái sỹ diện của tôi nó quá lớn khiến tôi không thể quì xuống <br/>xin chị tha thứ, xin chị trở về với tôi được&#8230;dù rất muốn!<br /><br/><br/>Tôi có 1 cái cty nho nhỏ, dật dẹo lâu rồi, nay tôi quết định sẽ chăm <br/>chút cho nó, dù sao nó cũng là ươc mơ một thời của mình! Lấy câu &#8220;tất cả<br/> dành cho TY &amp; TY dành cho công việc&#8221; làm kim chỉ nam cho cuộc sông <br/>lúc này! Và..và công việc quấn tôi đi, hợp đồng quấn tôi đi, tiền bạc, <br/>lo toan cuốn tôi đi xa&#8230; dần xa dần chị! xa dần người mà tôi thương yêu <br/>hơn bất cứ cái gì trên đời này, mãi mãi không đổi&#8230;tôi sẵn sàng đánh đổi <br/>tất cả những gì đang có để được ở bên chị, để được ngửi mùi hương của <br/>chị&#8230;Ước gì thế giới này chỉ có hai chúng tôi!<br /><br/><br/>Tôi dạo này ít đến văn phòng vì còn mải chạy theo cái &#8220;hợp tác xã <br/>tiến bộ&#8221; của tôi, với cả phòng chị em tôi giờ có thêm 1 nhân viên mới, <br/>may quá là nữ! Nhiều lúc đảo về gặp chị và em kia quấn quít tôi cũng <br/>mừng!<br /><br/><br/>- H ơi pha cho anh cốc trà! &#8211; Tôi gọi em nhân viên mới.<br /><br/>- Vâng trà dâu hay bạc hà ạ!<br /><br/>- Bạc&#8230;<br /><br/>- Ai uống tự đi mà fa! &#8211; Chị cắt ngang, giọng rất đanh đá.<br /><br/><br/>Thế là tôi dường như ngay lập tức đứng dậy bỏ đi! Chả hiểu sao tôi lại làm vậy&#8230;<br /><br/><br/>Có những lúc đang đi trên đường, tự nhiên nhớ chị đến cồn cào, trở về<br/> văn phòng mong sao được nhìn thấy chị 1 cái&#8230;Vắng hoe, chắc chị đi ăn <br/>vơi cô nhân viên mới&#8230;những kỷ niệm ngày xưa hiện về, cái cầm tay đầu <br/>tiên, cái hôn đầu tiên&#8230;Rồi những bức ảnh chụp tôi, bờ cát trắng, tên <br/>chị! Nhìn chúng tôi chợt mĩm cười! Nhưng hình như thiếu mất một bức, <br/>đúng là thiếu bức đẹp nhất thật, sau này tôi mới biết chị đem về nhà <br/>treo ở phòng khách!<br /><br/><br/>Nhớ nhất cái lần gặp chị ở nhà gửi xe, tình cờ thôi, theo thói quen tôi chạy ra định dắt xe cho chị.<br /><br/><br/>- Để em dắt cho!<br /><br/><br/>Đã lâu rồi tôi không nói gì với chị, mà cũng lâu rồi tôi chưa nói với<br/> cái giọng nhỏ nhẹ dịu dàng như vậy! Chị không nói gì cứ mím môi mím lợi<br/> quay cái xe, tôi giằng lấy, chị đẩy tôi ra, cuối cùng tôi thắng&#8230;tôi dắt<br/> xe chị ra đến tận cửa cơ quan! Chị đi đằng sau&#8230;bác bảo vệ trêu &#8220;2 đứa <br/>cưới đi, cho tao còn ăn cỗ!&#8221;<br /><br/><br/>Tôi quay lại nhìn chị cười, phản xạ rất tự nhiên lúc đó thôi, bắt gặp ánh mắt của tôi, chị quay đi chỗ khác!<br /><br/><br/>Rồi cái lần&#8230; chị bị ốm nghỉ không đi làm, cái H gọi báo cho tôi! Tôi lo lắm!<br /><br/><br/>- Em ơi đang có cúm gà đấy! Chị em mày hôm qua ăn gì? Chị ý có sốt cao không?<br /><br/>- Chị chỉ gọi điện lên bảo là ốm nghỉ thôi, chị ý bảo gọi anh về giải <br/>quyết việc, với cả chị ý dặn là anh hôm nay không được đi đâu đấy!<br /><br/>- Uh thế hôm qua hai chị em ăn gì?<br /><br/>- Ăn bún riêu ở Hàng Chĩnh, buổi trưa thôi!<br /><br/>- uh<br /><br/>- Anh cả chị L yêu nhau ah?<br /><br/>- Sao em lại hỏi vậy?<br /><br/>- Uh em đoán vì chị L hay kể chuyện về anh lắm<br /><br/>- Thôi lúc khác anh đang lo quá!<br /><br/><br/>Đến đầu giờ chiều, chị đi làm&#8230;nhìn chị ko son không fấn, tóc búi cao <br/>lên vì đầu bẩn, quần áo có fần hơi giản dị so với ngày thường tôi thương<br/> quá! Chị ơi em biết tội em rồi&#8230;Tôi xót chị tôi đến ứa nước mắt, may là <br/>chị không nhìn thấy! Cả chiều hôm đấy tôi ở văn ph*ng, lúc thì đi mua đồ<br/> ăn lặt vặt, lúc thì đi mua sữa, hix biết làm gì bây giờ??? Chị cứ gục <br/>mặt xuống bàn thôi! Muốn gọi chị 1 tiếng &#8220;L ơi!&#8221; quá mà không cất lên <br/>được thành tiếng! Cái sỹ diện vớ vẩn, cái tự ái trẻ con nó ngăn tôi lại!<br /><br/><br/>Tết! 30 tết tôi vẫn còn tất bật với cái hợp tác xã làm fân mềm của <br/>mình! Tôi cố nghĩ ra việc mà làm, cố làm thật chậm để&#8230;còn có cái để mình<br/> fân tâm đi, chỉ muốn khóc, khóc thật to! Khóc như trẻ con cũng được để <br/>nguôi đi nỗi nhớ!<br /><br/><br/>Nỗi nhớ trong tình yêu nó khốn nạn lắm&#8230; nó cứ ám ảnh mình như một con quỉ vậy! Nhất là những ngày này&#8230; nếu! Biết thế&#8230; !<br /><br/><br/>Uh hai quyển sách có tựa đề đấy nó chưa xuất bản đâu ku ạ!<br /><br/><br/>Cuối cùng tôi cũng fải trở về nhà ăn tất niên sau mấy chục cú điện <br/>thoại của bố mẹ tôi! Ăn xong tôi đi tắm, rồi đi ngủ, nầm trằn chọc mãi <br/>không ngủ được, muốn khóc quá! Ngoài đường kia bao đôi tình nhân đang đi<br/> đón giao thừa mà không có tôi và chị! Không biết chị giờ này đang làm <br/>gì nhỉ???Hay là gọi điện! Tôi tắt máy sau khi nghe tiếng đổ chuông đầu <br/>tiên&#8230; Cuối cùng tôi cũng chìm vào giấc mộng trong đêm giao thừa khốn khổ<br/> đấy! Tôi mơ thấy tôi và chị đi chơi với nhau nhưng mà 1 lúc thế nào lại<br/> cãi nhau, cãi nhau cả trong giấc mơ thì quá tệ!<br /><br/><br/>Sáng mùng 1! Tôi ngủ đến 1h, thì fải dậy đưa mẹ tôi đi chùa, giữa <br/>dòng người tấp nập, giữa khói nhanh nghi ngút, giữa những tiếng nói cười<br/> của thiên hạ, tôi chỉ mong được tình cờ nhìn thấy chị,<br /><br/>Rồi ngày mùng 2, dù chỉ muốn nằm thôi nhưng tôi lại fải dậy để mà đi <br/>chúc tết 1 số VIP của công ty, trước tết đã không mua quà đến hối lội <br/>rồi thì bây giờ fải đến mừng tuổi con người ta hay ăn chết béo vậy! Chị <br/>luôn làm tôi bất ngờ, đến các xếp ai cũng khen cái món &#8220;hạt rẻ cười <br/>trung quốc tẩm đường&#8221; mà chị em tôi mua biếu, ặc tôi mua hồi nào đâu&#8230;chỉ<br/> biết cười ngượng thôi!<br /><br/><br/>Mùng 3 tết, sáng đánh răng khi soi vào gương, tôi không còn nhận ra <br/>chính mình nữa&#8230;râu ria cú gọi là lởm chởm, tóc tai bù xù! Hôm nay cái H <br/>nó bảo sẽ sang chúc tết mình, thôi thì đành trang điểm 1 tý vậy&#8230;Cái H nó<br/> rủ tôi đi đâu tôi đi đấy, đi xem phim cũng đi, mà đi công viên nước <br/>cũng đi! Chả vui cũng chả buồn! Giờ tôi chỉ là cái xác không hồn!<br /><br/><br/>Mùng 4 lại ngủ đến 1 giờ chiều, vẫn muốn nằm tiếp&#8230;hixx đàn ông như <br/>mình đúng là cái loại đáng fi vào sọt rác! Fí cả cái kiếp đàn ông&#8230;Tự <br/>nguyền rủa mình chán chê thì chị đến! Vội dậy chải qua cái đầu, đánh qua<br/> cái răng&#8230;ra tiếp!<br /><br/><br/>- Chị đến chúc tết hai bác<br /><br/>- Ơ!<br /><br/>- Hai bác không có nhà ah<br /><br/>- Vâng!<br /><br/>- Thế thì tôi đi về!<br /><br/>- Chị ngồi chơi với em 1 tý, bố mẹ em sắp về!<br /><br/>- Cái T có nhà không? (T là em gái tôi)<br /><br/>- Nó đi chơi rồi!<br /><br/><br/>Chị ngồi xuống, tôi long tong lấy bánh lấy mứt, lấy được cái gì lài <br/>tôi lấy hết ra mời chị! Rồi vừa rót nước vừa run! Có 2 chị em mà tôi <br/>không dám nhìn vào mắt chị khi nói chuyện.<br /><br/><br/>- Cành đào này bố em đặt mua tận Sapa đấy, đẹp không chị, đào rừng đấy!<br /><br/>- Đẹp!<br /><br/>- Mứt này mẹ em tự làm đấy chị ăn đi<br /><br/>- Uh!<br /><br/>-&#8230;<br /><br/>- Thế nào rồi?<br /><br/>- Em sợ lắm rồi!<br /><br/>- Hôm qua tôi đọc quyển sách, có câu là &#8221; TY là cho người mình yêu một cơ hội&#8221; nên hôm nay tôi qua đây!<br /><br/>-&#8230;<br /><br/>- Có hứa gì thì nhanh lên để tôi còn về!<br /><br/>- Em hứa em sẽ đưa chị đi hết cuộc đời &#8211; câu này trong bài hát Xin lỗi tình yêu mà chị thích nghe hỵ hỵ<br /><br/>-Hứa thế này : từ giờ em không giám bật lại chị nữa!<br /><br/>- Ơ!<br /><br/>- Hứa đi!<br /><br/>- Vâng em hứa!<br /><br/>- Hứa gì?<br /><br/>- Từ giờ em không dám bật lại chị nữa!<br /><br/>- Hứa từ giờ em không dám đi xem film cả cái H nữa<br /><br/>- Ơ,,,Em hứa từ giờ không đi xem phim với nó nữa<br /><br/>- Hứa từ giờ không đi công viên cả cái H nữa<br /><br/><br/>Tôi như 1 cái máy&#8230;hứa fải đến hơn chục câu, thì chị mới tha cho! Hix <br/>từ giờ mình như con trâu bị dắt mũi đi rồi, số nó khổ fải chịu vậy&#8230;..<br /><br/><br/>Mùng 5 tết, đáng nhẽ hôm nay fải đi làm rồi nhưng mà bùng làm&#8230;chị em <br/>tôi rủ nhau về Hưng Yên chơi, để tận hưởng không khí của hội làngđứa bạn<br/> thân của chị! Tôi không biết đường nên chị chỉ cho đi, hình như là fải <br/>ngồi đò qua sông, đi qua đường đê dài quanh co quanh co, mới đến đượcc <br/>ái làng của bạn chị, mãi mới tìm được nhà cô ý.Oh&#8230;một ngôi nhà ngói rêu <br/>phong, một vườn cây xanh muớt lá, 1 ao cá nhỏ! Đàn gà đàn vịt tíu tít <br/>chạy trên sân trông yêu lắm&#8230; Đang thả hôn với những cái dễ chịu đấy thì <br/>con chó nó xồ ra, tôi và chị đều sợ xanh hết mặt! Bữa trưa hôm ấy có <br/>thịt gà chạy bộ, có bánh trưng, thích nhất là có con cá chép vừa vớt ở <br/>ao ra hấp, vài 1 chai rượu nếp cẩm nhìn yêu lắm cơ! Cái thứ rượu ngọt <br/>ngọt này sợ thật uống hết hơn 1 chai chị em tôi đều không sao cả nhưng <br/>đến lúc ra uống trà để chuẩn bị ra hội làng thì chị em tôi bị ngấm rượu <br/>say, thế là đành fải đi ngủ 1 tý đã! Quên không nhắc đến chủ nhà&#8230;chủ nhà<br/> là 1 gia đình thuần nông với bố mẹ con cái đều làm rưộng, có cô bạn chị<br/> lên HN làm nghề PG để kiếm sống nên quen chị thôi! Cái giường gỗ khá ọp<br/> ẹp, nhìn cái chiếu cói cũng không được sạch sẽ, cái chăn chiên thì bẩn <br/>thực sự&#8230;thế mà chị em tôi vẫn lên để ngủ, chị dịu dàng đắp chăn cho tôi <br/>rồi lại đắp cho chị.Ở nhà giờ này chỉ còn có chị em tôi, chủ người ta ra<br/> hôi làng hết cả rồi. Lạnh quá ta&#8230;&#8230;.<br /><br/><br/>Nói là chỉ ngủ 1 lúc rồi dạy đi xem hội làng, nhưng lúc tôi tỉnh lại <br/>đã gần 4 giờ rồi, chị vẫn ngủ! không hiểu sao cái cảm giác được gần gũi <br/>người mình thương yêu nó lại&#8230;hay thế! Uhm&#8230;đoạn này hơi xấu hổ! Tôi bắt <br/>đầu khám phá những cái&#8230;mà theo mọi người đáng nhẽ fải khám fá từ lâu <br/>rồi, hyhỵ chị vẫn ngủ, nào, nào nhẹ nhàng thôi ko chị tỉnh mất! Chị tỉnh<br/> thật, tôi như thằng ăn cắp bị bắt quả tang&#8230;xấu hổ quá! Chắc là lúc đầy <br/>mặt cũng fải đỏ 1 tý lên cho nó&#8230;duyên nhĩ! Chị em tôi nhìn nhau say đắm,<br/> rồi hôn nhau say đắm, hôn xong lại nhìn, nhìn rồi lại hôn&#8230;cảm giác lúc <br/>đó như kiểu 1 người khát nước nhưng càng uống nước vào lại càng khát <br/>khao hơn! Tôi thề có zàng là không bao giờ tôi để mất chị thêm một lần <br/>nào nữa, thế là quá đủ rồi&#8230;.Làng quê yên ả quá, chắc sau này già cả, về <br/>hưu chị em tôi sẽ về đây sống cho khỏi ảnh hưởng con cháu chúng nó làm <br/>ăn! mà tôi và chị chắc fải sinh đủ 7 đứa con trai cho nó thành đội bóng.<br /><br/><br/>Cái hội làng này gì mà tan sớm thế, lúc chị em tôi ra xem chỉ còn mỗi<br/> tiết mục kéo co, co kéo! Nghĩ lại vẫn thấy buồn cười&#8230;trên bờ đê xanh <br/>muơt cỏ, 2 nhóm người tham gia trò chơi, kéo co gì mà cứ bên nào sắp <br/>thua thì một số người của bên kia lại chạy sang kéo giúp nên thành ra <br/>mãi không fân thắng bái. Chị em tôi nắm tay nhau thật chặt đứng <br/>xem&#8230;người làng họ nhìn chúng tôi như 2 snh vật lạ.Kệ chúng mài&#8230;tao đội <br/>mũ fớt roài!<br /><br/><br/>Đang chán, định vào chùa hay đình gì đấy coi bói xem năm sau có bị <br/>tiền rơi vỡ đầu chết ko???thì gặp ngay hai hội, sóc đĩa với cả tôm cua <br/>cá! Máu cờ bạc của 2 đứa nối lên chúng tôi xà vào nhập hội với bọn tôm <br/>cua cá! sau một hồi xem&#8230;chị vứt tờ polyme 50K xuống đặt cửa, đồng tiền <br/>mới cóng nổi bật hẳn lên so với các đồng 1 nghìn, 2 nghìn&#8230;nhàu nát đã <br/>qua tay nhiều người trong cuộc chơi. Lại một lần nữa bị soi, soi thủng <br/>cả mũ fớt của tôi&#8230;Vội nhặt tờ 50K của chị lên, tôi rút ví tìm tiền lẻ, <br/>ui cũng chỉ có 20 nghìn là nhỏ nhất. Uh thì đặt cửa lấy may đầu năm cái,<br/> trước khi đặt tôi fải hỏi người ta có cho chơi tiền to thế ko? Đồng ý <br/>mới dám đặt ko sợ bị đánh! Thế nào &#8220;Cờ bạc đãi tay mới&#8221; hay sao ý&#8230;chúng <br/>tôi ăn được cả đống tiền lẻ&#8230;hỵ hy. cứ ăn được là sướng rồi chả cần biết <br/>bao nhiêu nhĩ! Tôi quên m. nó mất cứ đặt 20K đều đều mà không nhìn mặt <br/>chú chủ trò! Đến lúc chú ý fải em xin anh, em hết tiền rồi&#8230;thì cuộc chơi<br/> giải tán! Chị tôi vốn tính thương người, ăn được bao nhiêu lại mừng <br/>tuổi người ta lại bấy nhiêu. Vui thật<br /><br/><br/>Tối mịt chúng tôi mới lên đường về HN, lần này chị chỉ đường cho tôi <br/>đi qua cầu Long Biên về, không fải ngồi đò nữa! Bà này đi lúc nào mà tài<br/> thế nhĩ! Đến giữa cây cầu lịch sử&#8230;chúng tôi dừng lại ngắm sông Hồng, <br/>ngắm thành fố lên đèn, ngắm những ngôi nhà tranh ven sông! Ko biết ở <br/>những ngôi nhà tranh đó có 2 trái tim hồng nào không nhĩ! Nếu mà sau này<br/> chị em tôi có fá sản tôi quyết ra đây để làm cho câu nói &#8220;Một tup lều <br/>tranh 2 trái tim vàng&#8221; được chọn vẹn. Hâm mất rồi!<br /><br/><br/>- Chị ơi em yêu chị nhất&#8230;.<br /><br/>- Yêu nhất tức là có yêu nhì, yêu ba àh<br /><br/>- Yêu chị cả nhì cả ba luôn!<br /><br/>- Em chỉ yêu anh thôi!<br /><br/><br/>Lần đầu tiên được gọi là anh, sướng tê tái!<br /><br/><br/>Câu chuyện có lẽ kết thúc được rồi!<br /><br/><br/>Giờ đây tôi không làm trong nhà nước nữa! Ra ngoài&#8230;để khỏi mang <br/>tiếng: Con thầy vợ bạn, gái công ty! Chị vẫn làm ở đấy, tôi bị chị quản <br/>lý tất cả từ ăn gì, mặc gì, tivi xem kênh nào! Nói chung là tôi nguyện <br/>như vậy! Nhưng Internet vẫn là thế giới riêng của tôi, chị hiểu và không<br/> bao giờ xâm fạm đến! Nên câu chuyện này tôi yên tâm là không bao giờ <br/>chị biết được! Nếu biết được thì bà ý cứ gọi là cho tôi lên thớt!<br /><br/><br/>Tối nay vừa đi chơi cả chị về, trời HN hôm nay hơi lạnh, không còn <br/>mát nữa, có lẽ sắp đến mùa đông rồi&#8230;chị bị lạnh khẽ ho làm tôi lo lắng. <br/>Tôi xin kết thúc câu chuyện với đoạn đối thoại của chị em tôi lúc tối <br/>nay khi tôi đưa chị về<br /><br/><br/>- Chị yêu em như thế nào???<br /><br/>- Như núi liền sông, như cây liền cành!<br /><br/>- Cưới nhé! Em sợ cưới vợ mà không liền tay thì bị cướp mất!<br /><br/>- Chị chưa muốn!<br /><br/><br/>Vấn đề của tôi là vậy chị &#8220;Chị chưa muốn!&#8221;<br /><br/><br/>p/s: kính gửi các đồng chí vẫn còn tò mò chuyện abc&#8230;xyz! Em xin liều <br/>mạng kể nốt chị em em abc như thế nào: lúc nào em ở trên thì chị ở dưới,<br/> em ở dưới thì chị lại lên trên. Người ta abc thế nào thì chị em em như <br/>thế. Film sex như thế nào thì chị em em như thế!:18::18::18:<br /><br/><br/>Như các bạn đã biết thì tôi có 1 cái cty nho nhỏ, vâng tên nó là <br/>NGUYÊN ANH &#8211; có ý nghĩa là anh vẫn còn nguyên, chuyên sản xuất đồ nông <br/>sản, có thể gọi công ty tôi là 1 cái hợp tác xã kiểu mới cũng được! Tôi <br/>trong vai trò kẻ sở hữu tư liệu sản xuất tham lam, anh em bạn bè của tôi<br/> là các xã viên! Làm ăn uy tín, nên việc ngày càng nhiều&#8230;bận rộn lắm, <br/>tôi đi tối ngày!<br /><br/><br/>Rồi&#8230;tôi ốm!<br /><br/><br/>Cơm bệnh viện được đựng vào những cái âu sắt, mỗi con bệnh được phát <br/>một âu&#8230;như cho chó ăn vậy, chan với nước mắt tôi xúc từng thìa, từng <br/>thìa&#8230;chệu chạo nhai và nuốt! Lão già bác sĩ gày như que củi bắt ko được <br/>tắm, hix quái ác! Rồi mỗi sáng, fải hồi hộp chờ&#8230;mụ y tá béo như thùng <br/>phi đế lột quần ra, lấy kim tiêm đâm vào đít nữa, hix vừa đau vừa <br/>ngượng! Mỗi lần trong đêm tối, nghĩ đến đã có bao người đã &#8220;ra đi&#8221; trên <br/>cái giường bẩn thỉu tôi đang nằm mà ko dám nhắm mắt vào ngủ! tiếng trẻ <br/>con khóc, tiếng ông già rên rỉ vì đau! Có lúc tôi còn ngửi thấy cả mùi <br/>hương khói phảng phất bay lên từ cái nhà tang lễ nữa! Mẹ kiếp, chị ơi <br/>đến thăm em đi, em mà chết ra đây là chị ko có cơ hội gặp lần cuối đâu! <br/>Chị em mình còn chưa abc xyz nữa<br /><br/><br/>Chị đến thăm lần đầu tiên, mang cho tôi cân đường và hộp sữa vinamilk&#8230; ặc ặc!<br /><br/><br/>- Ơ, thế có mỗi đường sữa thôi ah?<br /><br/>- Uh vội quá, chị mua ngoài cổng đấy!<br /><br/>- Còn gì nữa ko?<br /><br/>- Hết!<br /><br/>- Ờ&#8230;<br /><br/>- Tại chị &#8220;sợ&#8221; gặp bố mẹ em trong này, mà chị lại đến tay ko thì ngượng nên&#8230;<br /><br/>- Em đau tay quá, bóp cho em đê.<br /><br/><br/>Chị bóp tay cho tôi nhè nhẹ, nhìn vào mắt chị tôi thấy tràn ngập yêu <br/>thương, ốm 10 fần khỏi được đến 9 phần! Rồi &#8220;thôi bóp tay bên này&#8221;&#8230;đến <br/>lúc &#8220;bóp chân kia cho em&#8221; thì chị phát hiện ra tôi giả vờ Hỵ hỵ bà ý <br/>akay lắm mà ko dám làm gì&#8230;vì tôi đang ốm!<br /><br/><br/>- Ngủ đi, nhắm mắt vào!<br /><br/>- Chị về thì em mới ngủ<br /><br/>- Nhắm mắt vào chị bảo&#8230;<br /><br/><br/>Tôi biết ngay cái quả &#8220;bảo&#8221; của chị tôi, vội nhắm mắt vào trong lòng <br/>sung sướng&#8230;rồi ko fải được hôn mà 1 fát tát nhẹ vì cái tội lừa bà ý vừa <br/>nãy&#8230;.Đau quá!<br /><br/><br/>Đau đầu, đầu tôi ngày càng đau hơn, đau đến nhăn nhó mặt mày! Nhưng <br/>mỗi lần chị tôi đến tôi đều cố gắng tươi cười, nói chuyện, fa trò&#8230;nên <br/>chị ko lo lắng lắm hàng ngày cứ đều đều đến thăm tôi ngày hai lần vào <br/>giờ nghỉ trưa và chiều tối. Hoa quả người ta đến biếu tôi, chị mang ra <br/>gọt gọt, bổ bổ rồi ăn hết của tôi sau đó vô tư đi về! Con em gái tôi nó <br/>thấy thế nên mỗi lần nó thấy chị đến nó lại mang dấu bớt hoa quả đi&#8230; <br/>đúng là đàn bà! Hỵ hỵ<br /><br/><br/>Rồi tôi năm viện lâu quá, chị ko thể dấu diếm sự lo lắng nữa! Đến <br/>bệnh viện liên tục&#8230;mặt lúc nào cũng như sắp khóc, nhìn thương lắm! Có <br/>những lúc chúng tôi fớt lờ sự có mặt của những người bệnh khác xung <br/>quanh để&#8230;ôm nhau, thật lâu, thật chặt!<br /><br/><br/>- Đừng khóc nhé, em khóc theo đấy.<br /><br/>- Lúc nào em khỏi ốm&#8230;muốn gì chị cùng chiều.<br /><br/>- Thật ko?<br /><br/>- Uh thật.<br /><br/>- Em muốn đếm nốt ruồi!<br /><br/>- Uh.<br /><br/><br/>Rồi tôi cũng được ra viện về nhà, chị lại đến nhà với tôi có hôm còn <br/>ngủ lại với em gái tôi, cả nhà tôi đều quí mến chị, đặc biệt là mẹ tôi, <br/>cứ 1 điều con hai điều con!<br /><br/><br/>Đến lúc tôi bình phục, chị em chưa kịp ăn mừng&#8230;tôi chưa tạo ra được <br/>hoàn cảnh để làm điều tôi muốn thì lại fải đâm đầu vào công việc! Ôi <br/>nhưng ngày tháng rong chơi&#8230;.<br /><br/></div><br/>Tags - <a href="http://muongi.net/pro/tags/cau-chuyen-cua-toi-va-chi-xxx/" rel="tag">cau-chuyen-cua-toi-va-chi-xxx</a>
]]>
</description>
</item>
</channel>
</rss>